Polaroid
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213270

Bình chọn: 9.5.00/10/1327 lượt.

em làm gì? Anh hù em sợ hết hồn.” Hoà Vy vỗ ngực, cô oán giận nói với Giang Dã.

Giang Dã cũng mất hết phong độ ngày xưa, anh cáu kỉnh nhìn máy tính chòng chọc.

Ánh mắt Hoà Vy cũng trở nên thiếu tự nhiên, cô đứa tay toan tắt máy tính, Giang Dã lại kéo cô vào lòng.

“Anh…”

“Tới giờ vẫn không quên được anh ta?” Giọng Giang Dã trầm xuống, mắt anh lộ rõ không vui.

Hoà Vy thấy anh mất hứng, cô thở dài, “Em vô tình nhìn thấy trên mạng, không muốn em chú ý cũng khó.”

Giang Dã xoa đầu cô, “Em muốn giúp anh ta?”

Hoà Vy cười khổ, “Anh ấy là một người cao ngạo, anh nghĩ anh ấy cần em giúp ư? Sợ rằng em không có khả năng giúp anh ấy. Đối phương rõ ràng muốn dí anh ta vào đường cùng.”

“Em đau lòng?” Giang Dã nhìn Hoà Vy trân trân.

“Nếu em có đau lòng thì cũng là vì Tiểu Nhiễm, không phải vì anh ấy.” Hoà Vy thong dong nhìn thẳng vào mắt anh.

Thấy Hoà Vy nói thật lòng, Giang Dã ôm ghì đầu cô hôn nhẹ lên khoé miệng cô, “Anh nghĩ em không tiện ra mặt. Nhưng em đừng lo, nếu anh ta cần, anh sẽ nghĩ cách giúp đỡ anh ta. Coi như anh trả ơn anh ta.”

Q.10 – Chương 15: Trù Tính Cho Tình Yêu

Hoà Vy ngẩng đầu nhìn anh, cô cười chúm chím, “Ừ.”

Cô chưa từng nghĩ bản thân sẽ có quan hệ mật thiết với Giang Dã. Từ ngày quen biết anh, cô chỉ xem anh như một trò chơi. Trong tim cô chỉ khắc sâu Lệ Minh Vũ. Còn Giang Dã đối với cô mà nói là dòng suối mát trong veo, anh luôn đứng đằng sau đợi cô, đợi cô bị thương sẽ đến tìm anh dựa dẫm.

Kể từ lúc được Giang Dã cứu, Hoà Vy mới biết con người thật của anh. Anh tự cao tự đại, tính tình nóng nảy, cơn giận của anh đến cũng nhanh mà đi cũng vội. Vẻ nho nhã của anh mỗi lần ở cạnh cô trước đây đều hoàn toàn biến mất. Cô cảm nhận được tình yêu cháy bỏng của Giang Dã dành cho bản thân, nó như muốn thiêu rụi cô trong đó.

Thấy cô đồng ý, nỗi lo của anh cũng vơi bớt, anh ôm cô chặt hơn, “Hoà Vy, chúng ta kết hôn đi.”

Hoà Vy thảng thốt, không nói nổi thành lời.

“Chúng ta kết hôn đi.” Anh nhìn vào mắt cô, lặp lại câu nói đó lần nữa bằng chất giọng kiên quyết, không cho phép thương lượng.

Hoà Vy luống cuống cụp mắt, cô nói thều thào, “Giang Dã, chuyện này…hơi đột ngột.”

“Đột ngột?” Giang Dã nâng cằm cô lên, buộc cô đối diện với mắt anh, “Anh chỉ biết anh rất yêu em, anh muốn kết hôn với em.”

“Nhưng…”

“Không có nhưng! Hoà Vy, em chỉ có thể gả cho anh.” Giang Dã ngang ngược cắt đứt câu nói của Hoà Vy. Anh cúi xuống áp miệng mình vào miệng Hoà Vy, chặn hết mọi lời nói của cô.

