làm nghề thợ mộc nữa à?
– Sao không biết? Không biết mà tao dám nhận những ghế hư, ghế gãy này về đóng à?
– Mày học nghề thợ mộc hồi nào vậy?
– Bí mật! Mày đánh tao đau quá trời! Thôi về Nguyên ơi!
Nguyên bước đi thì Kỳ râu gọi lại:
– Nè Nguyên! Lần này thì mày vác cái bao cho tao chứ? Tại bị mày đánh đau lưng quá. Tao vác không nổi.
– Ừ, tao sẽ vác cho mày.
Lưng dài của cậu học trò lâu nay chỉ ăn no lại nằm, chứ đâu có vác nặng bao giờ, do đó, Nguyên có cảm tưởng mình đang vác một tảng đá nặng. Vai anh đau buốt.
Anh không dám mở miệng than van một lời nào cả. Trong khi đó Kỳ râu đi thong dong và trên môi nở một nụ cười mãn nguyện. Khi đi đến quán cà phê Tam Muội, Kỳ râu mới nói:
– Thôi, tao hết mệt rồi, bọn mình vào quán cà phê giải khát đi!
– Mày có tiền không?
Hắn cười khanh khách:
– Tiền thì tao thiếu gì? Bộ mày không tin à?
Hắn vội móc túi ra, Nguyên suýt lé mắt khi thấy những tờ giấy bạc mới toanh. Làm gì mà hắn có tiền nhiều quá vậy? Không lẽ hắn đi ăn trộm à? Do đó, sau khi hớp một ngụm cà phê đắng như thuốc độc thì anh hỏi ngay:
– Nè Kỳ! Mày làm gì mà có nhiều tiền quá vậy?
Hắn hãnh diện trả lời:
– Bạch sư phụ cho tao!
– Ủa! Ông Tám điếc làm gì mà cho mày?
– Mày mới biết một chứ không biết mười. Không phải ông Tám cho tao tiền, mà đúng ra là ông Tám cho tao một cái nghề. Nhất nghệ tinh nhất thân vinh. Ông Tám đã nhận tao làm đệ tử, ông không truyền cho tao nghề võ mà dạy tao học nghề thợ mộc.
Nguyên hớp thêm một ngụm cà phê:
– À! Thì ra là vậy. Sướng quá hén!
Kỳ râu phổng lỗ mũi:
– Sao không sướng? Bạch sư phụ của tao nói rằng, tao không được học chữ nữa thì kiếm một nghề mà nuôi thân. Chẳng có nghề nào xấu cả, chỉ có người xấu mà thôi.
– Chà! Số mày hên thật! Ông Tám tốt thật!
Bỗng dưng Kỳ râu buồn xo:
– Nói vậy thôi chứ tao buồn lắm Nguyên ơi!
– Mày buồn cái gì? Có nghề có tiền là sướng rồi.
Kỳ râu đam chiêu:
– Có tiền đâu phải là sướng. Tao nhớ trường nhớ lớp quá! Tao dự định sang năm nộp đơn xin học lại quá! Ông Tám cũng khuyên tao như vậy.
– Còn ba mẹ mày thì có ý kiến gì không?
Kỳ râu đáp:
– Ba tao đánh cho tao một trận đòn mà bây giờ mông của tao vẫn còn đầy vết lằn roi nè!
– Chẳng lẽ ba mày chỉ đánh đòn mày thôi à?
– Ðâu có! Ba tao vừa đánh vừa nói nhiều lắm. Tao đâu có nhớ hết. Tao chỉ nhớ đại khái là sống ở trên đời này phải có chữ nghĩa. Người có chữ nghĩa là người biết cư xử với nhau, biết sống theo cái thiện và xa lánh điều ác! Ba tao nói nhiều lắm mà tao quên hết rồi!
– Sao khi đó mày không ghi lại?
