Anh tuyệt đối không nhìn người phụ nữ của mình gặp chuyện không may.”
Q.9 – Chương 22: Hâm Nóng Tình Yêu
Đôi khi đêm đến là một kiểu bình yên nhưng đôi khi lại khơi gợi chút gì đó mờ ám.
Tuy Tô Nhiễm đã sống ở khu Hoa Phủ hơn một tháng qua nhưng số lần cô tỉnh táo chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Sau sự việc giật mất nhẫn ngoài phố, Tô Nhiễm đã bị Lệ Minh Vũ dẫn về với lý do “an ninh xã hội” không tốt. Căn biệt thự ở khu Hoa Phủ này rất xa lạ với cô, ít nhất đến lúc này cô cũng không có ấn tương mấy về nó.
Mà đêm nay khi bóng tối lan tràn khắp nơi, lòng cô lại vô cớ bất an. Tới giờ này, chị Phi vẫn chưa thu dọn phòng dành cho khách, vậy chứng minh Lệ Minh Vũ không hề dặn dò chị ta.
Tô Nhiễm tắm xong từ sớm, cô muốn tranh thủ lúc Lệ Minh Vũ chưa ngủ lên phòng trước tiên. Như vậy dù ở chung một phòng với anh, cô cũng không quá lúng túng. Nhưng khi cô xoa mái tóc ẩm ướt đi vào phòng ngủ lại trông thấy Lệ Minh Vũ đang ở bên trong. Hình như Lệ Minh Vũ vừa tắm xong, nên anh vẫn còn vây khăn tắm bên hông, đứng trước cửa sổ nói chuyện điện thoại.
Nghe tiếng mở cửa, anh quay đầu lại, thấy Tô Nhiễm mặc áo ngủ đứng ngay cửa phòng, khóe miệng cương nghị của anh bèn nhếch lên. Tô Nhiễm giật bắn mình, lập tức xoay người muốn đi. Ai ngờ Lệ Minh Vũ lại bước nhanh đến, vòng tay ôm eo cô từ đằng sau. Anh cúi đầu cười với cô rồi tiếp tục nghe điện thoại.
Tô Nhiễm giãy dụa nhưng anh lại ôm cô chặt hơn. Cô ngại người trong điện thoại nghe thấy sẽ hiểu lầm nên không dám lớn tiếng. Mà Lệ Minh Vũ tự hồ hiểu thấu suy nghĩ của cô, ý cười trong mắt anh đậm hơn. Tô Nhiễm trừng mắt nhìn Lệ Minh Vũ, vươn tay đánh anh nhưng tất cả đều vô ích. Lệ Minh Vũ càng đắc ý, anh cúi đầu ngậm lấy môi cô. Hành động táo tợn này khiến Tô Nhiễm trợn tròn mắt. Ở khoảng cách gần anh thế này, cô nghe thấy người trong điện thoại đang cẩn thận báo cáo công việc với anh. Nhưng người đàn ông đáng ghét này lại…
Nếu đối phương biết sếp của mình xấu xa như thế này, nhất định sẽ há hốc mồm ngạc nhiên.
Mãi đến khi thấy cô chịu thua, Lệ Minh Vũ mới mỉm cười ngừng hôn. Anh cắn nhẹ môi Tô Nhiễm một cái vừa như cảnh cáo lại vừa như trêu đùa. Nụ cười chòng ghẹo của anh đập vào mắt cô khiếm tim cô rung mạnh… Tô Nhiễm cũng thôi giãy dụa, cô bất mãn nhìn anh chằm chằm.
Lệ Minh Vũ ôm cô vào lòng. Sau khi nghe đối phương báo cáo một lượt, anh nói lãnh đạm, “Trước tám giờ rưỡi sáng mai, tôi muốn thấy báo cáo…” Lệ Minh Vũ chăm chú sắp xếp công việc nhưng tay anh lại ung dung vuốt ve thắt lưng Tô Nhiễm.
