ay Hòa Quân Hạo nằm ngủ trên ghế sô pha. Mấy ngày không gặp trông anh gầy rộc, đường nét gương mặt anh càng góc cạnh.
Hẳn là anh đã tới từ lâu. Trên bàn còn đặt hai hộp kem đã chảy thành nước. An Tiểu Đóa bước nhẹ lại ghế sô pha, nhìn anh chăm chú. Cô bỗng phát hiện Hòa Quân Hạo rất điển trai.
An Tiểu Đóa im lặng ngắm nhìn Hòa Quân Hạo. Rất lâu sau, cô tìm một chiếc áo blouse trắng khoác lên người anh, ra khỏi phòng nghỉ đi kiểm tra bệnh nhân.
Kiểm tra xong hết bệnh nhân, An Tiểu Đóa tranh thủ đi mua thức ăn, rồi mới quay lại phòng nghỉ. Cô đẩy cửa đi vào, Hòa Quân Hạo đã dậy. Anh chán chường ngồi lật xem tài liệu cô để cạnh, thấy cô đi vào, anh mỉm cười. Ánh mắt anh tuy vẫn mệt mỏi nhưng lại sáng lấp lánh khác thường.
An Tiểu Đóa đặt đồ ăn trước mặt anh.
Hòa Quân Hạo cười, anh nhún vai cầm đồ ăn, “Sao cô biết tôi chưa ăn?”
“Bây giờ, chỗ của tôi đã thành nơi tránh nạn của cậu. Hòa Quân Hạo, đây là lần thứ mấy cậu ngủ ở đây? Đâu phải cậu không có nhà, tại sao không quay về đó?” An Tiểu Đóa tuy tỏ vẻ trách cứ nhưng vẻ mặt cô hết sức dịu dàng.
Hòa Quân Hạo thở dài, “Chỗ của tôi nằm xa Hòa thị.”
“Xem đây thành khách sạn thật hả?” An Tiểu Đóa cười cười, chọc Hòa Quân Hạo, “Cậu mà cứ thế này, viện trưởng sẽ đến thu phí của cậu đấy.”
“Tôi chỉ tính toán trước mà thôi.” Hòa Quân Hạo ăn cơm, anh gật đầu hài lòng, “Nếu một hôm nào đó, tôi mệt mỏi quá rồi đổ bệnh thì cũng tiện khám chữa.”
“Ầy, cậu nói như mình hay lắm không bằng.” An Tiểu Đóa cười hì hì nhìn anh, “Nhưng tôi rất hiếu kỳ, mấy ngày nay cậu bận gì vậy?”
“Sao? Bây giờ hiểu được cảm giác một ngày không gặp như cách ba thu rồi à?” Hòa Quân Hạo nháy mắt với cô.
An Tiểu Đóa tỏ vẻ buồn nôn.
Hòa Quân Hạo phì cười.
“Nói năng đứng đắn chút đi. Cậu bận gì thế?” An Tiểu Đóa tò mò hỏi Hòa Quân Hạo.
Hòa Quân Hạo húp một muỗng canh, anh dừng vài giây,, “Giải quyết việc công ty. Cô biết mà, Hòa thị không để ý là loạn ngay. Mẹ tôi một hai ép tôi cho bằng được, tôi đành phải đau khổ, đến Hòa thị làm lại từ đầu.”
“Ờ, đúng là tội cậu thật.” Nhớ tới dáng vẻ vừa nãy của anh, An Tiểu Đóa chỉ muốn cười.
Hòa Quân Hạo lắc đầu lia lịa, “Quá tội cho tôi luôn đấy! Tôi không có hứng thú với mấy chuyện kinh doanh. Tôi chẳng hiểu mẹ tôi nghĩ gì, mướn đại một giám đốc về chẳng phải xong ngay ư?”
An Tiểu Đóa liếc xéo anh, “Cậu là con trai duy nhất của nhà họ Hòa. Cậu không gánh vác trách nhiệm này thì để cho ai? Từ bé, Tiểu Nhiễm đã rời khỏi nhà họ Hòa, còn Hòa Vy không biết ra sao, đương nhiên cậu phải gánh vác gia đình.”
