nh đã bỏ lỡ cơ hội đánh đổi Hạ Minh Hà.”
“Anh có thể hiểu thành em đang lo lắng cho anh không?” Khóe mắt anh hiện ý cười thật sâu.
Tô Nhiễm cũng không giấu diếm, cô nói thẳng thắn, “Đúng vậy, em lo lắng, rất lo lắng cho anh.”
Câu nói của cô như làm tan chảy trái tim Lệ Minh Vũ, anh ôm chặt cô, chỉ muốn hòa nhập cô vào máu thịt của mình, “Nhiễm, em biết anh chờ em nói câu này bao lâu rồi không?”
Tiếng tim đập của anh vang lên bên tai cô. Mỗi một nhịp đập vững chãi đều khắc sâu vào lòng cô, khiến cô hạnh phúc vô biên. Đến lúc này Tô Nhiễm mới nhận ra quên hết cũng là một kiểu hạnh phúc. Khi cô và anh lựa chọn chôn giấu sự thật, không ngờ niềm vui lại có thể đơn giản và thuận lợi như vậy.
“Đáng giá không?” Tô Nhiễm khẽ khàng hỏi anh. Cô tham lam hít thở mùi hương ấm áp của anh, nó như bến đỗ an toàn khiến lá lục bình trôi lơ lững là cô có nơi nương tựa.
Lệ Minh Vũ nâng mặt cô lên, hơi thở nóng hổi của anh phả vào mũi cô, “Ngàn vàng khó đổi nụ cười mỹ nhân. Đáng giá.”
Mắt Tô Nhiễm đầy cảm kích, giọng cô nghe hơi nghẹn ngào, “Em phải hứa với em, anh không được để bản thân gặp chuyện không may.”
Anh cười ấm áp, “Anh hứa với em.”
Tô Nhiễm dựa vào lòng anh, cảm thụ cơ thể nóng ấm của anh.
“Nói vậy, em đồng ý rồi?” Lệ Minh Vũ hỏi cô bằng giọng nhác gừng.
Sự rón rén của anh lọt vào tai Tô Nhiễm, cô hạnh phúc cọ mặt vào ngực anh, buông một hơi thở dài thỏa mãn, cô cố ý nói, “Anh cầu hôn em như vậy ư? Chẳng có thành ý gì cả.”
Lệ Minh Vũ vui như mở cờ trong bụng, anh vỗ nhẹ lưng cô, cất giọng sung sướng, “Em chờ anh.” Anh lật đật đi lại chiếc tủ cạnh giá sách.
Tô Nhiễm ngửa cổ nhìn anh cả buổi, không hiểu anh đang làm gì.
Chưa bao lâu sau, Lệ Minh Vũ đã cầm ra một chiếc hộp tinh tế, Tô Nhiễm nghệt mặt nhìn anh. Anh bèn đi lại, mở hộp ra, nhẫn kim cương tỏa sáng lấp lánh.
“Anh dùng cùng một chiếc nhẫn cầu hôn được không em?” Anh nhìn cô cười.
Tô Nhiễm kích động đứng bật dậy, cô chỉ vào nhẫn, “Không phải mất rồi ư?” Nhớ tới cảnh ngày đó, cô xót xa khôn xiết.
“Anh tìm được rồi.”
“Ai cướp đồ của anh vậy?” Tô Nhiễm hiếu kỳ.
Lệ Minh Vũ dùng nụ cười che giấu nỗi buồn trong mắt, anh nói sơ sài, “Một tên tái phạm thôi, không quan trọng, anh giao cảnh sát xử lý rồi.”
Tô Nhiễm gật đầu, không chút nghi ngờ.
Trong lúc nhất thời, cô và anh đều im thin thít.
Hai người mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau cả buổi, Tô Nhiễm bật cười, “Anh không thấy mình phải nói gì với em à?”
Lệ Minh Vũ thẹn thùng, anh đằng hắng, rút nhẫn ra khỏi hộp, “Em có đồng ý lấy anh không?” Nói hết câu, anh lại đưa mắt nhìn cô.
