Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215380

Bình chọn: 10.00/10/1538 lượt.

Tô Nhiễm. Thấy cô ngồi yên, anh ta nói thẳng…

“Cô Tô, chị cô đâm Hạ Đồng xong thì bỏ chạy. Xin hỏi cô có liên lạc với chị cô không?”

Tô Nhiễm hoàn toàn không nghe thấy, cô chăm chú ngồi xếp hình. Vưu Kim kinh ngạc, anh ta định hỏi, chị Phi lại nói, “Cảnh sát Vưu, tôi nghĩ cô chủ không giúp được gì cho anh. Hơn nữa, cậu chủ không có nhà, hay hôm khác anh lại đến.”

Vưu Kim cau mày, anh ta cảm thấy Tô Nhiễm là lạ, “Cô ấy sao vậy?”

“Sức khỏe của cô chủ dạo này không tốt. Cô ấy không thích giao tiếp với người khác.” Chị Phi giải thích.

Vưu Kim lại nhìn Tô Nhiễm…

“Cô Tô, chị cô xảy chuyện, chẳng lẽ cô không quan tâm?”

“Cảnh sát Vưu, anh cần gì phải làm vậy? Cô chủ của tôi…”

“Vết thương của Hạ Đồng nghiêm trọng không?” Tô Nhiễm bất ngờ cắt ngang chị Phi, cô bỏ miếng xếp hình xuống bàn rồi đứng dậy, “Chị Phi mời cảnh sát Vưu vào đi.”

“Cô chủ?” Chị Phi sửng sốt nhưng vẫn mời Vưu Kim vào nhà.

Vưu Kim đi vào, ngồi đối diện Tô Nhiễm. Anh ta vừa đề cập tình huống của Hạ Đồng vừa quan sát Tô Nhiễm. Anh ta cứ cảm thấy cô khác thường nhưng cụ thể thế nào thì không biết.

Tô Nhiễm chăm chú lắng nghe. Đợi Vưu Kim nói hết, cô cất giọng ôn hòa, “Xin lỗi, tôi không rõ chuyện Hòa Vy. Chị ấy không tới đây.”

Vưu Kim thấy cô không giống nói dối, anh ta đành gật đầu, “Có phải quan hệ giữa Hạ Đồng và Hòa Vy rất xấu không?”

Tô Nhiễm cắn môi, “Mối quan hệ giữa họ khá tốt, chứ không xấu như anh nói. Hòa Vy không phải người tự nhiên gây sự, tôi nghĩ chuyện này có hiểu lầm.”

“Ồ?” Vưu Kim nhếch mày, “Ý cô là Hạ Đồng chủ động trêu chọc Hòa Vy?”

“Tôi nghĩ là vậy.” Tô Nhiễm mỉm cười, “Cả hai đều là người có cá tính mạnh nhưng tôi hiểu Hòa Vy, chị ấy sẽ không vô duyên vô cớ làm người khác bị thương. Còn Hạ Đồng… thì tôi không biết.”

Vưu Kim nở nụ cười, “Tôi nghe nói hai cô ấy nảy sinh mâu thuẫn là do Lệ Minh Vũ, anh ấy nghĩ thế nào? Xảy ra chuyện lớn như thế này, chẳng lẽ anh ấy không có phản ứng?”

“Do Lệ Minh Vũ?” Giọng Tô Nhiễm dịu dàng cất lên, “Tôi cam đoan Hòa Vy sẽ không làm chuyện điên rồ vì đàn ông.”

“Cô chắc chắn?”

“Chị ấy là chị tôi!”

Vưu Kim thấy cô không muốn nói về Lệ Minh Vũ, anh ta cũng không hỏi thêm. Tô Nhiễm tiễn anh ta ra cửa. Khi gần ra đến bên ngoài, Vưu Kim lại nói…

“Cô Tô, tôi không hiểu chuyện giữa cô và Lệ Minh Vũ. Tôi chỉ muốn nhắc cô vụ án bốn năm trước của ba cô tuy đã kết thúc và cảnh sát Đinh cũng không còn, nhưng chúng tôi vẫn bảo lưu cách nhìn về Lệ Minh Vũ. Nếu anh ta dính đến chuyện này, là một người không từ thủ đoạn để đạt mục đích thì anh ta có đáng để cô lưu luyến không? Cô Tô, ai cũng có quyền chọn lựa đường đi riêng. Tôi mong cô suy nghĩ về con đường sau này của mình.”