Hòa Quân Hạo thở dài, “Tôi chỉ mong chị hai bình an vô sự.”
“Tiểu Nhiễm khỏe rồi, còn Hòa Vy chưa biết làm sao.”
“Hạ Minh Hà không chính thức kiện chị hai, có vẻ mọi người đã thay đổi.” Hòa Quân Hạo cất giọng nhàn nhạt, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ.
“Đôi khi không có tin tức cũng là chuyện tốt.” An Tiểu Đóa an ủi.
Hòa Quân Hạo buông một tiếng thở dài chán nản.
Đợi anh ăn xong, An Tiểu Đóa dọn dẹp sơ qua. Hòa Quân Hạo ngước nhìn cô, anh đột nhiên lên tiếng, “Cô còn luyến tiếc anh ta không?”
Những lời này có vẻ đột ngột, An Tiểu Đóa nghệt mặt vài giây, cô mỉm cười, “Cậu nói gì thế?”
“Cô biết tôi đang nói ai.” Hòa Quân Hạo nhìn cô chằm chằm.
An Tiểu Đóa nói, “Chuyện tình cảm thuận theo duyên phận, đúng không? Anh ấy đi, duyên phận cũng hết. Tôi sẽ không làm khổ mình.”
Hòa Quân Hạo thở phào nhẹ nhõm, vài phút sau như hạ quyết định nào đó, anh nói…
“Vậy… vậy chúng ta thử đi.”
Sao cơ?
An Tiểu Đóa sửng sốt nhìn anh.
“Ý anh là anh và em thử yêu nhau đi.” Hòa Quân Hạo nhìn cô dịu dàng, khóe miệng lộ ra ý cười nhẹ nhàng.
An Tiểu Đóa hoàn toàn hóa đá…
***
Hòa Vy bất ngờ đến thăm làm Tô Nhiễm vừa vui mừng vừa hoang mang.
Sau khi gọi điện báo về trễ, Tô Nhiễm hỏi Hòa Vy, “Chị sao rồi? Em nghe nói Hạ Đồng đã tỉnh.”
“Ừ, hôm nay chị đến sở cảnh sát tự thú.”
Tô Nhiễm bàng hoàng nhìn Hòa Vy.
“Nhưng Hạ Minh Hà không kiện chị. Cảnh sát lấy khẩu cung của Hạ Đồng, cô ta lại bảo cô ta tự làm mình bị thương.” Hòa Vy mệt mỏi nói.
“Làm sao… như vậy được?” Tô Nhiễm kinh ngạc, “Làm sao Hạ Minh Hà lại dễ dàng buông tha?”
Hòa Vy đăm chiểu, “Bởi vì có Giang Dã, càng vì có Lệ Minh Vũ.”
Tô Nhiễm mơ hồ không hiểu. Hòa Vy cũng không giấu diếm Tô Nhiễm. Cô kể Giang Dã là ai, anh giải quyết chuyện này như thế nào, quan trọng là… cô kể Lệ Minh Vũ đã đem bằng chứng cho Giang Dã, nhờ vậy mọi chuyện mới được giải quyết ổn thỏa.
Tô Nhiễm trầm mặc ngồi nghe, cô không nói tiếng nào.
Hòa Vy nắm tay cô, cất giọng sau xa khó đoán, “Giang Dã nói với chị Lệ Minh Vũ giúp anh ấy là vì Lệ Minh Vũ hứa phải cứu chị cho bằng được, chị bình an vô sự, em mới đồng ý tái hôn.”
Ngón tay Tô Nhiễm run rẩy trong lòng bàn tay của Hòa Vy, lời của Hòa Vy như giáng mạnh vào tim cô, một cảm giác khó tả lặng lẽ lan khắp tim cô.
“Chị biết Lệ Minh Vũ và Hạ Minh Hà tỏ vẻ thân thiện với nhau nhưng thực tế đều đang suy tính lật đổ đối phương. Chị nghĩ có thể em không hiểu chuyện gì xảy ra. Giang Dã nói Lệ Minh Vũ đưa chứng cứ này, nghĩa là để vụt mất cơ hội lật đổ ông ta.” Hòa Vy thở dài, “Tiểu Nhiễm, L