Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213292

Bình chọn: 7.5.00/10/1329 lượt.

đầu dặn dò Đồng Hựu và trợ lý, “Cứ làm theo lời tôi dặn.”

“Dạ.” Đồng Hựu và trợ lý đáp lời, sau đó rời khỏi phòng làm việc.

Lệ Minh Vũ ngồi xuống ghế sô pha, giơ tay xoa mi tâm.

Tô Nhiễm đặt áo comple của anh sang bên, rồi xoa thái dương giúp anh, “Mệt không? Anh đói bụng chưa? Để em đi mua đồ ăn cho anh.”

Lệ Minh Vũ nhắm nghiền mắt. Sau khi Tô Nhiễm nói hết câu, anh mở mắt, kéo cô ngồi xuống lòng mình. Anh cong môi cười, giơ tay xoa đầu cô…

“Chúng ta chưa bao giờ đi du lịch với nhau nhỉ?”

Tô Nhiễm hơi đờ ra, một tia hoài nghi quét qua mắt cô, cô vòng tay ôm cổ anh, “Sau này, chúng ta sẽ có rất nhiều thời gian cùng đi du lịch, phải không anh?”

Lệ Minh Vũ kinh ngạc, mắt anh lộ rõ niềm vui. Tô Nhiễm lại trầm mặc, buồn bã cụp mi. Khi biết toàn bộ sự thật về anh và nhà họ Hoà, cô đã từ bỏ mọi oán hận với anh. Trong mối thù này, cô và anh đều chịu tổn thương nặng nề. Kể từ khoảnh khắc biết hết mọi việc, cô đã quyết định bắt đầu lại với anh. Cô không biết sóng gió này sẽ ra sao, cô chỉ cần anh bình an vô sự là được.

Lệ Minh Vũ ôm Tô Nhiễm, anh hồ nghi nhìn nụ cười của cô. Anh giữ mặt cô, cất giọng ôn hoà, “Bây giờ mình đi du lịch, em chịu không?”

Tô Nhiễm ngạc nhiên, “Ngay bây giờ?”

“Đúng vậy, ngay bây giờ.” Anh khẳng định.

“Nhưng…” Tô Nhiễm dừng một chút, cô liếm môi, “Tại sao anh lại muốn đi du lịch?”

Lệ Minh Vũ tặng cô một nụ cười nồng ấm, “Anh muốn dẫn em đi thư giãn.”

Tim Tô Nhiễm thoáng nghẹn lại, cô làm sao không hiểu ý của anh? Chắc chắn không thể chặn đứng tin tức nên anh muốn dẫn cô rời xa nơi thị phi này. Anh không muốn cô biết nhiều, hành động của anh khiên cô vừa cảm động vừa đau xót. Cô mới là người gây nên mọi việc, làm sao nỡ nhìn anh gánh vác một mình?

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, “Minh Vũ, thực ra xảy ra chuyện gì bên ngoài, em…biết hết rồi.”

Nụ cười của Lệ Minh Vũ cứng lại, miệng anh mím thẳng trong tích tắc.

Tô Nhiễm nói, “Anh giấu em được bao lâu? Cứ cho là anh và em đi du lịch, vậy thì khi trở về em vẫn biết, đúng không?”

“Em đừng nghe tin đồn, nó chỉ là trò công kích giữa các chính khách mà thôi.” Lệ Minh Vũ khẽ cười, anh vuốt tóc cô.

Trái tim Tô Nhiễm đập dồn dập. Cô đột nhiên muốn thú nhận với anh. Cô muốn nói cô biết sự thật, cô biết anh hao tốn tâm tư, cô biết ba mẹ anh do cô hại chết, nhưng những lời này trào đến miệng lại bị cô đè xuống. Làm sao cô nhẫn tâm bóc trần nỗi khổ tâm của anh? Cô biết không phải anh muốn ôm nỗi đau một mình, mà là anh muốn quên, muốn chôn vùi hồi ức thống khổ, nên anh không muốn người khác bị cuốn vào. Nếu cô thừa nhận, dựa theo tính cách của Lệ Minh Vũ, anh sẽ nghĩ cô muốn bù đắp cho anh. Chẳng phải cô lại làm anh thêm khổ sở?

