nh với Hạ Minh Hà.” Đông Hựu nói vẻ xem thường.
“Tôi không quan tâm ngày xưa họ yêu đương thế nào. Có điều nếu Hạ Minh Hà dính líu đến việc giết người thì chuyện này càng thú vị.”
“Ý của anh là…” Đồng Hựu đưa mắt nhìn anh, nói ngần ngừ, “Anh muốn cảnh sát tham dự vào?”
“Chuyện cảnh sát can thiệp chỉ là sớm hay muộn. Dẫu sao chúng ta cũng không thể ra mặt vạch trần ông ta, thời điểm này chưa phải lúc.” Lệ Minh Vũ nói thong dong.
“Người làm quan chức sợ nhất là thân bại danh liệt. Người thân bại danh liệt sợ nhất là đến chỗ dung thân cuối cùng cũng mất.” Lệ Minh Vũ dằn từng tiếng rành rọt, “Chúng ta chỉ đẩy một người lên đỉnh cao chót vót, sau đó ngồi tận hưởng cảm giác nhìn ông ta từ trên cao rớt xuống.”
“Anh muốn để lộ lần hợp tác này ra ngoài?” Đồng Hựu hỏi.
“Đối với loại người như ông ta, chỉ trừng phạt bao nhiêu đó là quá nhẹ.” Lệ Minh Vũ nói lãnh đạm.
Đồng Hựu gật đầu. Anh hiểu ý Lệ Minh Vũ.
Một hồi sau, Lệ Minh Vũ đứng dậy, anh bước đến bên cửa sổ ngắm thành phố sầm uất bên dưới, bóng lưng anh cao lớn và có vẻ áp lực lớn lao, giọng anh quá đỗi bình thản cất lên lần nữa…
“Đồng Hựu, cậu cho rằng bao nhiêu đây là bồi thường đủ tính mệnh con tôi?”
Đông Hựu ngẩn ra, anh đáp, “Người làm hại vợ anh là Hạ Đồng nhưng em nghĩ nếu nhà họ Hạ gặp nạn, Hạ Đồng cũng không còn chỗ nương thân. Tới khi ấy…”
“Tôi đã quá mệt mỏi vì việc trả thù. Lần này, tôi chỉ mong báo ứng giáng xuống ông ta rõ ràng và hợp lý hơn thôi.” Giọng Lệ Minh Vũ nhàn nhạt xen ngang.
Đồng Hựu lặng thinh giây lát, nói, “Em biết phải làm thế nào.”
Lệ Minh Vũ trầm mặc.
Đồng Hựu biết Lệ Minh Vũ lại nhớ tới Tô Nhiễm. Mỗi khi Lệ Minh Vũ trầm tư, hơn phân nửa đều vì Tô Nhiễm. Nhưng Đồng Hựu không hiểu trước giờ bộ trưởng là người sáng suốt, tại sao vẫn khộng hiểu tình cảm của bản thân? Hay anh biết bản thân minh muốn gì nhưng lại không dám thừa nhận?
Về mặt công việc, Đồng Hựu là trợ lý tốt của bộ trưởng, còn về cuộc sống thì anh đành chịu.
Một người đàn ông dù lý trí và chín chắn thế nào, khi gặp một cuộc hôn nhân hỏng bét đều sẽ tiều tụy và suy sụp.
Anh khẽ thở dài, “Bộ trưởng, em ra ngoài làm việc.”
“ Đồng Hựu, cậu đợi một chút.” Lệ Minh Vũ đột nhiên xoay người, anh ngồi vào ghế, chỉ tay về ghế sô pha bên cạnh, “Cậu ngồi trước đã.”
Đồng Hựu thoạt sửng sốt, sau đó cũng ngồi xuống.
“Anh còn căn dặn gì ạ?”
Vẻ mặt Lệ Minh Vũ mất tự nhiên, anh vuốt cằm, rồi như quyết định xong một việc trọng đại, anh nói, “Đồng Hựu, cậu yêu đương bao giờ chưa?”
