Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215021

Bình chọn: 8.5.00/10/1502 lượt.

hí anh còn mong em luôn bệnh như vậy, để em không phải bận tâm lo nghĩ nhiều việc.”

Tô Nhiễm vô thức rùng mình, “Tôi không hiểu ý của anh…”

“Em nhớ mình từng tìm chuyên gia hương liệu nhờ phân tích đồ không?”

Tô Nhiễm gật đầu, “Nhưng anh đã lấy nó đi.”

“Đúng là vậy nhưng anh không đẩy Bạch Lâm vào trại giam, mà em trai ngoan của em… Tiêu Diệp Lỗi đã làm.” Lệ Minh Vũ nhấn mạnh từng chữ.

“Sao cơ? Diệp Lỗi? Không thể nào… cậu ấy sẽ không làm vậy.”

“Anh chỉ tìm hiểu được người báo án là cậu ta, còn tại sao cậu ta có chứng cứ giống em thì anh không biết. Còn một việc chắc chắn em không thể ngờ là sau khi Hòa Vy đâm Hạ Đồng bị thương, Tiêu Diệp Lỗi đã dẫn Hòa Vy đi trốn. Cậu ta lừa cô ấy, bảo sẽ giúp cô ấy nhưng lại gọi người của Hạ Minh Hà đến. Hòa Vy suýt bị họ giết chết.”

Tô Nhiễm há hốc miệng kinh ngạc.

Lệ Minh Vũ giơ tay gọi phục vụ lấy nước ấm cho Tô Nhiễm. Nếu có thể giấu, anh thật sự không muốn cô biết chuyện này. Hai việc trước sau đều dính đến Tiêu Diệp Lỗi. Anh rất bất ngờ khi nhận được điện thoại của Giang Dã vào dạng sáng nay. Giang Dã tức giận kể anh nghe từng chuyện xảy ra, rồi còn đòi giải quyết Tiêu Diệp Lỗi. Nhưng anh cản Giang Dã lại. Sau cuộc gọi đó, anh ngẫm nghĩ xâu chuỗi từng sự việc mới thấy mục đích Tiêu Diệp Lỗi vào Hòa thị làm việc không hề đơn giản.

Tô Nhiễm không tin nổi, “Tại sao cậu ấy phải làm vậy?”

“Có thể là vì tiền tài hoặc quyền lực.” Lệ Minh Vũ đáp thản nhiên. Thực ra còn một lý do anh không dám nói ra. Anh biết Tiêu Diệp Lỗi vì Tô Nhiễm, chỉ có cô ngốc nghếch mới không cảm nhận được tình yêu của Tiêu Diệp Lỗi dành cho cô. Đôi khi vì muốn có một người phụ nữ, đàn ông sẽ làm rất nhiều việc để đạt cho bằng được. Hiển nhiên Tiêu Diệp Lỗi là một trong số đó.

Tiêu Diệp Lỗi từng vì Tô Nhiễm đánh Trình Nhật Đông suýt tàn tật, chỉ vậy thôi cũng đủ thấy Tiêu Diệp Lỗi yêu Tô Nhiễm vô cùng.

Tô Nhiễm run tay cầm ly nước ấm lên uống. Cô không tin nổi sự thật này.

“Hòa Vy đang ở đâu?” Cô thất thần hỏi Lệ Minh Vũ.

“Em muốn biết?” Lệ Minh Vũ tựa lưng vào thành ghế, hời hợt hỏi cô.

Tô Nhiễm gật đầu, “Tất nhiên.”

Lệ Minh Vũ nhàn nhã ngồi bắt chéo chân, “Nhiễm, anh biết em quan tâm Hòa Vy. Anh đảm bảo cô ấy sẽ bình an vô sự, sẽ không ngồi tù vì chuyện này.”

“Hạ Minh Hà sẽ không ta cho Hòa Vy.” Tô Nhiễm hiểu chuyện này không dễ giải quyết.

“Nhưng anh có cách khiến Hạ Minh Hà không truy cứu trách nhiệm.” Lệ Minh Vũ nói chắc như đinh đóng cột.

Tô Nhiễm sững sờ nhìn anh.