Kỳ râu gắt:
– Mày hỏi gì mà ngu quá vậy? Khi đó tao đau quắn đít mà còn sức đâu mà ghi với chép?
– Ờ nhỉ!
Ðêm về khuya dần, đường phố vắng xe hơn. Không gian như rộng rãi và thoáng mát hẳn ra. Gió thổi hiu hiu. Nguyên chớp mắt:
– Thôi về nhà đi Kỳ ơi!
– Về làm gì mà sớm vậy?
Anh đáp:
– Tao buồn ngủ rồi!
Kỳ râu chợ chép miệng:
– Mày sướng thật!
– Ði về nhà ngủ thì có gì đâu mà sướng?
– Thôi mày về trước đi. Tao còn qua nhà ông Tám để làm việc. Phải tranh thủ có điện để làm hàng đúng hẹn giao cho người ta. Chứ ngày mai cúp điện là hỏng việc hết.
Nguyên hỏi lại một câu ngớ ngẩn:
– Vậy là mày phải thức khuya luôn à?
– Ừ, phải thức khuya chứ làm cách nào hơn. Thức khuya riết rồi nó quen mắt mày ơi!
Có thật vậy không? Nguyên cảm thấy thương Kỳ râu phải thức khuya mà làm việc. Còn anh, anh đi học về là đã có mẹ dọn sẵn cơm. Chỉ có ăn với học mà thôi. Thế mà học cũng không nên thân. Bất chợt, anh cảm thấy hối hận khi so sánh với Kỳ râu. Nhưng Kỳ râu cắt ngang dòng suy tư của anh:
– Nè, Nguyên nhớ lại hồi đi học, tao thấy sướng quá! Tao ước gì được đi học như mày quá Nguyên ơi!
Nghe câu đó, lòng anh chợt cảm động, anh an ủi bạn mình:
– Thôi đừng buồn làm gì Kỳ ơi! Sang năm mày nộp đơn vào học cũng được. Trễ có một năm mà sợ gì. Khi đó bọn tao sẽ kèm cho mày những môn mà mày điểm kém.
– Thật không?
– Sao không thật. Ðứa nào nói xạo là đứa đó thi rớt đại học.
– Ừ, mày nhớ nhé. Mày phải ngoéo tay tao thì tao mới tin.
– Ðược thôi.
Thế là hai người bạn cùng đưa ra ngón tay trỏ, hai ngón tay ấy được ngoéo vào với nhau. Kỳ râu nói:
– Ô kê! Cám ơn mày. Thôi chia tay nghen.
– Ừ, còn cái bao này thì mày vác về nghen.
Kỳ râu gật đầu. Sau khi Nguyên bước đi khỏi thì hắn cúi xuống vác cái bao bố đặt lên vai và đi thoăn thoắt về nhà ông Tám. Trong tâm hồn hắn đã rộn ràng những niềm vui vì đêm nay có điện để làm hàng giao cho khách đúng hẹn. Vừa đi hắn vừa suy nghĩ lan man. Chẳng mấy chốc đến nhà ông Tám. Hắn vội đặt cái bao xuống nền nhà rồi vội bước ra khỏi ngõ.
Hắn đi đâu nữa đây? Ông Tám gọi theo:
– Ði đâu vậy Kỳ? Giờ này khuya rồi mà cháu còn đi đâu nữa!
– Dạ, con ra ngoài này một chút rồi về ngay. Con về ngay Bạch sư phụ ơi!
Nói xong là hắn đã co chân chạy tuốt… Ông Tám lo lắng, vì ba mẹ của Kỳ râu đã giao cho ông Tám dạy hắn học nghề thợ mộc này. Do đó, hắn đi đâu và làm gì thì ông Tám cũng phải quản lý hắn. Vậy đêm nay Kỳ râu đi đâu vậy? Hắn làm việc gì mà không minh bạch chút nào. Khuya rồi hắn còn đi đâu? Ông Tám ngồi trên chiếc võng t