Tô Nhiễm hơi giật mình, nụ cười trên môi cô thoáng đông cứng.

Vưu Kim nhìn cô vài giây, sau đó anh ta cũng ra về.

Bên ngoài trời, sấm chớp nổ đì đùng, mưa rơi nặng hạt đổ xuống khắp nơi.

“Cô chủ, cô có sao không?” Chị Phi hỏi Tô Nhiễm.

Tô Nhiễm vô thức lắc đầu.

“Ơ, mưa rồi, mong là trời sẽ mau tạnh mưa.” Nhìn bầu trời âm ư, lòng chị Phi cũng chùng xuống.

Tô Nhiễm không nói tiếng nào xoay người đi lên lầu.

“Cô chủ, tôi hầm canh cho cô xong rồi. Tôi…”

“Tôi mệt lắm, không có việc gì thì đừng quấy rầy tôi.” Tô Nhiễm nói lãnh đạm, bước lên lầu hai.

Chị Phi thở dài. Cô chủ này quá lạ lùng, chị ta không thể hiểu cô đang nghĩ gì.

***

Tô Nhiễm lên đến lầu hai. Sấm sét ngoài trời ánh lên gương mặt trắng bệch của cô. Lời nói của Vưu Kim quang quẩn mãi trong đầu cô. Cô ôm chặt đầu tựa hồ bất cứ trí nhớ nào cũng có thể phá tan não cô. Nhiều hình ảnh ngắn ngủi đan xen vào đầu cô. Ánh mắt cô một lát lại lạnh lùng, một lát lại trở nên bi thương

Tô Nhiễm thở gấp gáp, tay cô run rẩy không thôi, khuôn ngực phập phồng mãnh liệt, gương mặt cô trở nên kỳ dị, nom như có nhiều con người đang cùng đối chọi nhau trong cô.

“Ưm…” Cô bật ra tiếng rên rỉ, chống tay vào cánh cửa bên cạnh. Nhưng không ngờ cửa phòng lại mở ra…

Tô Nhiễm nhướng mắt nhìn vào trong. Căn phòng này là nhà kho của biệt thự. Cô không có ấn tượng mấy về khu Hoa Phủ. Từ lúc đến đây, nơi cô ở nhiều nhất là phòng ngủ, phòng khách và sân vườn. Cô chưa từng đặt chân vào nhà kho.

Tô Nhiễm đứng ngoài cửa một lúc rồi cô cũng bước vào, đóng cửa phòng lại.

Nhà kho lớn gấp ba lần phòng ngủ. Đồ đạc trong đây được phân loại gọn gàng theo vật dụng cũ và đồ dùng thường ngày. Căn phòng này thường ngày chỉ có chị Phi đi vào, theo lẽ không có gì đáng để xem. Nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại thu hút Tô Nhiễm. Trong phòng tối om. Do phòng nằm ở hướng bắc nên ánh sáng không chiếu tới, cũng bởi vì thế mới chọn làm nhà kho.

Tô Nhiễm cảm thấy rất hiếu kỳ, nhất là với những vật dụng cũ cất trong đây. Cô không hiểu tại sao không vứt chúng đi, mà lại xếp vào đây.

Tô Nhiễm đi sâu vào trong. Một chiếc bàn trang điểm ở góc phòng đập vào mắt cô. Tô Nhiễm cảm thấy bàn trang điểm này rất đẹp. Cô lướt tay cảm thụ đường nét thiết kế tinh tế trên đó.

Cô tò mò mở ngăn kéo của nó ra, lại trông thấy một thứ nom như cuốn sách nằm bên trong. Cô chần chừ cầm ra xem.

Tim Tô Nhiễm vô cớ đập mạnh m


Pair of Vintage Old School Fru