Lệ Minh Vũ thấy cô lưỡng lự, anh mỉm cười, “Em muốn nói gì?” Giọng anh trầm trầm rót bên tai cô.

Cô cười ôm chầm anh, gối đầu lên vai anh, “Không có gì, em biết đây là trò đùa nhàm chán, em không để tâm. Em chỉ mong anh bình an mà thôi.”

Tô Nhiễm vẫn lựa chọn giả vờ hồ đồ. Dù thân thế thật sự hay cổ phần trong Hoà thị đều là điểm yếu trí mạng của Lệ Minh Vũ, huống hồ lần này đối phương lại dùng cả hai để công kích anh. Cô hiểu chuyện này không đơn giản. Cách duy nhất giúp được anh trong tình huống này là dới bớt sự chú ý của dư luận…Đào Tuý ra đời lần nữa sẽ khiến những lời đồn đại của cánh báo chí tự sụp đổ.

Có lẽ Lệ Minh Vũ không ngờ cô sẽ không truy vấn anh, càng không ngờ cô không lo lắng cho Hoà thị, mà lại lo lắng cho anh. Cơ thể anh cứng đờ, nhất thời không biết nói thế nào cho phải.

Tô Nhiễm nháy mắt với anh, cô vờ như khó hiểu, “Anh sao thế?”

“Em…” Lệ Minh Vũ băn khoăn, “Không có gì muốn hỏi anh sao?”

“Anh muốn em hỏi anh chuyện gì?” Tô Nhiễm nghiêng đầu nhìn anh.

Lệ Minh Vũ há miệng, anh mỉm cười, “Không có gì.”

Tô Nhiễm ôm anh, cô buông một tiếng thở dài, nhìn vào mắt anh, “Em tin anh có thể giải quyết mọi khó khăn. Người đàn ông em yêu làm sao bị khó khăn lấn lướt.”

Cô thẳng thắn khiến Lệ Minh Vũ nghẹn ngào, không nói nên lời. Anh cảm động không phải vì cô tin anh, mà là vì cô chủ động nói anh là người đàn ông cô yêu.

“Nhiễm…” Anh hôn má Tô Nhiễm, rồi không muốn để cô biết mình đang xúc động, anh bèn giả vờ ngậm ngùi, “Ai nói anh không bị khó khăn lấn lướt? Ít nhất em vẫn chưa chịu đeo nhẫn cầu hôn của anh.”

Tô Nhiễm cười tủm tỉm, “Chỉ tại anh ngốc, nghĩ mãi không ra cách. Được rồi anh đừng nghĩ nữa.”

“Sao vậy?” Lệ Minh Vũ vừa khẩn trương vừa đề phòng, “Ngày nào anh cũng nghĩ…”

“Nhẫn đâu?” Tô Nhiễm nở nụ cười, cô cắt ngang lời anh.

Ma xui quỷ khiến thế nào Lệ Minh Vũ lại rút hộp nhẫn từ trong ngăn kéo, anh ngơ ngác đưa cô.

Tô Nhiễm nhịn cười nhìn dáng dấp của anh, cô mở hộp nhẫn, chủ động đeo nó lên ngón áp út. Cô giơ tay lên ngắm nghía, nở nụ cười hạnh phúc, “Không lớn không nhỏ vừa y! Em đeo đẹp không?”

“Nhiễm, em…” Lệ Minh Vũ nói lắp bắp.

“Cái gì mà em em? Anh ngốc lắm, nghĩ hoài không ra cách, làm em tội nghiệp vô cùng.” Tô Nhiễm vờ như vô tội nhìn anh, cô nói lí nhí, “Em chỉ sợ đến khi hoa tàn ít bướm, anh vẫn chưa nghĩ được cách. Ai kêu…em muốn lấy anh làm gì.” Gò má Tô Nhiễm đỏ ửng


Polly po-cket