máy phóng nhanh về phía cô. Đôi nam nữ đang chìm trong xúc động còn chưa có phản ứng thì người lái xe đã chuẩn xác cướp đi chiếc nhẫn Lệ Minh Vũ đang cầm.
Do xung lượng rất lớn, Tô Nhiễm bị hất sang bên, cô ngã xuống đất. Tất cả diễn ra quá nhanh. Khi mọi người xung quanh la lên thì tên cướp đã chạy xa.
“Nhiễm…” Lệ Minh Vũ lật đật đỡ cô dậy. Tên cướp chết tiệt, dám ban ngày ban mặt cướp đồ của anh!
Tô Nhiễm nhìn anh lắc đầu.
“Ở đây chờ anh.” Anh sải bước nhanh về chiếc xe đang đậu ven đường của mình.
“Minh Vũ…” Tô nhiễm chạy theo anh, “Anh định chạy đi đâu? Bây giờ đang kẹt xe, anh không đuổi kịp đâu.”
“Mẹ kiếp!” Anh giận dữ đập tay lái.
Anh nghiến răng rút điện thoại ra gọi. Đợi đối phương nghe máy, anh lập tức căn dặn, “Vừa rồi có một tên đi xe máy cướp nhẫn cầu hôn của tôi. Biển số xe của hắn là XH4088. Phái người tìm về ngay cho tôi.”
Dám cướp đồ của anh, chán sống!
Sau khi phân phó xong mọi việc, Lệ Minh Vũ cẩn thận kiểm tra xem Tô Nhiễm có bị thương hay không, “Em không sao thật chứ?”
Tô Nhiễm lắc đầu nguầy nguậy.
“Nhất định phải tóm được nó. Đúng là coi trời bằng vung!” Lệ Minh Vũ hổn hển lên tiếng.
Tô Nhiễm nở nụ cười rạng rỡ. Đây là lần đầu tiên cô trông thấy bản tính trẻ con của Lệ Minh Vũ. Nhớ đến dáng vẻ muốn đuổi theo kẻ cướp chiếc nhẫn của anh, cô lại không nhịn được cười. Lệ Minh Vũ đang nổi giận đùng đùng thấy cô cười lại nghệt ra nhìn cô.
Tô Nhiễm mím môi nhìn anh. Cô chủ động ôm cổ anh, kiễng chân hôn lên má anh.
Q.9 – Chương 21: Lễ Vật
Một nụ hôn nhẹ nhàng khiến lòng Lệ Minh vũ nở hoa. Gương mặt trang nghiêm của anh thoáng ngớ ra. Anh xúc động khôn nguôi nhìn Tô Nhiễm.
Tô Nhiễm thấy Lệ Minh Vũ ngơ ngác, cô bật cười, nũng nịu đảo mắt, “Chiếc nhẫn đó quan trọng với anh lắm à?”
“Nhẫn không quan trọng, em mới quan trọng.” Lệ Minh Vũ trả lời. Anh si mê nhìn nụ cười của cô.
Đôi má Tô Nhiễm nóng ran, cô giương mắt nhìn anh, “Minh Vũ, chỉ cần anh giúp Hòa Vy, em nhất định sẽ lấy anh!”
Trái tim Lệ Minh Vũ tan chảy, anh ôm chầm cô vào lòng, thở nhẹ thỏa mãn, “Anh hứa với em Hòa Vy sẽ không sao.”
Tô Nhiễm nhắm mắt tụa vào ngực anh, cô chưa bao giờ cảm thấy an toàn như lúc này…
***
Màn đêm tĩnh lặng bao trùm lên mọi nơi.
Giang Dã vừa bước ra khỏi phòng tắm thì điện thoại của anh cũng cùng lúc vang lên. Giang Dã vắt khăn tắm lên lưng, cầm điện thoại đi vào phòng sách. Anh vừa lau tóc vừa nhận điện thoại.
“Giang Dã, tôi tặng cậu một món quà.” Người gọi điện cho Giang Dã chính là Lệ Minh Vũ.
Giang Dã mỉm cười, “Mấy khi được bộ trưởng Lệ chiếu cố đến tôi. Đúng là vinh hạnh của tôi.”
