vấn đề.
Anh cầm một tấm hình ở đầu giường lên xem. Hình như cô rất thích chụp hình, đi đến đâu cũng sẽ chụp lại làm kỉ niệm. Anh nhoẻn miệng cười ngắm nghía tấm hình hồi lâu, rồi đặt xuống cầm một tấm khác lên xem…
Tấm hình này không xa lạ với Đồng Hựu vì anh cũng có một tấm y chang. Tấm hình chụp lúc họ gặp nhau lần đầu ở Đức. Do hai người chụp chung nên lúc đó cô chụp tới hai tấm. Cô đưa anh một tấm, còn một tấm thì giữ lại cho mình.
Khi ấy anh khá bận rộn nên cất tấm hình này mãi trong túi xách, không có thời gian lấy ra xem. Hôm nay nhìn lại mới thấy cô cười rất ngọt ngào đáng yêu, đôi mắt của cô trong vắt sáng trưng.
Ngắm nhìn một lúc Đồng Hựu sực nhớ một việc, đầu óc anh nổ tung! Anh từng thấy một tấm hình cũng có nụ cười như vậy trước đây! Anh kinh ngạc nhớ tới đối tượng coi mắt Lệ Minh Vũ giới thiệu cho anh trước đây. Cô gái trên tấm hình đó cũng cười xán lạn như thế này.
Đồng Hựu nuốt khan, lưỡng lự không dám kết luận. Đúng lúc này…
“Này, tự tiện vào phòng con gái là mất lịch sự lắm đấy.” Đằng sau anh vang lên tiếng nói cười của cô.
Đồng Hựu xoay người bắt gặp cô tươi cười nhìn mình, anh nghệt mặt chốc lát.
Cô gái thấy anh cầm tấm hình chụp chung lần trước, cô cười, “Em thấy tấm hình này khá tuyệt, phong cảnh đằng sau chúng ta rất đẹp.”
Đúng là phong cảnh rất đẹp.
Đồng Hựu cất giọng chần chờ, “Em là… con gái của lão Tả?”
Cô gái thừ ra, nụ cười trên môi thoáng cứng lại.
Thấy dáng vẻ này của cô, anh càng chắc chắn, “Em là Tả Giai Tuệ?”
Cô gái liếm môi giật lấy tấm hình trong tay anh. Cô trầm mặc nhét tấm hình vào một đống hình chụp khác. Đồng Hựu kéo cánh tay cô…
“Em là Tả Giai Tuệ phải không?” Anh không biết mình bị làm sao. Anh cảm thấy hơi bất ngờ nhưng thật sự anh thấy rất… kích động.
Cô gái cúi đầu không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Cô giương mắt liếc xéo Đồng Hựu, thấy anh nhìn bản thân chằm chằm, cô nói…
“Thịt bò nướng xong rồi. Mau đi ăn thôi kẻo nguội mất ngon.” Cô xoay người định đi.
Đồng Hựu túm lấy tay cô gái, anh nói thẳng thừng, “Tôi biết em là Tả Giai Tuệ. Không chỉ biết em là Tả Giai Tuệ, tôi còn dám khẳng định em biết chuyện coi mắt.”
Nếu không biết chuyện coi mắt, cô sẽ không xấu hổ thế này, càng không thừa nhận thân phận của mình. Lí do duy nhất giải nghĩa cho chuyện này là cô biết anh.
Nói vậy anh bị cô gái này lừa gạt rồi!
Cô gái nghe Đồng Hựu nói vậy thì vung mạnh tay, ngửa đầu nhìn anh, “Đúng vậy, em chính là Tả Giai Tuệ, là người muốn đi coi mắt nhưng lại bị anh từ chối!”
Đồng Hựu sửng sốt, không ngờ cô sẽ thừa nhận thẳng thắn.
“Tả Giai Tuệ, em làm vậy là có ý gì?”
“Lẽ ra em phải hỏi anh mới đúng. Vì sao anh không gặp em?” Tả Giai Tuệ mặc kệ mọi thứ, chống nạnh nhìn anh.
Sao cơ…
Đồng Hựu chối quanh co, không biết phải nói thế nào. Thực ra lúc đó anh nghĩ rất đơn giản. Anh cảm thấy tình yêu phải trông vào duyên phận, coi mắt là cách thức không đáng tin. Một đôi nam nữ xa lạ đi coi mắt để kết hôn hoặc yêu đương rất buồn cười.
Dĩ nhiên anh không thể nói vậy với Tả Giai Tuệ. Nhất là khi cô đang dùng đôi mắt bi thương nhìn anh. Đồng Hựu trầm ngâm mất mấy phút, giọng anh hơi tắc nghẹn, “Do lúc đó chúng ta không quen nhau.”
“Còn bây giờ?”
“Sao?”
“Em nói bây giờ anh biết em rồi chứ?” Tả Giai Tuệ tiến lên tỏ vẻ hung dữ nhìn anh.
“À thì… biết chút chút.” Đồng Hựu thụt lùi về sau, cố nặn nụ cười làm lành.
“Hức!” Tả Giai Tuệ hừ lạnh, chỉ tay vào ngực anh, “Đồng Hựu anh nghe rõ cho em. Từ giờ trở đi, bổn tiểu thư sẽ chính thức theo đuổi anh, theo đuổi đến khi anh đồng ý mới thôi! Trên thực tế anh cũng đâu ghét em!” Nếu như ghét cô, anh sẽ không chủ động đến khách sạn tìm cô.
Đồng Hựu há hốc mồm thảng thốt. Được một cô gái theo đuổi thẳng thắn và lộ liễu như vậy là lần đầu tiên anh trải qua.
“Em…”
“Ngực anh cứng quá, đau tay em rồi.” Tả Giai Tuệ rụt tay về xoa bóp.
“Em có sao không?” Đồng Hựu quan tâm cô.
“Anh quan tâm em?” Tả Giai Tuệ nghiêng đầu nhìn anh, đáy mắt lấp đầy vẻ xảo quyệt.
Đồng Hựu nghẹn họng, không nói tiếng nào.
“Này, anh không ghét em phải không?” Tả Giai Tuệ chủ động khoác cánh tay Đồng Hựu, ngửa đầu cười hỏi anh.
Đồng Hựu nói, “Cái đó không cần phải hỏi.”
“Vậy thì khỏi hỏi.” Tả Giai Tuệ cười kiêu ngạo.
Lần đầu tiên, Đồng Hựu nhìn thấy mẫu con gái thế này. Cô thẳng thắn, can đảm, trực tiếp diễn tả tâm ý của mình, nhưng không khiến anh chán ghét. Bao nhiêu năm đi làm, con gái thích anh k