Polly po-cket
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215110

Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.

n, Bạch Lâm lại chết, nói cách khác trong Hòa thị đã không còn người họ Hòa!

Tô Nhiễm phát run, việc này là trùng hợp hay… có ai đó sắp xếp?

Đúng lúc này, Tô Nhiễm cảm thấy trên đầu mình tối om, một mùi thân quen hòa quyện với hương cà phê xộc vào mũi cô. Tô Nhiễm nhướng mắt, cô nhìn thấy một đôi mắt đàn ông sâu thẳm có vẻ không vui.

Cô thở dài, nặn ra nụ cười miễn cưỡng, “Chẳng lẽ tôi đi đến đâu, anh cũng tìm được?”

“Anh đã nói thật lòng tìm một người không khó.” Lệ Minh Vũ ngồi xuống đối diện cô. Anh vẫn mặc comple cắt may thủ công tinh tế vào sang trong như mọi khi.

Lệ Minh Vũ thản nhiên rời ly cà phê của cô sang một bên, đồng hồ trên cổ tay anh làm chói lòa mắt Tô Nhiễm, “Đến giờ rồi, chúng ta đi thôi.” Giọng anh bình tĩnh mà tự tin như thể chuyện này đã được cô đồng ý từ lâu.

Tô Nhiễm cau mày hỏi anh, “Đi đâu?”

Lệ Minh Vũ nhìn cô, đáy mắt anh đong đầy ý cười, anh vén phần tóc bị gió thổi lòa xòa của Tô Nhiễm giúp cô, anh cất giọng điềm nhiên như không, “Đi đăng ký kết hôn.”

“Anh chưa hỏi ý kiến của tôi.” Tim Tô Nhiễm đập mạnh, cô nhíu mày bực bội.

Lệ Minh Vũ chau mày, anh cong môi cười, “Được thôi, vậy bây giờ anh hỏi ý kiến của em.”

“Anh…”

“Em lấy anh, được không?” Lệ Minh Vũ bất ngờ cầm một chiếc hộp xinh xắn. Anh mở nó ra, vừa nhìn cô vừa cười nói.

Lời cầu hôn này của anh nghe như không có thành ý, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy tay anh đang run. Hôm nay là lần đầu tiên anh ở nơi công cộng cầu hôn phụ nữ, lần đầu tiên tự mình chọn nhẫn cầu hôn. Có trời chứng giám tuy giọng nói của anh thong dong nhưng trong lòng anh lại rối như tơ vò. Anh sợ cô từ chối!

Bốn năm trước, hôn nhân của anh và cô đến hết sức tự nhiên. Anh không có nghiêm túc cầu hôn cô, dù là chiếc nhẫn cưới bồ câu cũng do anh sai thư ký đi mua. Nhưng bốn năm sau, anh rất muốn đường dường chính chính có cô. Anh muốn mang lại mọi thứ trọn vẹn và hoàn chỉnh nhất cho cô.

Tô Nhiễm nhìn chiếc nhẫn anh cầm, cô đột nhiên bật cười.

“Em nhớ chiếc nhẫn này không?” Lệ Minh Vũ rút chiếc nhẫn ra khỏi hộp.

Tô Nhiễm buông một tiếng thở dài. Nhớ! Cô đương nhiên nhớ chiếc nhẫn kim cương này! Bốn năm trước, Lệ Minh Vũ được mời tham dự một triển lãm nữ trang. Cô cũng đi dự cùng anh. Khi ấy, cô trông thấy chiếc nhẫn này ở nơi thu hút nhất. Viên kim cương sáng lóng lánh thúc giục cô bước lại gần xem. Cô công nhận cô chưa bao giờ thấy chiếc nhẫn nào đẹp như nó. Đêm đó có vài người khách muốn mua nhưng người bên tổ chức đều từ chối khéo léo. Tô Nhiễm vừa lấy làm tiếc vừa cảm thấy may mắn. Sở dĩ cô tiếc là chiếc nhẫn đẹp như vậy chỉ có thể nhìn, chứ không thể có. Còn thấy may mắn là vì nó sẽ không bị người khác mua đi. Về sau cô nghĩ lại có bán, cô cũng không mua nổi.

