hở dài…
CHƯƠNG 16:
Khi ánh nắng mặt trời chiếu rạng rỡ vào căn phòng của bệnh viện thì mọi người cũng vừa thức dậy. Họ hít thở một cách thong thả để xua đuổi hết những buồn bực, đau đớn trong thể xác mình. Có điều, chị Hồng bí thư không thể nào lý giải được điều mà sáng nay chị ta thắc mắc. Ðêm hôm qua, có ai đó đã đến thăm chị một cách bí mật. Hắn ta chỉ để lại ở chiếc bàn trên đầu giường chị một gói nho, một bịch cam tươi rồi lặng lẽ ra về. Khi đó, chị đã ngủ say nên không thể biết được người đến thăm đột ngột đó là ai cả.
Trong lúc chị Hồng nâng niu những món quà trên tay với tất cả những thắc mắc, thì cũng là lúc thằng Kỳ râu đang ngủ vùi trong mộng mị. Ðêm qua, phải thức đến bốn giờ sáng để làm việc nên sáng nay hai con mắt của hắn nặng như treo đá. Hắn ngủ say sưa. Hắn ngủ ngon lành. Và khi nằm ngủ thì tất cả những đứa trẻ trên trần gian này đều hóa thành thiên thần. Hỡi ôi! Thiên thần Kỳ râu đang thấy mình mặc áo mới đang tung tăng chân sáo đến trường. Mồm hắn huýt sáo vang. Và ***g ngực hắn rộn ràng một niềm vui mới tinh khôi như lần đầu tiên trong trang vở có một điểm mười đỏ ***i. Hắn thấy chị Hồng mỉm cười với hắn một cách đầy độ lượng, chứ không đằng đằng sát khi như hôm nào hắn bị đuổi học. Chao ơi! Những giấc mơ của trẻ thơ chính là cõi thiên đường mà loài người đã đánh mất. Hãy ngủ ngoan Kỳ râu ơi!
Một ngày mới đã bắt đầu. Các cô cậu học sinh 12A2 bắt đầu lục tục kéo nhau đến trường. Sáng nay, họ đến trường với những niềm vui bâng quơ từ đâu đó vọng về. Bởi vì sắp đến Tết. Nửa năm học đã trôi qua với kỳ thi học kỳ một đầy cam go. Và cũng đầy kỷ niệm. Với Nguyên, đó là những kỷ niệm với Kim – mặc dù giữa anh và Kim chưa hề có một “hẹn ước” nào cả. Vậy cũng hay! Ấy mới chính là tình yêu của lứa tuổi học trò chưa hề pha mùi thực dụng. Ðứng trên bục giảng, cô giáo Hạnh Tần như duyên dáng hơn trong tà áo dài của màu vàng hoa cúc. Bàn tay trắng trẻo của cô giáo bắt đầu ghi trên bản đen bài học mới. Vừa ghi chép thằng Quân vừa quay sang hỏi Nguyên.
– Tao đố mày là Tết năm nay, cô giáo có về Hà Nội ăn tết không?
– Chắc là không quá!
– Tại sao?
Nguyên đáp quả quyết:
– Vì cô giáo chưa có người yêu. Khi chưa có người yêu thì ngày Tết không nhất thiết người ta phải về quê. Thông thường, người ta chỉ về quê thăm người yêu hơn là vì… ăn Tết!
– Sao mày biết cô giáo chưa có “bồ”?
Nguyên cười khì khì:
– Tao là thằng thông minh nên tao biết được điều đó. Nếu cô giáo đã có người yêu thì cô giáo phải trang điểm má phấn môi son, nhưng mày thấy đấy, có bao giờ cô giáo Hạnh Tần tô môi son đâu!
– Mày nói dở ẹc! Người yêu của cô giáo ở tận Hà Nội thì ở đây cô giáo trang điểm để làm gì?
Nguyên đánh trống lảng:
– Tại người yêu của cô giáo không mê thơ của ông Xuân Diệu, “lão” người yêu của cô giáo quên rằng trong tình yêu sự thần giao cách cảm rất “ép phê”, lão chỉ cần đọc hai câu thơ của Xuân Diệu ở ngoài Hà Nội thì ở đây cô giáo sẽ trang điểm ngay!
Quân ngớ người:
– Nè, Nguyên mày có ngủ mê hay không mà nói năng gì mê sảng vậy.
– Ðâu có! Hai câu thơ Xuân Diệu như thế này “Em ơi chớ phụ duyên trời đất. Trang điểm vì ta chỉ một lần”. Hay không?
– Chà! Hay quá chừng!
Vừa trò chuyện, hai cậu học trò vừa chép. Nhưng tâm hồn họ đang rong chơi với hương vị của ngày Tết đang ùa về chật cả ***g ngực. Có lẽ, đây là buổi học cuối năm. Cô giáo dường như cũng lười giảng bài. Cô đứng nhìn lơ đễnh ra ngoài khung cửa lớp. Ngoài đó, mây trắng đang bay và chim đang hót. Quay vào lớp, ánh mắt Hạnh Tần nhìn dịu dàng vào lũ học trò và hỏi:
– Em nào có nhớ bài thơ “Ông Ðồ” của nhà thơ Vũ Ðình Liên không?
Cả lớp ồn ào hẳn lên. Bài thơ nào vậy nhỉ? Dường như bài thơ ấy không có trong chương trình giảng văn của lớp mười hai. Do đó, không cậu học trò nào biết cả. Thấy không có một cánh tay nào đưa lên, cô giáo thất vọng:
– Bài thơ đó hay lắm. Không có em nào nhớ sao?
Cả lớp ngoan ngoãn đáp:
– Thưa cô, bài thơ đó chúng em không biết ạ!
Cô giáo vòng tay lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa lớp một cách mơ màng và khẽ đọc. cả lớp im lặng. Lũ học trò chưa cảm nhận đực hết cái hay của bài thơ, nhưng giọng Hà Nội của cô giáo đã quyến rũ họ. Ðã đưa họ về khoảng thời gian xa xưa. Họ loáng thoáng tưởng tượng về không khí của ngày Tết miền Bắc với mưa bụi rất mỏng, với nắng mơn trớn như tơ lụa… Bài thơ chấm dứt, đột ngột Kim đứng lên:
– Thưa cô, bài thơ này hay quá. Chúng em đề nghị cô đọc lại cho chúng em chép làm kỷ niệm ạ!
Cả lớp tán thưởng đề nghị đó.
– Ðúng đó cô! Ðề nghị cô đọc lại ạ!
Hạnh Tần dịu dàng nói:
– Bài thơ này không nằm trong chương trình giảng dạy, không nằm trong giáo án. Trong tiết học này chưa cho phép cô làm điều đó. Các em thông cảm cho cô.
Nói chậm rãi và ngọt ngào như thế nhưng Kim vẫn nghe được giọng của cô giáo buồn xo. Nỗi buồn đó, lũ học trò ngây thơ sẽ không chia sẻ được. Giáo án là pháp lệnh, là bất di bất dịch mà người đứng lớp không thể nói thêm hoặc nói thiếu khi giảng bài. Quy định khắc nghiệt ấy đã buộc thầy cô giáo biến thành một máy “phát ngôn” trước môn đệ hơn là phát ra tiếng nói từ sâu