Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215101

Bình chọn: 10.00/10/1510 lượt.

cho cô. Cô muốn tin tưởng anh lần nữa.

Lệ Minh Vũ hít một hơi sâu, “Nhiễm, cái chết của ba em không liên quan đến anh.”

“Còn chuyện hối lộ mà Hạ Đồng nhắc đến?”

“Thực tế thì…” Lệ Minh Vũ nhìn cô, anh nói thẳng, “Khi ấy ba em đã đút lót tiền bất chính, người bên phòng điều tra đã tiến hành tìm hiểu ba em.”

“Nói cách khác ba tôi trốn tránh trách nhiệm nên nhảy lầu tự tử?”

“Anh nghĩ là vậy.”

Tô Nhiễm nhìn Lệ Minh Vũ chằm chằm, “Vậy vì sao… anh lại chú tâm đến việc ba tôi hối lộ? Còn kêu Hạ Đồng thu thập bằng chứng? Nếu người bên điều tra thương nghiệp không có chứng cứ chính xác, tại sao lại kiểm tra ba tôi?”

Lệ Minh Vũ ngần ngừ vài giây, anh nói nhàn nhạt, “Em phải hiểu chuyện ba em bị điều tra chỉ là sớm hay muộn mà thôi.”

Nghe anh trả lời, Tô Nhiễm đành cười khổ, cô lắc đầu bất lực. “Vậy tôi hỏi anh…” Cô buông một tiếng thở dài, “Đinh Minh Khải do anh giết, đúng không?”

“Không!”

“Hung thủ là ai?”

Lệ Minh Vũ hơi cụp mắt, anh đáp, “Anh tin cảnh sát sẽ điều tra chuyện này.”

“Vậy căn biệt thự là thế nào đối với anh?”

“Không là gì hết.”

“Còn khu Hoa Phủ?” Tô Nhiễm dò xét anh, “biệt thự ở khu Hoa Phủ là sao?”

“Đó là một chỗ ở cũ.”

“Nhà của gia đình anh?”

“Ừ.”

Tô Nhiễm nhướng người ra trước, cô nhấn mạnh, “Nhà họ Cố?”

Lệ Minh Vũ mím môi, ánh sáng soi lên gương mặt nghiêng của anh tạo nên một đường viền khó đoán. Anh nhìn cô chăm chú, nói nhẹ nhàng, “Ừ.”

Tô Nhiễm không ngờ anh sẽ thẳng thắn thừa nhận. Cô sửng sốt và khó tin, “Tôi không rõ, thực sự không rõ…”

“Sự tình rất đơn giản.” Lệ Minh Vũ cất giọng điềm tĩnh, “Khi anh còn nhỏ thì ba mẹ ruột của anh đã mất. Ba mẹ nuôi là bạn thân của ba mẹ nên lúc anh còn bé, họ đã nuôi dưỡng và sửa họ cho anh.”

“Nhưng tôi từng hỏi anh…”

“Chuyện nhà họ Lệ nhận nuôi anh là bí mật. Ở giới chính trị biến hóa khôn lường, chẳng biết khi nào họ sẽ dùng thân thế của anh làm vũ khí công kích. Anh không sợ mình bị chỉ trích nhưng anh không muốn ba mẹ nuôi cũng bị liên lụy, nói xấu làm họ mất uy tín. Vì vậy khi em nhắc tới Cố Hoài Dương, anh mới nói anh không biết.” Lệ Minh Vũ cắt ngang lời cô, giọng anh nhẹ nhàng như thể đang nói chuyện không liên quan đến bản thân.

“Hình như anh không có tình cảm mấy với ba mẹ ruột của mình.” Tô Nhiễm nghi ngại nhìn anh.

“Họ qua đời khi anh còn quá nhỏ, có nhiều chuyện anh không nhớ rõ nên tình cảm phai nhạt cũng là bình thường.” Lệ Minh Vũ mỉm cười.

Tô Nhiễm vẫn cảm thấy nửa tin nửa ngờ Lệ Minh Vũ. Bởi vì trước đây mỗi lần hỏi anh, anh đều giữ kín như bưng, không nói cô nghe. Nhưng hôm nay, anh lại thong dong giải đáp thắc mắc của cô.