“Sao?” Đồng Hựu đang chăm chú chờ đợi Lệ Minh Vũ dặn dò công việc, những không ngờ Lệ Minh Vũ sẽ nói như vậy, anh ngớ người, miệng há hốc kinh ngạc.
Lệ Minh Vũ hơi lúng túng. Dẫu sao đàn ông với nhau nếu không phải là hết cách thì cũng hông nói việc riêng tư, nhất là về mặt tình cảm. Anh hắng giọng, hai tay cài nhau, nhìn Đồng Hựu, “Tôi nghĩ cũng đến lúc cậu nghĩ đến việc lập gia đình.”
Đồng Hựu choáng váng, đứng bật dậy, “Bộ trưởng, em không hiểu ý của anh…”
“Cậu ngồi xuống.” Anh lại kêu Đồng Hựu.
Đồng Hựu đành nghe lời ngồi xuống.
Lệ Minh Vũ suy tư, lục tìm trong ngăn kéo cả buổi, rút ra một tấm hình, “Cậu xem có thích cô gái này không?”
Đồng Hựu chần chừ, đảo mắt qua ảnh chụp. Bức ảnh chụp một cô gái xinh xắn tầm hai mươi tuổi, nhưng mà…
“Bộ trưởng không thích.”
“Đương nhiên tôi không thích. Tôi đang hỏi cậu cơ mà.” Lệ Minh Vũ chỉ tay vào ảnh chụp.
Vẻ mặt Đồng Hựu lúng túng, “Bộ trưởng, anh định làm gì?”
“Ờ…” Khả năng dùng từ của Lệ Minh Vũ đột nhiên trở nên nghèo nàn vô cùng, anh suy nghĩ chốc lát, “Thực ra chuyện là thế này. Bộ trưởng Tả có một người con gái. À, cô gái này tên Tả Giai Tuệ, vừa tốt nghiệp đại học ở nước ngoài. Lão Tả nhìn trúng cậu, hy vọng tôi có thể làm mai, sắp xếp cho cậu và con gái ông ấy gặp nhau.”
Đồng Hựu nghẹn ngào…
“Bộ trưởng, ý của anh là… coi mắt?”
“Hả? Ờ, đúng đấy. Đi coi mắt, cậu gặp thử cô gái này xem có ấn tượng không.” Bộ trưởng Tả cũng là người làm việc chu đáo và tận tâm trong giới chính trị. Ông ta có một cô con gái rượu, cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa. Ông ta chọn tới chọn lui đối tượng cho con gái mình, cuối cùng lại chon trúng Đồng Hựu.
Đồng Hựu là trợ lý đắc lực của Lệ Minh Vũ, năng lực làm việc của anh khiến bạn bè đồng trang lứa theo không kịp.
Đồng Hựu cũng có ngoại hình xuất sắc như Lệ Minh Vũ, là hình mẫu lý tưởng của nhiều cô gái.
Q.9 – Chương 2: Mâu Thuẫn Chị Em
“Bộ trưởng, anh… sao anh lại nhắc việc này?” Đồng Hựu không sao hiểu nổi..
Lão Tả nhờ tôi suốt mấy hôm nay, tôi cũng không biết từ chốt thế nào.” Lệ Minh Vũ xòe hai bàn tay ra vẻ bất đắc dĩ, “Cậu làm việc cho tôi bao nhiêu năm qua, bây giờ cũng đã đến lúc cậu suy nghĩ đến việc cá nhân của mình.” Anh nói hết sức nghiêm túc.
“Bộ trưởng, loại tiểu thư cưng chiều từ nhỏ này không hợp với em đâu.” Có ông trời làm chứng, anh ghét những cô gái nhà giàu quyền quý. Dựa theo kinh nghiệm giao tiếp của mình, những cô gái này từ gương mặt, giọng nói cho đến cử chỉ đều ẻo lả và màu mè, nhìn là ghét ngay tức thì.
Lệ Minh Vũ mỉm cười, “Tôi nghe nói cô gái này được lắm.
