The Soda Pop
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216893

Bình chọn: 8.5.00/10/1689 lượt.

rấn nhỏ riêng biệt.”

An Tiểu Đóa gật gu, cất giọng lo âu, “Tại sao Tiểu Nhiễm không ở Bán Sơn? Liệu tinh thần của cậu ấy có vấn đề không?”

Nỗi lo của cô không phải là dư thừa, vì đây cũng là điều Mộ Thừa canh cánh trong lòng. Anh thở dài thườn thượt, “Anh cũng sợ. Hay ngày mai anh với em đến đó thăm Tiểu Nhiễm.”

“Được.” An Tiểu Đóa gật đầu liên tục.

***

Khu Hoa Phủ.

Màn đêm bên ngoài lặng phắc, đèn trong sân sáng trưng hòa quyện vào vì sao trên trời, gió thổi lướt qua đài phun nước đang mở, bắn tia nước lên cây ngọc lan trắng.

Sau khi Lệ Minh Vũ giải quyết xong công việc, anh dọn dẹp quanh phòng cho gọn gang. Anh quyết định thời gian này làm việc ở nhà, xã giao không cần thiết sẽ hủy hết, còn công việc quan trọng sẽ họp trực tuyến.

Làm xong mọi thứ, anh đẩy cửa đi vào phòng ngủ, thấy Tô Nhiễm ngồi ôm chân trên giường lặng lẽ ngắm trăng bên ngoài, anh đến ngồi cạnh cô, nói dịu dàng, “Em mệt rồi, để anh dẫn em đi tắm.”

Tô Nhiễm nhìn anh, bất ngờ lên tiếng, “Cửa sổ vẫn chưa khóa.”

Mắt Lệ Minh Vũ lóe lên một tia kinh ngạc, anh nhìn cửa sở, cong môi cười, “Em vào phòng tắm trước, để anh đi khóa cửa.”

Nghe vậy, Tô Nhiễm lại cau mày đứng dậy, tự mình đi khóa cửa.

Lệ Minh Vũ bỗng dưng ngớ người.

Tô Nhiễm đứng trước cửa sổ một lúc, sau đó cô cứ lặp lại động tác đóng mở cửa ba lần rồi mới thở dài thỏa mãn, xoay người đi vào phòng tắm. Lệ Minh Vũ ngăn cô lại, ôm ghì vào lòng, “Ở đây rất an toàn, em đừng lo.”

Tô Nhiễm xô anh ra, không nói tiếng nào đi vào phòng tắm.

Lệ Minh Vũ đau thắt lòng, ánh mắt anh nặng nề theo cô vào phòng tắm.

Trong phòng tắm đang mở nước nóng, hơi nước bốc lên mịt mù.

Nếu là thường ngày, nhất định Tô Nhiễm sẽ đuổi anh ra, nhưng hôm nay bất ngờ thay vì cô không trách anh theo cô vào phòng tắm. Trái lại, cô còn tự nhiên cởi áo đầm trắng, thắt lưng, tụt váy lót đến mắt cá chân, cuối cùng là quần con…

Cơ thể phụ nữ quyến rũ không mảnh vải che thân hiện ra trong hơi nước nghi ngút, đập vào mắt Lệ Minh Vũ.

Lệ Minh Vũ đang dựa vào cửa phòng tắm, đôi mắt bỗng u ám, yết hầu chuyển động, cả người anh căng cứng…

Anh thở hắt ra, muốn dời tầm nhìn sang nơi khác nhưng đôi mắt anh như bị dán chặt, tham lam nhìn chằm chằm phía trước.

Tô Nhiễm bước vào bồn tắm, cô ngồi xuống, khẽ vẩy nước lên da mình, phảng phất như thiếu nữ mềm mại tắm gội ngoài suối.

Rốt cuộc Lệ Minh Vũ không kìm nổi nữa, anh tiến đến ngồi cạnh cô.

Lệ Minh Vũ vươn cánh tay rắn chắc ôm cô từ phía sau, anh cúi gằm mặt, đầu mũi lướt qua tóc chạm vào tai cô, sau đó âm thầm đặt tay lên ngực Tô Nhiễm.

