thẳm của tâm hồn. Nó sẽ làm trái tim thầy cô giáo xơ cứng theo năm tháng.
Không khí của lớp học trở nên sâu lắng. Phải chăng nhờ vào sự tắm gội của thi tứ bài thơ vọng đến? Nhưng rồi cảm xúc vời vợi ấy cũng tắt dần. Hạnh Tần trở lại với giáo án đang bày sẵn trên bàn. Bắt đầu một tiết học mới của những ngày cuối năm, của một ngày sắp Tết. Nguyên quay sang nói với Quân:
– Nè Quân! Còn một tháng nữa là đến Tết mày ơi!
Tết là niềm vui muôn đời của trẻ thơ. Nguyên gật gù:
– Tao thèm được nghỉ học quá.
Quân cười hì hì:
– Mày cứ nghỉ đi chứ ai cấm đâu! Nè ngày mồng một Tết bọn mình lên nhà Kim nghen?
Nguyên không trả lời. Tâm hồn anh ấm áp như nỗi nhớ của cô giáo Hạnh Tần đang hoài niệm về Hà Nội mưa bụi. Những cái Tết trong trí nhớ. Những hoài niệm về tuổi thơ. Và một mối tình đầu. Tất cả đã chia lìa. Ðổ nát. Ngoài trời, những con chim bay vu vơ và thả lại giữa trời dăm ba tiếng hót. Cô giáo bỗng nói:
– Trưa nay, sau khi tan học em Nguyên đến nhà cô nhé! Cô có chuyện cần nhờ đến em.
– Dạ.
Tiếng “dạ” nhỏ nhẹ của Nguyên còn ấm trong ***g ngực, trong cổ họng. Ðiều sung sướng nhất của tất cả cậu học trò là được cô giáo nhờ đến một chuyện gì đó. Có thể, lúc tan trường được cô giáo nhờ mang bài tập về nhà để chấm điểm – thì tâm hồn của họ cũng rộn ràng những niềm vui. Chao ơi! Những quyển tập của bạn bè bây giờ đang nằm trong tay, dù có hơi nặng một chút, nhưng cũng không sao, họ lẽo đẽo đi sau cô giáo với một vẻ mặt hớn hở. Họ nghĩ rằng, đâu phải bất cứ ai cũng được cô giáo nhờ vả đâu. Cô giáo “chọn mặt gửi vàng” thì mình phải làm sao đó cô giáo mới nhờ chứ! Ðó là điều hãnh diện mà tất cả cậu học trò điều mơ ước trong suốt tháng năm đi học của mình.
Khi nghe cô giáo Hạnh Tần nói vậy với Nguyên, thằng Quân vội vàng “nịnh” anh ngay:
– Nguyên nè! Chút xíu nữa tao về chung với mày nghen!
– Không được. Tao còn lên nhà cô giáo nữa mà Quân.
Quân năn nỉ:
– Mày lên nhà của cô Tần thì mày cho tao đi theo với nghen. Chưa bao giờ tao lên nhà của cô cả!
Ðối với Nguyên cũng vậy. Anh biết nhà cô nằm trên đường Nguyễn Chí Thanh, nhưng chưa bao giờ anh dám bén mảng vào cả. Nỗi sợ hãi vu vơ đã khiến những cậu học trò mỗi lần đi ngang qua nhà thầy cô giáo là họ co chân bước thật nhanh. Họ không dám ngoái đầu vào nhìn. Mắt họ nhìn thẳng phía trước. Chân bước nhịp nhàng. Và trái tim trong ngực đập nhịp mạnh hơn thường ngày. Họ sợ ánh mắt nghiêm nghị của thầy cô đang săm soi vào từng bước chân, vào từng dáng điệu của họ. Cứ thế, họ lại bước đi thật nhanh. Rồi sáng mai, khi gặp bạn bè, họ lại dũng cảm kể lại rằng: Chiều qua, khi tình cờ đi ngang nhà thầy cô, cô giáo đã gọi vào nhà chuyện trò. Trà của cô giáo thơm ngát mũi mà không có một mùi thơm nào có thể so sánh nổi. Lũ bạn sẽ phục lăn ra và hỏi dồn dập: Nhà cô giáo rộng không? Sách vở cô giáo nhiều không? Cô giáo có hỏi gì về tao không? Họ sẽ hãnh diện trả lời nhăng cuội, làm như mình quen thân với cô giáo ghê lắm. Bây giờ, tâm trạng của Nguyên cũng vậy. Trong lòng anh tràn ngập niềm vui sướng.
Sau khi tan trường. Nguyên và Quân lẽo đẽo đi sau lưng cô giáo. Và tâm hồn của họ cũng hồi hộp không kém như những lần đi sau lưng Kim. Chỉ khác chăng là với Kim, họ đã gửi vào vóc dáng kia những lời âu yếm yêu thương – còn đối với cô giáo thì chỉ có sự kính trọng. Họ ước ao con đường này dài ra mãi để muôn đời muôn kiếp họ còn được đi sau lưng cô giáo. Nếu vào đời bằng con đường này thì không một ai gặp những thất vọng cay đắng. Lối đi của cô không hề dẫn họ xuống vực thẳm. Không có một thầy cô nào dẫn học trò của mình vào địa ngục cả. Ðó là thiên chức cao quý nhất của nhà mô phạm. Hãy đặt trọn vẹn niềm tin của đời người vào thầy cô giáo. Ðược đi học là niềm vui hạnh phúc, sung sướng lớn lao nhất của đời người…
Chẳng mấy chốc họ đến nhà Hạnh Tần. Ngôi nhà nằm trên đường Nguyễn Chí Thanh với tiếng ồn ào và bụi gió. Thế nhưng tâm hồn Nguyên và Quân không hề gợn một chút bụi bặm. Ðứng trước cô giáo, họ đã hoá thành những thiên thần bé bỏng. Hạnh Tần nói:
– Hai em vào nhà uống nước với cô.
Hai cậu học trò bẽn lẽn lẫn sung sướng không nói gì cả. Những chén trà thơm ngát được rót đầy ly. Nguyên uống trà một cách vui vẻ. Anh đang uống sự yêu thương xuống ***g ngực. Ngực anh phập phồng những điều mà cô giáo sẽ nhờ đến anh. Cô giáo sẽ nhờ anh những điều gì? Bằng giọng nói dịu dàng Hạnh Tần hỏi:
– Nguyên à! Lâu nay em có gặp Kỳ không?
Anh chưa kịp trả lời thì Quân đã đáp:
– Dạ, Kỳ râu à? Bọn em gặp hoài à.
– Vậy hay lắm. Bạn Kỳ bây giờ làm gì?
Nguyên đáp:
– Dạ, bạn Kỳ làm nghề thợ mộc ở nhà ông Tám.
Hạnh Tần mỉm cười:
– Có chuyện như thế này. Cô nhờ hai em chuyển giùm một lá thư này đến tay Kỳ. Lẽ ra cô phải đưa cho bạn Kỳ, nhưng rất tiếc là cô không biết nhà nên nhờ đến hai em.
Hai cậu học trò ngoan ngoãn:
– Vậy có gì là khó đâu! Cô giáo cứ đưa thư cho bọn em. Bọn em sẽ đưa tận tay bạn Kỳ ạ.
Cô giáo bước vào trong nhà và đem ra bức thư đưa cho Nguyên. Năm ngón tay mềm mại của cô giáo đã làm anh sững người trong giây lát. Không hiểu sao, tất cả bàn tay của mọi cô giáo đều th