Hoà Vy hơi phản kháng, anh ôm chặt, hôn cô sâu thêm. Cuối cùng động tác giãy dụa của cô cũng ngừng lại, Giang Dã kéo tay cô vòng lên cổ mình, rồi bồng cô thẳng vào phòng ngủ…

***

Tiếng mở cửa bất ngờ đánh thức Tô Nhiễm. Trông thấy Đồng Hựu, cô mới biết mình đã ngủ thiếp từ lúc nào không hay.

Đồng Hựu không ngờ Tô Nhiễm lại ở trong phòng làm việc của Lệ Minh Vũ, anh hơi ngớ người, sau đó hỏi cô, “Bộ trưởng đâu ạ?”

“Anh ấy đang họp.” Tô Nhiễm đáp.

Đồng Hựu gật đầu, “Vậy em qua phòng họp ngay đây.” Đồng Hựu nói hết câu, bèn muốn đi ra.

“Đồng Hựu…” Tô Nhiễm đứng dậy gọi anh.

Đồng Hựu khựng lại, xoay người nhìn cô.

“Liệu chuyện…chuyện ồn ào bên ngoài có ảnh hưởng xấu đến Minh Vũ không?” Tô Nhiễm thử ướm lời.

Nghe Tô Nhiễm hỏi, Đồng Hựu hơi ngần ngừ, “Em nghĩ bộ trưởng sẽ có cách xử lý. Cái chết của ba chị tuyệt đối không liên quan tới anh ấy. Còn chuyện báo chí đồn thổi về thân thế của anh ấy chỉ là hiểu lầm mà thôi. Mọi việc sẽ đâu vào đấy, chị đừng lo lắng.” Nói dứt câu, Đồng Hựu bước vội khỏi phòng làm việc.

Cửa phòng đóng lại, Tô Nhiễm ngã ngồi xuống ghế sô pha. Cô nghe rõ tất thảy lời nói của Đồng Hựu. Chẳng trách mọi người trong văn phòng đều dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn cô. Thì ra chuyện này có liên quan đến nhà họ Hoà.

Đồng Hựu có nhắc đến thân thế, lẽ nào thân phận thật của anh đã bị bại lộ?

Tô Nhiễm cầm di động lên mạng. Không cần tốn sức tìm kiếm cũng thấy tin tức trên khắp các trang web với tiêu đề giật gân…Từ doanh nhân trở thành viên chức chính phủ, dùng việc công trả thù cá nhân. Đăng kèm theo đó là hình chụp Lệ Minh Vũ và lý lịch của anh. Bài bác nhắc tới thân thế của anh, phân tích từng bước gia nhập vào giới chính trị để báo thù nhà họ Hoà, thậm chí còn phán đoán anh dùng quyền hành phân bố thế lực của bản thân trong Hoà thị và hội thương nhân, dồn Hoà Tấn Bằng vào đường chết.

Tô Nhiễm kinh hãi, cô bất lực nhìn việc làm vô lương tâm của cánh báo chí. Vấn đề quan trọng hiện tại là ai có khả năng tra ra gốc gác của Lệ Minh Vũ, việc làm này chứng tỏ đối phương đã âm mưu từ lâu.

Chuyện này liên quan đến nhà họ Hoà, Tô Nhiễm không thể coi mình như vô hình, cái gì cũng không hay.

Tô Nhiễm đang suy tư thì cửa phòng bị đẩy ta. Cô lật đật cất điện thoại vào giỏ xách, ngẩng đầu nhìn Lệ Minh Vũ bước vào, theo sau anh là Đồng Hựu và một trợ lý.

Trông thần sắc của anh khá mệt mỏi. Nhìn thấy Tô Nhiễm, mắt anh hiện vẻ thanh thản, anh nới lỏng cravat nhìn cô, “Sao không đợi anh tới đón?”

Tô Nhiễm xót xa nhìn anh, “Em xong việc sớm nên đến đây chờ anh.”

Lệ Minh Vũ thu lại ánh mắt uể oải, anh mỉm cười, xoay