ông hiểu ý của Lệ Minh Vũ.
“Bệnh của cô ấy dường như vì việc này mà chuyển biến tốt lên.” Lệ Minh Vũ thản nhiên nói lái sang chuyện khác.
Mắt Mark bông sáng ngời, “Anh chắc chứ?”
“Tôi thấy cô ấy rất tỉnh táo.” Lệ Minh Vũ nói quả quyết.
Mark gật đầu, “Đợi ngày mai cô ấy tỉnh dậy, tôi sẽ kiểm tra lại.”
“Tình huống hiện tại có thường xảy ra không?” Lệ Minh Vũ hỏi tiếp.
Mark suy tư vài giây, “Tình huống bất ngờ tỉnh táo rồi phát bệnh lại rất ít xảy ra. Chỉ cần đừng để người bệnh gặp cú sốc qua lớn thì sẽ không sao.” Mark uống một hớp trà, anh ta nói, “Thực ra trải qua nhiều đợt chữa trị, Tiểu Nhiễm có thể tỉnh lại cũng rất bình thường. Tâm lý của con người vốn là một thứ màu nhiệm, có thể giây trước còn mê man, nhưng cũng có thể giây sau vì nguyên nhân nào đó mà tìm lại bản ngã. Vì vậy, anh đừng lo lắng quá.”
Thần thái Lệ Minh Vũ mệt mỏi. Anh thở phào một hơi, gật đầu với Mark.
Chị Phi vừa tiễn bác sỹ ra về vào phong khách bên cửa sổ. Chị Phi cất giọng vui vẻ, “Cậu chủ, bên ngoài hết mưa rồi.”
Lệ Minh Vũ ngoảnh đầu nhìn ra bên ngoài. Mưa đã ngừng rơi, bầu trời trong xanh như chiếc gương sáng loáng vừa được gột rửa. Khóe miệng Lệ Minh Vũ bất giác cong lên.
Trời đã tạnh mưa, tuy sau này có thể sẽ có bão táp nhưng anh tin mọi việc sẽ trở nên tươi đẹp hơn…
Q.9 – Chương 20: Cầu Hôn (1 + 2)
Hôm sau là một ngày trong xanh nhưng thời tiết dường như lạnh hơn.
Tô Nhiễm bước dọc theo hàng cây ngô đồng Pháp nằm ven đường, ngước nhìn lá cây bay phất phới trên đầu mình. Cô thầm than vãn, thời gian trôi qua quá nhanh, mới đó mà đã đến mùa thu.
Tô Nhiễm dừng chân ở một quán cà phê. Cô chọn ngồi bên ngoài để cảm nhận buổi chiều ấm áp ánh nắng mùa thu và ngắm nhìn dòng người ngược xuôi qua lại.
Một chiếc lá vàng khô lướt qua mắt Tô Nhiễm rơi xuống mặt bàn. Cô buồn hiu hắt cầm nó lên xem.
Cô đã nghe chị Phi kể sơ sơ về chuyện Hòa Vy, cô cũng đã gọi điện cho mẹ. Mẹ mừng vì cô khỏi bệnh, nhưng lại lo lắng cho Hòa Vy. Tới lúc này, Tô Nhiễm mới biết gần đây xảy ra chuyện gì. Tất nhiên cô không có khả năng nghe chuyện này từ miệng Lệ Minh Vũ. Anh rất kín miệng, không chịu kể bất cứ chuyện gì cho cô. Anh chỉ nói với cô, “Em khỏe là tốt rồi.”
Vậy nên mọi công lao đều thuộc về chị Phi. Từ khi cô tỉnh lại, chị Phi kể rõ ngọn nguồn mọi việc cho cô biết. Đồng thời chị Phi còn nhấn mạnh Lệ Minh Vũ đối xử với cô tốt cỡ nào, khoan dung bản tính ngang ngược của cô ra sao.