“Chỉ cần…” Lệ minh Vũ nhướn người ra trước, anh mở hộp nhẫn, đặt nó vào lòng bàn tay, mỉm cười với cô, “Em cam tâm tình nguyện đeo chiếc nhẫn này, đi đăng ký kết hôn với anh.”

Tô Nhiễm bần thần nhìn anh. Anh không đeo nhẫn trực tiếp lên tay cô như vừa nãy mà anh đặt hộp nhẫn trong lòng bàn tay chờ đợi cô. Gương mặt anh tươi cười, tràn ngập tự tin và chắc chắn, như thể anh biết thế nào cô cũng đồng ý tái hôn với anh.

Tô Nhiễm liếm môi, cô thở dài, “Anh phải dùng thủ đoạn uy hiếp tôi mới chịu ư?”

Đôi mắt sáng của Lệ Minh Vũ thoáng buồn bã, nụ cười của anh tắt lịm, anh nhìn cô chăm chú, “Em sai rồi, Nhiễm. Hôm nay anh chỉ tranh thủ cơ hội.”

“Anh…”

Anh xen và lời nói của cô, “Trải qua nhiều việc nhưng ông trời vẫn đưa đẩy chúng ta ở bên nhau. Dù là bốn năm trước hay bốn năm sau, anh và em vẫn luôn gắn kết theo một cách nào đó. Đây chính là duyên phận!”

“Tôi cho rằng người như anh sẽ không tin vào số mệnh.”

“Anh đã trải qua quá đủ cuộc sống ngoài nỗi sợ hãi thì chỉ còn sự cô đơn và trống trải.” Lệ Minh Vũ hạ thấp giọng nói.

Tô Nhiễm cúi gằm đầu, bàn tay cô khẽ siết lại. Cô biết anh còn có việc giấu cô nhưng chính xác là việc gì thì cô nghĩ ra. Dù cô có tiếp tục hỏi anh, anh cũng sẽ không trả lời cô.

Lệ Minh Vũ im lặng nhìn Tô Nhiễm, nhẫn nại chờ đợi câu trả lời của cô.

Tô Nhiễm biết anh muốn cô trả lời như thế nào. Cô giương mắt lên đối diện với anh, “Tôi muốn biết anh dùng cách gì bảo đảm Hòa Vy không sao?”

Thấy cô có ý thỏa hiệp, Lệ Minh Vũ cười toe toét…

“Em không cần biết anh dùng cách gì. Em chỉ cần tin anh, anh cam đoan Hòa Vy sẽ bình an, có thể về Hòa thị làm việc bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra.”

Tô Nhiễm bật cười, cô bất đắc dĩ nhìn anh, “Đúng là không có lý do để từ chối anh.”

“Em sẽ không từ chối vì em là thuộc về anh!” Lệ Minh Vũ nhoẻn miệng cười. Anh đặt nhẫn và tay cô, giọng nói trầm thấp của anh cất lên mê hoặc cô, “Đeo lên đi em.”

Khóe miệng Lệ Minh Vũ cong lên, anh vừa cầm nhẫn vừa nâng tay Tô Nhiễm chuẩn bị đeo nó cho cô. Tô Nhiễm cũng không rụt tay, chờ đợi anh đeo nhẫn vào ngón tay mình.

Chẳng biết tại sao nhìn chiếc nhẫn trước mắt, Tô Nhiễm lại cảm thấy một trách nhiệm vô hình đè nặng lên mình…

Tô Nhiễm khẩn trương, vô thức nuốt khan. Đeo nhẫn này nghĩa là cô đã đồng ý tái hôn với anh, mỗi ngày đều sống bên cạnh anh…

Tô Nhiễm lén nhìn anh theo bản năng. Cô thấy vẻ mặt anh chăm chú và nghiêm túc, còn đôi mắt anh đong đầy chờ mong. Lòng Tô Nhiễm cũng lâng lâng, cô rủ mi trấn an nỗi miền hoảng loạn.

Có điều là… Ngay khi nhẫn vừa trượt vào ngón tay Tô Nhiễm thì một chiếc xe


XtGem Forum catalog