Dường như hiểu thấu tâm tư của Tô Nhiễm, Lệ Minh Vũ nở nụ cười. Anh dịu dàng kéo tay Tô Nhiễm, cài tay mình vào tay cô, “Anh nói em biết là để em hiểu anh rất muốn tái hôn với em.”

Tô Nhiễm trầm mặc nhìn anh. Cô nghe thấy tiếng lòng mình dao động về anh. Cô cụp mi, cắn mạnh môi, “Anh biết ngày xưa ba mẹ tôi và ba mẹ anh từng là bạn thân của nhau không?”

Thần sắc Lệ Minh Vũ hơi đờ ra nhưng khi cô nhướng mắt lên, anh lại che dấu vẻ mặt đó. Anh tỏ vẻ hoài nghi nhìn cô, “Thật không? Anh chưa nghe chuyện này bao giờ.”

“Vậy…” Tô Nhiễm biết câu hỏi của mình hơi tàn nhẫn nhưng cô vẫn nói ra, “Ba mẹ ruột của anh chết như thế nào?”

Lúc trước mẹ đã nói cô biết nhưng cô muốn nghe sự thật từ chính miệng Lệ Minh Vũ.

Đôi mắt Lệ Minh Vũ tối tăm khó đoán, anh cầm ly cà phê của cô uống một hớp, anh điềm tĩnh trả lời, “Nghe ba mẹ nuôi nói họ chết trong một trận hỏa hoạn.”

“Hỏa hoạn ở căn biệt thự đó? Anh còn chút ấn tượng nào không?” Tô Nhiễm hỏi dồn Lệ Minh Vũ.

“Nhiễm…” Lệ Minh Vũ thở dài thườn thượt, anh nắm chặt tay cô, “Những gì biết về ba mẹ ruột, anh đã kể hết với em. Anh cũng từng hỏi ba mẹ nuôi chuyện này nhưng họ chỉ bảo là tai nạn bất ngờ. Anh biết em ngờ vực chuyện của Đinh Minh Khải nhưng anh thật sự không biết tại sao anh ta lại chết ở căn biệt thự đó. Thậm chí anh cũng không hiểu vì lý do gì mà mọi chứng cứ lại hướng về anh. Việc này để cảnh sát giải quyết, không được sao em?”

Lệ Minh Vũ nói đến mức Tô Nhiễm xiêu lòng. Cô cảm thấy anh không giống nói dối. Cô đau xót nhìn màn hình lớn ngoài quảng trường, “Anh biết tin Bạch Lâm bị đánh chết không?”

“Anh vừa biết sáng nay.” Việc Bạch Lâm cũng là nguyên nhân khiến anh mới sáng sớm đã rời khỏi nhà. Dĩ nhiên anh sẽ không nói tình huống thực tế với Tô Nhiễm.

“Thật lòng tôi không muốn nghi ngờ anh nhưng tại sao lại trùng hợp đến vậy? Trước đó thì Hòa Vy gặp chuyện không may, rồi giờ Bạch Lâm lại chết.”

“Ý em là sao?”

“Từ trước tới giờ, anh luôn quan tâm đến Hòa thị.”

“Em muốn nói anh hãm hại Hòa Vy trước tiên, sau đó mướn người giết chết Bạch Lâm? Như vậy anh sẽ danh chính ngôn thuận thu tóm Hòa thị, đúng không?”

“Thực tế thế lực của anh đã thẩm thấu Hòa thị từ lâu.” Tô Nhiễm nhìn anh săm soi, trong lòng lại cầu xin mọi chuyện không liên qua tới anh. Cô biết cái cân trong tim cô đã nghiêng về anh nhưng càng như vậy, cô lại càng thống khổ.

Mắt Lệ Minh Vũ lóe vẻ nghiêm túc, anh thả tay cô ra, nặng nề lên tiếng, “Nhiễm, anh muốn bảo vệ em. Thậm c


Polly po-cket