Hôm nay khi Lệ Minh Vũ đi làm, cô vẫn đang ngồi dùng bữa. Chị Phi nấu cho cô rất nhiều món ngon và dĩ nhiên cô ăn không hết. Thế là chị Phi buột miệng nói: “Cô chủ sắp làm cô dâu nên phải ăn nhiều một chút mới được. Nếu không chiều nay cậu chủ dẫn cô đi đăng ký kết hôn, cô sẽ không có sức đâu.”
Tô Nhiễm thảng thốt tột cùng! Vì thế lợi dụng lúc chị Phi không chú ý, cô trốn khỏi khu Hoa Phủ. Tô Nhiễm không biết mình phải làm thế nào. Hôm qua, cô thật sự rất hận Lệ Minh Vũ. Khi tất cả trí nhớ ùa về, cô hận anh giấu diếm, hận anh khiến Hạ Đồng đến phòng làm việc của cô, hận anh liên quan đến chuyện bốn năm trước, càng hận anh là một phần nguyên nhân làm mất đi đứa con thứ hai. Nhưng khi nghe chị Phi kể Lệ Minh Vũ chăm sóc cô cẩn thận như thế nào, lòng cô lại vô cớ mềm nhũn…
Cô muốn yên lặng. Cô muốn suy nghĩ cô và Lệ Minh Vũ sẽ tiếp tục như thế nào. Trước khi chưa nghĩ ra, cô làm sao có thể hồ đồ đi đăng ký kết hôn với anh? Quan trọng hơn là cô muốn biết tình hình hiện tại của Hòa Vy và Hòa thị.
Đối diện quán cà phê Tô nhiễm đang ngồi là một quảng trường rộng lớn. Bồ câu trên quảng trường bay tràn ra tìm kiếm thức ăn. Có vài đứa bé nghịch ngợm chạy đùa làm đàn bồ câu vỗ cánh bay lên. Nơi bồ câu bay qua là một màn hình lớn đang chiêu tin tức.
“Vào bốn giờ mười phút sáng nay, một cuộc ẩu đả nghiêm trọng khiến một người thiệt mạng đã xảy ra tại trại tạm giam thành phố. Theo tin tức chúng tôi nhận được, người chết là Bạch Lâm, em rể của Hòa Tấn Bằng – người sáng lập tập đoàn Hòa thị. Mấy ngày trước, Bạch Lâm vừa bị sở luật chính đệ đơn tố cáo ông là chủ mưa sát hại quản gia Trần Trung. Nhưng vào sáng nay theo lời kể của những người chứng kiến, trong lúc Bạch Lâm tranh chấp với người khác, đầu ông va đập mạnh dẫn đến mất nhiều máu đã chết ngay tại chỗ. Phía cảnh sát vẫn đang điều tra nguyên nhân chính xác của vụ việc này.”
Ly cà phê trong tay Tô Nhiễm đổ tràn ra ngoài. Cô sững sờ nhìn màn hình!
Bạch Lâm chết rồi? Hóa ra người giết Trần Trung chính là Bạch Lâm!
Tô Nhiễm sực nhớ tới lọ màu đen đó, thấm thoát như cả thế hệ đã trôi qua. Nhất định thời gian qua xảy ra rất nhiều việc. Thế nhưng trí nhớ của cô đã bị dừng ở một điểm nào đó đã bỏ lỡ một vài sự việc. Cô gọi điện cho Lạc Tranh nhưng đáng tiếc Lạc tranh lại báo cô biết lọ màu đen đó đã bị Lệ Minh Vũ lấy đi.
Chẳng lẽ Lệ Minh Vũ biết rõ cô muốn làm việc gì, muốn điều tra chuyện gì?
Tô Nhiễm hít một hơi sâu nhưng vẫn không thể kìm nén cơn hoảng loạn trong lòng. Cô không biết mình là vì tâm lý hay cái chết của Bạch Lâm khiến cô bất giác hoang mang.
Làm sao mọi thứ lại trùng hợp như vậy? Hòa Vy gặp chuyệ