Song Tô Nhiễm vẫn không đẩy anh ra, cô khép hờ mắt tựa hồ đang hưởng thụ sự dịu dàng của anh.

“Nhiễm…” Anh rủ rỉ bên tai Tô Nhiễm, cố kìm nén dục vọng của bản thân.

Tô Nhiễm bỗng mở to mắt, đôi mắt mơ màng lóe vẻ lo sợ, cô đẩy Lệ Minh Vũ chạy ra khỏi phòng tắm.

Lệ Minh Vũ thoạt ngây người, lập tức chạy theo cô.

“Nhiễm…”

Lệ Minh Vũ đột nhiên khựng lại, anh thấy Tô Nhiễm đứng trước cửa sổ, kiểm tra tỉ mỉ, sau đó cô chạm tay vào tựa hồ đang xác nhận rằng cửa đã khóa hay chưa.

Tô Nhiễm khỏa thân hoàn toàn, ánh trăng rọi xuống đường cong trên cơ thể cô, Lệ Minh Vũ cả kinh sải bước lên kéo rèm cửa sổ lại, xoay người cô đối diện với mình, vẻ mặt nghiêm túc…

“Em làm gì vậy?”

Mặc dù không ai có thể nhìn thấy cảnh này, nhưng anh ích kỷ không muốn cô phơi bày dưới ánh trăng.

Ngữ điệu của anh hơi nghiêm khắc, Tô Nhiễm dường như sợ hãi, cô cắn môi, hốc mắt đỏ hoe, ấm ức mở lời, “Cửa sổ… cửa sổ chưa khóa…”

Q.8 – Chương 22: Giày Vò

Lệ Minh Vũ thẫn thờ, anh nhìn thoáng qua cửa sổ, đôi lông mày chau lại, giữ vai cô, “Em khóa cửa sổ rồi.”

Tô Nhiễm ngỡ ngàng, cô cắn môi ngước nhìn anh với vẻ mặt ấm ức.

Thấy cô như vậy, Lệ Minh Vũ vừa đau lòng vừa buồn chán thái độ nóng nảy của bản thân, anh cố gắng bình tĩnh, “Nhiễm, em vào tắm đi.”

Tô Nhiễm ủ rũ xoay người, đi được hai bước cô lại ngoái nhìn cửa sổ.

Lệ Minh Vũ không nhịn nổi nữa, anh bồng cô đi vào phòng tắm.

***

Hòa Quân Hạo đi chơi đến khuya mới về nhà, vừa mở cửa đi vào, liền gặp Bạch Sơ Điệp và Bạch Lâm ngồi trên ghế sô pha ngoài phòng khách, mắt họ hừng hực lửa giận nhắm vào anh, anh sờ sợ vỗ ngực, cố tính nói, “Mẹ với cậu làm sao thế? Định giả làm xác chết dọa người sao?”

Bạch Sơ Điệp nhíu mày, chỉ vào đồng hồ trên tường, “Con xem mấy giờ rồi?”

Hòa Quân Hạo giương mắt nhìn sơ, mỉm cười, “Sao vậy mẹ? Hằng ngày, con toàn về giờ này mà.”

“Mẹ và cậu cố tình thức đợi con lâu lắm rồi.”

Hòa Quân Hạo đổi dép đi trong nhà, lười biếng thả người xuống đầu bên kia ghế sô pha, “Có chuyện gì sao mẹ? Cậu với mẹ có việc muốn hỏi con?”

Bạch Lâm lật đật hỏi, “Quân Hạo, Tiểu Nhiễm sao rồi?”

Hòa Quân Hạo ung dung, “Sao tự dưng cậu quan tâm chị ba vậy?”

“À…”

“Thằng nhóc này, đều là người nhà với nhau, chẳng lẽ không được quan tâm?” Bạch Sơ Điệp nói nhanh.

“Đúng đấy, Tiểu Nhiễm là người nhà, nghe nói con bé có việc, đương nhiên cậu không yên lòng rồi.” Bạch Lâm sực có phản ứng, nặn một nụ cười, “Vả lại hồi trước nếu không có Tiểu Nhiễm, cậu đã bị bọn cho vay nặng lãi chém chết từ đ