Ngày ấy, cô càng nhìn càng thích chiếc nhẫn, nó trông tinh tế và xa hoa hơn chiếc nhẫn trứng bồ câu của cô. Có điều ngày hôm sau cô lại hay tin chiếc nhẫn đó đã bị một người bí mật mua đi.

Ngày hôm nay của bốn năm sau trông thấy chiếc nhẫn ở trước mắt, cô cảm thấy khó tin vô cùng.

Lệ Minh Vũ cười cười, trả lời thắc mắc của cô. Anh trìu mến nhìn Tô Nhiễm, “Chiếc nhẫn này đã đợi em suốt bốn năm qua.”

Tô Nhiễm thảng thốt, “Người mua nhẫn năm đó là anh ư?”

Lệ Minh Vũ mỉm cười, anh không giải đáp câu hỏi của cô.

“Tại sao?” Cô vô thức lẩm bẩm.

Lệ Minh Vũ nhướn người ra trước. Anh cười nuông chiều với cô, “Bốn năm trước lúc dự triển lãm em chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn này nên anh biết em rất thích nó. Vì vậy anh dứt khoát mua nó cho em.”

Lúc đó anh muốn cho cô một bất ngờ nhưng ngẫm nghĩ cứ thấy buồn cười nên anh cất mãi trong ngăn kéo. Có vài lần, anh muốn mang tặng cô nhưng lần nào cũng bắt bản thân bỏ ngay ý nghĩ đó. Bây giờ nhớ lại mới thấy bốn năm trước anh đã quan tâm đến cảm thụ của cô.

“Người chịu trách nhiệm triển lãm nói không bán cơ mà…”

“Vì vậy em cũng biết anh vất vả thế nào mới mua được nó.”Lệ Minh Vũ tươi cười kéo tay cô qua. Anh chậm rãi đeo nhẫn vào ngón tay của cô. “Chỉ em mới xứng đáng có nó.”

Sao cơ…

Tô Nhiễm nghệt mặt nhìn chiếc nhẫn đeo trên ngón tay mình. Dưới ánh nắng dịu dàng, đường nét kim cương góc cạnh tỏa sáng lộng lẫy.

“Nó sinh ra là dành cho em.” Lệ Minh Vũ nắm tay Tô Nhiễm, say đắm nhìn dánh vẻ ngơ ngác của cô, “Em nhìn đi, nó rất hợp với em.”

Tô nhiễm nhìn đến ngất ngây. Lệ Minh Vũ lén nhếch miệng cười đắc ý, anh lợi dụng thời cơ dụ dỗ cô, “Mình đi thôi em. Bên đăng ký đang chờ chúng ta.”

Tô Nhiễm bị anh kéo đứng dậy. Cô vừa muốn đi theo anh thì sực định thần, giãy khỏi tay anh.

Lệ Minh Vũ buồn bã, ngoảnh đầu nhìn cô.

“Anh biết giữa tôi và anh còn tồn tại rất nhiều vấn đề chưa giải quyết không?” Tô Nhiễm ngồi xuống. Cô cởi nhẫn, cắm nó vào hộp, “Tôi không thể đăng ký kết hôn với anh.”

“Nếu mọi vấn đề đều được giải quyết thì sao?” Lệ Minh Vũ cũng vào chỗ ngồi, anh nghiêm túc hỏi cô.

Tô Nhiễm nhìn thẳng vào mắt anh, “Nếu mọi vấn đề được giải quyết, nếu tôi biết anh không có gì giấu diếm, tôi sẽ đồng ý đeo chiếc nhẫn này.”

Cô biết anh đối xử với cô rất tốt. Tuy thời gian qua, cô mơ hồ với nhiều việc nhưng cô cảm nhận được tình cảm anh dành