Tô Nhiễm chờ đợi lại không thấy anh tiếp tục, cô hỏi, “Xong rồi?”
Lệ Minh Vũ có phản ứng, cầm nhẫn dợm đeo vào tay cô.
“Này, anh làm gì thế?” Tô Nhiễm rụt tay lại.
“Đeo nhẫn.”
“Có nhiêu đó mà coi là cầu hôn em thành công rồi hả?”
“Anh phải làm gì nữa?” Lệ Minh Vũ không hiểu.
Tô Nhiễm ra chiều suy tư, “Em xem phim với đọc tiểu thuyết hay thấy đàn ông cầu hôn rất lãng mạn.”
“Lãng mạn?” Lệ Minh Vũ trợn tròn mắt ngơ ngác, “Lãng mạn là gì?”
Tô Nhiễm nhịn cười, đưa tay vỗ đầu anh như nựng nịu thú cưng, “Chuyện này… anh cứ từ từ suy nghĩ, hoặc tìm một người có kinh nghiệm học hỏi. Tóm lại anh phải đổi kiểu cầu hôn lãng mạn, em mới đồng ý.”
“Nhiễm…”
Tô Nhiễm hôn má anh một cái, cô cười tràn trề hạnh phúc.
Q.10 – Chương 11: Lời Thoại Kinh Điển
Nhà hàng tây, khách khứa thưa thớt dần, cuối cùng cũng chỉ còn lại một bàn. Nhưng nhân viên nhà hàng vẫn lễ phép, đứng nghiêng người đợi phục vụ khách. Họ không hề vì bàn cuối cùng rề rà chưa chịu về mà tỏ thái độ khó chịu. Khoảng hơn mười phút sau, một nhân viên tiến lên mỉm cười, “Thưa anh, anh có muốn dọn món khác lên không?”
Bên ngoài, trời đã tối đen. Ánh đèn sáng rực làm thành phố càng xa hoa. Cửa kính nhà hàng phản chiếu ra gương mặt nghiêng cô đơn của Giang Dã. Anh ngồi lặng người, nghe nhân viên hỏi, anh nói nhàn nhạt, “Không cần.”
Anh đã đợi cô suốt mấy giờ ròng rã, đợi từ hoàng hôn cho đến tối mịt. Nỗi cô đơn vô biên lan tràn tim anh, nó như cơn nước thủy triều cuốn phăng chút ít mong muốn cuối cùng của anh. Ánh trăng lặng lẽ buông xuống mọi nơi, anh biết mình đang cố tình lảng tránh sự thật.
Hòa Vy yêu Lệ Minh Vũ! Khi cô rời khỏi nhà hàng, anh tựa hồ đã đoán được kết cục.
Nhân viên nghe Giang Dã nói vậy cũng đành gật đầu, đứng sang một bên. Cửa hàng bị đẩy ra, một chuỗi tiếng chuông êm tai vang lên như cơn gió mát đêm khuya ve vuốt gương mặt. Một nhân viên trông thấy, muốn báo là nhà hàng đã đóng cửa, nhưng lại nghe người khách đó nói…
“Anh đợi em về à? Anh ăn nhiêu đây đủ no không?”
Giọng nói thân quên như liều thuốc kích thích khuấy động Giang Dã, anh quay phắt đầu lại, mắt ngập tràn niềm vui.
Hòa Vy mỉm cười với anh.
Giang Dã ngơ ngác như đang nằm mơ, anh thều thào lên tiếng, “Anh tưởng… em không quay lại.”
“Nếu tưởng vậy, tại sao anh còn ngồi thừ ở đây?” Hòa Vy hỏi Giang Dã.
Đôi mắt Giang Dã thoáng sáng lên, “Em lấy xe của anh đi, anh phải ở đây đợi em.”
Miệng Hòa Vy cong lên, cô để chìa khóa trước mặt anh, “Vậy thì… em trả lại chìa khóa cho anh. Anh đ