, trái tim cô đập thình thịch. Chị Phi đi xuống thấy cô đứng ngoài cửa, bèn cảm thấy kì lạ hỏi cô, “Cô chủ, tại sao không vào ăn sáng?”
“Ừm.” Tô Nhiễm ngại ngùng đi vào, ngồi xuống dưới cái nhìn lấp lánh ý cười của Lệ Minh Vũ.
Chị Phi bưng đồ ăn sáng lên cho cô rồi ra ngoài làm việc.
Trong phòng ăn chỉ còn hai người họ. Cảm giác này khiến Tô Nhiễm nhớ về những ngày trước đây.
Cô cầm ly sữa lên uống giảm bớt căng thẳng.
“Sao em không ngủ thêm?” Lệ Minh Vũ cất giọng điềm nhiên, giọng anh loáng thoáng ý cười vờn quanh đầu cô.
Tô Nhiễm bối rối buông ly sữa xuống, cô nói nhẹ nhàng, “Ngủ không được.”
Lệ Minh Vũ thấy Tô Nhiễm đỏ mặt lại nhớ dáng vẻ cô đứng ngoài phòng ăn nhìn anh, lòng anh mềm nhũn. Anh cầm bánh mì sandwich lên ăn, sau khi nuốt xuống, anh hỏi cô, “Em mệt không?”
Sao cơ?
Tay cầm nĩa của Tô Nhiễm khựng lại, cô ngơ ngác giương mắt nhìn anh.
Lệ Minh Vũ cười cười, anh nói, “Anh hỏi em tối qua anh có làm em mệt không?”
Mặt Tô Nhiễm đỏ phừng phừng, cô trả lời cũng không được, mà không trả lời cũng không xong. Trống ngực Tô Nhiễm đập mãnh liệt, cô không ngờ người đàn ông này lại xấu xa hỏi cô câu này trên bàn ăn.
“Sao thế em?” Lệ Minh Vũ biết rõ nhưng vẫn cố tình hỏi Tô Nhiễm.
Tô Nhiễm nhìn đôi mắt đượm ý cười của anh, cô chúm chím môi, “Không có gì.”
“Ồ.” Lệ Minh Vũ giả vờ đăm chiêu suy nghĩ, anh gật mạnh đầu, “Vậy đêm nay anh phải ‘cố gắng’ hơn mới được.”
“Anh…” Tô Nhiễm bị chọc đến nổi đóa, cô giận dữ định đổ đĩa thức ăn lên mặt anh.
Lệ Minh Vũ phá lên cười thích thú, anh nhìn cô tràn ngập yêu thương. Tô Nhiễm ngây người, hóa ra anh cười… nhìn rất đẹp.
Dùng xong bữa sáng, Lệ Minh Vũ cũng chuẩn bị đi làm.
Tô Nhiễm đi theo anh đến phòng thay quần áo, cô lưỡng lự dõi nhìn bóng lưng của anh. Lệ Minh Vũ thấy bóng dáng nho nhỏ của cô trong gương, anh nhếch mép nhưng không nói tiếng nào. Anh mở ngăn kéo đựng caravat ngoái đầu nhìn cô.
Tô Nhiễm nhìn anh một cái, chọn caravat phù hợp với màu áo sơmi và comple của anh. Cô nhón chân thành thạo thắt caravat cho anh.
Thắt xong caravat, cô lại tìm kẹp caravat và măng-séc phối cho anh.
Sau khi làm xong mọi thứ, Tô Nhiễm thở phào nhẹ nhõm. Lệ Minh Vũ lại thân mật giang tay ôm cô vào lòng.
“Làm gì? Không đi là muộn đấy!” Tô Nhiễm thẹn thùng.
Hơi thở đàn ông ấm áp phả vào má và tai Tô Nhiễm, mùi hổ phách dìu dịu như một liều thuốc độc mê hoặc cô, anh cất giọng quyến rũ cô…
“Tại sao sáng nay nhìn trộm anh, hmm?”
Mặt Tô Nhiễm nóng ran, cô rủ mắt, “Anh đừng có chảnh chọe. Em nhìn lén anh hồi nào?”
“À.” Lệ Minh Vũ gật đầu, anh không vạch trần cô, “Thì ra là anh tự mình đa tình.”
Tô Nhiễm kinh ngạc ngẩng phắt đầu, bắt gặp đôi mắt của anh ngời sáng nhìn cô.
“Anh không đi làm à?” Cô hơi sợ ánh mắt của anh. Đôi mắt anh sâu thẳm như đại dương, cô sợ mình rơi vào đó.
Lệ Minh Vũ cũng không vội đi làm, anh rủ rỉ vào tai cô, “Nhắm mắt lại đi em.”
Tô Nhiễm cảm thấy ngờ vực.
“Nhắm mắt.” Giọng nói thâm tình dễ nghe rót vào tai cô.
Tô Nhiễm nhắm tịt mắt, không biết anh muốn làm gì.
Chốc lát sau, Tô Nhiễm cảm thấy vành tai mình ngưa ngứa, ngón tay âm ấm của anh chạm vào da thịt cô.
“Được rồi.” Lệ Minh Vũ lên tiếng.
Tô Nhiễm mở mắt, cơ thể cô bị anh kéo đến trước gương.
Cô hoài nghi nhìn người đàn ông trong gương rồi đồ vật trên lỗ tai đập vào mắt cô. Tô Nhiễm bỗng nhiên ngẩn người. Món đồ trên tai cô chính là đôi bông ngọc trai đen.
“Vật hoàn cố chủ.” Lệ Minh Vũ ôm cô từ đằng sau, cánh tay anh siết chặt để lưng cô càng dán sát vào ngực anh. Hình bóng hai người trong gương nom xứng đôi vô cùng.
Lệ Minh Vũ mỉm cười ngắm nhìn cô gái trong gương.
Tô Nhiễm sững sờ nhìn đôi bông ngọc trai đen trên vành tai. Mọi việc giữa bốn năm trước và bốn năm sau như mới vừa xảy ra hôm qua. Trong đầu cô hiện lên rất nhiều việc, mọi thứ tựa hồ đều liên quan đến đôi bông này, nó như đường thẳng nối liền thời gian bốn năm.
“Xin lỗi.” Lệ Minh Vũ cúi đầu nói bên tai cô, “Từ hôm nay trở đi, anh nhất định quý trọng em. Hi vọng mọi việc vẫn chưa quá muộn.”
Trái tim Tô Nhiễm lại bắt đầu đập điên cuồng. Cô nghiêng mặt nhưng vẫn không né được hơi thở gần gũi của anh.
“Em đã nói chỉ cần anh…” Thực ra cô rất muốn hỏi anh chuyện liên quan đến Hòa Vy nhưng cô không biết mở lời như thế nào.
Lệ Minh Vũ biết suy nghĩ của cô, anh mỉm cười ôm chặt cô, “Em yên tâm, chuyện anh hứa với em nhất định sẽ làm được.”
Lúc này Tô Nhiễm mới yên lòng. Tuy người đàn ông này thâm trầm khó đoán nhưng anh la