ng, nó có thể giúp nhà họ Hòa vượt qua khó khăn.”
“Hẳn anh biết tại sao em muốn điều chế ‘Đào Túy’.” Tô Nhiễm đọc không hiểu nội tâm anh.
Lệ Minh Vũ cong môi cười. Anh thẳng thừng kéo quần lót của cô xuống, cơ thể hai người ép sát vào nhau.
“Anh biết em muốn đối phó anh.”
Tô Nhiễm ngạc nhiên nhìn anh.
“Vì thế em càng phải ở cạnh anh.” Lệ minh Vũ mỉm cười. Anh xoa từ bắp đùi Tô Nhiễm xuôi dần lên trên. “Chỉ có ở lại cạnh anh, em mới hiểu được anh. Như vậy em mới biết người biết ta, có khả năng đạt mục đích của em hơn.”
“Anh đúng là… quái gở.” Tô Nhiễm chột dạ, phảng phất như anh nói trúng tim đen của cô.
“Khi nào chúng ta sống với nhau lần nữa, em sẽ không còn thấy anh kỳ lạ.” Yết hầu của Lệ Minh Vũ chuyển động. Anh nhìn cô chăm chú, cúi thấp đầu hôn cô.
Tô Nhiễm cảm thấy cả người mình đều nóng lên, Cô chống tay trước ngực anh, nhíu mày khó chịu, “Em đã nói anh giúp Hòa Vy thì mới…”
“Anh cam đoan trong vòng ba ngày, Hòa Vy sẽ bình an vô sự.” Lệ Minh Vũ vừa chen ngang lời Tô Nhiễm vừa thong thả nắn bóp ngực cô.
Tô Nhiễm không thể tin nổi, trong vòng ba ngày…
“Thế nên em phải thực hiện lời hứa. Nếu không…” Lệ Minh Vũ cười xấu xa.
“Nếu không thì sao?” Nói xong câu đó, cô mới phát hiện hai người có bao nhiêu “gần gũi”. Cô nhổm người dập lại bị anh đè xuống…
“Em nói thử xem?” Anh nhoẻn miệng cười, đáy mắt anh chứa đầy ham muốn. Tô Nhiễm còn chưa lên tiếng, anh đã cúi đầu tham lam cắn mút không bỏ qua bất cứ chỗ nào trên cơ thể cô,
Trên chiếc giường to lớn mềm mại, Tô Nhiễm thở hổn hển đón nhận khoái cảm do anh mang đến. Bên ngoài màn đêm càng nồng đậm, cảnh tượng kiều diễm và nóng bỏng trong phòng càng dâng cao.
Q.10 – Chương 1: Ấm Áp
Cứ như vậy, khi tôi trải qua biết bao tổn thương, chấp nhận biết bao đau khổ, khi tôi bắt đầu hoài nghi mọi thứ, tôi lại phát hiện mình vẫn có thể yêu. Tôi những tưởng mình không còn chờ mong, vì mỗi lần yêu là một lần tôi giả vờ khổ sở thành ngọt ngào, khiến tôi rơi từ thiên đường xuống địa ngục, khiến tôi tan nát chùn bước. Nhưng khi tôi biết tôi còn yêu anh, mà anh vẫn yêu tôi như thuở đầu tiên, tôi mới nhận ra yêu là một nỗi đau ăn sâu vào máu thịt. Đau đớn như khiến tôi chết đi, rồi lại hồi tỉnh trong tình yêu, tìm thấy ánh hào quang rực sáng…
****
Lá phong đỏ, cây ngô đồng vàng, ngọc lan trắng trong sân bắt đầu dự trữ trong sân đón mùa mới lại về. Một năm có bốn mùa là quy luật tự nhiên của tạo hóa. Nó giống như cuộc sống trải qua nhiều thăng trầm, bãi bể nương dâu để đi đến sự bình yên.
Tiết trời mỗi lúc một lạnh hơn. Những giọt sương long lanh còn chưa tan hết như những viên ngọc sáng lóng lánh.
Tô Nhiễm mở choàng mắt tỉnh dậy. Cô thẫn thờ đứng lên theo bản năng, mái tóc ngắn bù xù của cô giờ đã trở nên dài hơn. Sau khi rửa mặt, cô đi ra khỏi phòng tắm, đờ đẫn nhìn bên kia giường. Như vậy là cô lại sống chung với Lệ Minh Vũ ư? Đêm triền miên yêu thương hôm qua khiến gương mặt Tô Nhiễm trông hồng hào rạng rỡ. Tô Nhiễm để khăn bông sang bên, vỗ nhẹ ngực trấn an bản thân. Cô đảo mắt nhìn phía bên kia giường lộn xộn. Có lẽ anh đã dậy từ sớm. Dưới giường vẫn còn rơi lả tả đồ lót của cô, cô mím môi thu dọn nhanh chóng.
Tô Nhiễm ra khỏi phòng ngủ, chị Phi vừa lúc bước lên lầu hai. Thấy cô đã dậy, chị ta cười nói sang sảng: “Cô chủ dậy rồi, cậu chủ đang ở phòng ăn đấy.”
Tô Nhiễm thoáng nghẹt thở. Thì ra anh vẫn chưa đi.
“Anh ấy đợi tôi dùng bữa?” Nhớ tới những ngày sống cùng anh trước đây, anh tựa hồ đã quen vừa ngồi đọc báo vừa đợi cô dùng bữa.
Chị Phi lại lắc đầu, “Không phải, tiên sinh căn dặn tôi đừng gọi cô dậy, để cô ngủ.”
Tô Nhiễm hơi sửng sốt, mặt trời đã lên cao lắm rồi.
“Cô chủ, hay cô ngủ thêm một lát đi. Tôi thấy cô vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn.” Chị Phi thân thiết nhìn cô.
Khuôn mặt Tô Nhiễm nóng bừng, cô vội nói, “Không, tôi…tôi hơi đói bụng.”
“Ờ.” Chị Phi hồ nghi nhìn cô.
Tô Nhiễm đi xuống phòng ăn. Ánh nắng từ ngoài rọi vào phòng bao phủ lên người đàn ông ngồi không xa. Áo sơ mi và quần tây cắt may thủ công bao phủ khung xương to lớn nhưng không cách nào giấu đi đường nét cường tráng của anh.
Tia sáng màu vàng ấm áp rơi vào khuôn mặt điển trai của anh. Vầng trán rộng của anh, đôi lông mày đen, sống mũi cao thẳng, làn môi mỏng hơi mím, quai hàm vuông vắn quyến rũ,… Vào lúc này, anh đang tao nhã cầm tách cà phê uống một hớp, sau đó đặt lại lên bàn.
Tô Nhiễm không biết là vì ánh mắt trời chói mắt hay anh quá sáng ngời mà cô nhìn đến ngẩn ngơ, quên cả việc bước vào phòng ăn.
Đến khi…
Lệ Minh Vũ đột nhiên quay đầu, trông thấy cô đôi mắt trầm tĩnh thâm căn cố đế lộ vẻ dịu dàng. Đôi môi anh nhếch lên một đường cong hạnh phúc.
Tô Nhiễm cụp mi