Do đang đứng sát vào Lệ Minh Vũ nên Tô Nhiễm có thể cảm nhận mọi thứ trên cơ thể anh. Ánh mắt khó chịu của cô bông dịu hẳn. Giong anh trầm trầm nồng hậu dặn dò công việc như từng hòn đá chất ngổn ngang vào lòng cô.
Do anh vừa tắm xong nên mái tóc ướt sũng nước nhỏ giọt lên xương quai xanh quyến rũ của anh. Tô Nhiễm vô thức nuốt khan nhìn xuống vị trí đọng nước lóng lánh. Lúc này, cô mới ý thức mình đã nhìn anh quá lâu.
Lệ Minh Vũ lại hất cằm với Tô Nhiễm, mặt mày anh tràn ngập ý cười như nhìn thấy nỗi xấu hổ của cô. Anh vẫn sắp xếp các công việc với cấp dưới, nhưng bàn tay đặt bên hông Tô Nhiễm gian xảo dời lên trên, phủ lấy một bên ngực của cô. Thấy cô phát hoảng, anh dùng mắt ra hiệu cô không được lên tiếng. Tim Tô Nhiễm đập dồn dập. Cô vô thức nhìn anh thò tay vào áo ngủ ôm lấy ngực mình. Tô Nhiễm cảm nhận rõ nụ hoa của mình run rẩy trong lòng bàn tay ấm áp và to lớn của anh. Một nỗi xao xuyến khác thường đột nhiên trỗi dậy trong lòng cô.
Cuộc gọi dài dòng buồn chán rốt cục cũng kết thúc. Tô nhiễm đỏ mặt đẩy anh ra. Cô không dám nhìn thẳng đôi mắt đen láy đượm ý cười của anh. Cô cụp mi đi lấy gối nằm của mình. Có điều Tô Nhiễm còn chưa xoay người, Lệ Minh Vũ đã sáp tới, giang tay ôm cô từ phía sau.
“Đi đâu?” Giọng anh trầm ấm ẩn thấp thoáng ý cười rói vào tai Tô Nhiễm.
“Em, em… ngủ ở phòng dành cho khách.” Tô Nhiễm nghiêng đầu né tránh hơi thở ấm áp đang vờn bên tai cô.
Lệ Minh Vũ phì cười, anh nén giọng mình nghe thật cuốn hút, “Anh cho em đi chưa?”
Tô Nhiễm đờ người, cô thở gấp kháng nghị, “Anh muốn làm gì? Anh không được động tay động chân. Thả ra!”
Lệ Minh Vũ ôm cô chặt hơn, anh khẽ cười, “Trai đơn gái chiếu ở cùng một phòng em nói anh muốn làm gì?”
“Anh… đồ háo sắc! Ưm…” Cô xoay đầu lườm Lệ Minh Vũ lại bị đôi môi của anh phủ lấy môi cô. Nụ hôn này cuồng nhiệt và nóng bỏng hơn cả ban nãy. Đầu lưỡi của anh thâm nhập vào miệng Tô Nhiễm cuốn lấy lưỡi cô. Lệ Minh Vũ giơ tay giữ ót Tô Nhiễm khiến cô không thể trốn tránh, phải ngửa đầu đón nhận nụ hôn nồng cháy của anh.
Thời gian trôi qua rất lâu, lâu đến mức Tô Nhiễm hoa mắt chóng mặt, anh mới từ từ rời khỏi đôi môi cô. Lệ Minh Vũ nhìn cô, anh cong môi cười thỏa mãn. Ánh mắt anh thẫm lại cho thấy anh muốn cái gì. Cũng bởi vì quá rõ ràng anh muốn làm gì nên mặt cô mới đỏ ửng.
“Em, em còn chưa khỏe hẳn.” Tô Nhiễm buột miệng thốt ra đã thấy nụ cười trên môi anh càng sâu hơn. Tô Nhiễm bối rối, không biết làm sao. Trời ơi, vừa rồi cô nói vậy khác gì đang tự ám chỉ mình đâu chứ!
Khóe miệng Lệ Minh Vũ giật