“Cậu hãy đứng ra dàn xếp chuyện của Hòa Vy.” Lệ Minh Vũ cất giọng nhàn nhạt.
Giang Dã thôi cười, sắc mặt anh trở nên nghiêm túc, “Anh nói đi.”
“Tôi sẽ đưa cậu một thứ, chỉ cần cậu xem nó thì sẽ biết giúp Hòa Vy như thế nào.” Lệ Minh Vũ nói úp úp mở mở.
Từ trước tới nay, anh và Lệ Minh Vũ không tiếp xúc nhiều với nhau nhưng lần này Lệ Minh Vũ chủ động giúp anh, nhất định là có nguyên nhân. “Tôi muốn biết tại sao anh giúp Hòa Vy.”
“Đơn giản thôi, tôi muốn kết hôn.”
“Sao cơ?” Giang Dã sửng sốt. “Anh… kết hôn với ai?”
Lệ Minh Vũ ở đầu dây bên kia kẽ cười, “Em gái Hòa Vy, Tô Nhiễm.”
Giang Dã sực nhớ tới cô gái có gương mặt hao hao giống Hòa Vy mà anh gặp ở trước cao ốc hôm đó, lại nghe Lệ Minh Vũ thẳng thắn thừa nhận, anh cười cười, “Giờ thì tôi đã hiểu.”
“Giang Dã, cậu nhớ không được giải quyết vệc này ở đây.”
“Anh yên tâm, tôi biết phải làm thế nào. Anh giúp tôi nhiều như vậy, làm sao tôi có thể gây phiền phức cho anh.”
“Vậy thì được.”
Giang Dã cào tóc, “Anh có thân với thằng nhóc Tiêu Diệp Lỗi không?”
“Cậu định làm gì?”
“Tôi muốn xử nó!”
“Bây giờ chưa phải lúc.”
“Giữ thằng đó lại là tai họa.” Giọng Giang Dã hết sức lạnh lùng, “Tôi biết luật pháp ở đây rất nghiêm khắc, không làm bậy được. Nhưng anh đừng lo, tô sẽ dẫn nó đến chỗ khác hoặc Đài Loan xử lý gọn gàng.”
“Bây giờ cậu xử cậu ta cũng không được gì, trái lại càng rút dây động rừng. Tôi còn dùng cậu ta.”
Giang Dã trầm mặc một lúc mới đáp, “Được, tôi nghe lời anh.”
“Thằng nhóc này mau giải quyết chuyện của Hòa Vy đi, nghe chưa?
“Sao tôi cứ thấy anh gấp hơn cả tôi nữa nhỉ?”
“Nói nhảm, kết hôn ai mà không gấp?”
“Ok! Ok!” Giang Dã phì cười lắc đầu. Người này mấy khi chịu mở miệng vui đùa!
Sau khi tắt máy, Giang Dã cầm khăn lau tóc một lúc rồi định đi ra ngoài. Nhưng anh vừa mở cửa thì phát hiện Hòa Vy không biết dậy từ khi nào, cô kinh ngạc đứng ngay cửa phòng sách nhìn anh. Thấy anh bước ra, ánh mắt cô bỗng hiện vẻ hoảng loạn.
“Em dậy rồi?” Mắt Giang Dã sáng ngời, anh vui vẻ hỏi Hòa Vy.
Suốt đường anh chở cô về đây, cô cứ thấp thỏm lẩm bẩm rất nhiều chuyện. Đến khi về đến nhà thì cô đã mệt mỏi ngủ thiếp đi. Hòa Vy vô thức lùi về sau. Người đàn ông anh tuấn trước mắt đột nhiên trở thành ma quỷ đáng sợ trong mắt cô.
“Em sao vậy?” Giang Dã cảm thấy kỳ lạ, anh bèn tiến lên trước định kéo cô.
“Đừng đụng vào tôi!” Hòa Vy sợ hãi rụt về sau.
“Được rồi, anh đứng yên ở đây, em đừng lui ra sai.” Giang Dã vội vàng đứng lại, anh cất