iọng dịu dàng, “Anh cần em, anh thích em.”
Có ông trời làm chứng, anh sắp bị cô giày vò đến điên rồi.
Hai mắt Tô Nhiễm tràn ngập vui sướng, nước mắt dần rút đi, “Thật không?”
“Thật.” Anh lau nước mắt thay cô, đáp lời một cách trìu mến. Cô cũng từng hỏi anh như vậy khi ở bệnh viện, không rõ là do mất đứa bé nên cô cảm thấy không an toàn hay do nguyên nhân gì khác? Anh cũng không dám đào sâu suy nghĩ.
Tô Nhiễm nghe vậy mới yên tâm, cô nhoẻn miệng cười tươi, vùi mặt vào ngực anh, hai tay cô ăm thắt lưng anh, bám chặt vào người anh.
Cánh tay đang ôm cô căng cứng, cơ bắp săn chắc trên người anh túa đầy mồ hôi, biểu hiện của việc kiềm nén ham muốn.
Lệ Minh Vũ hít sâu, cố gắng đè nén lửa cháy bừng bừng trong lồng ngực, anh lại cúi nhìn Tô Nhiễm. Khuôn mặt cô thả lỏng, hơi thở đều đều bình ổn. Cô đang ngủ!
Anh hạ thấp đầu ngậm vành tai cô, khiến cô hơi giật mình, giọng nói khản đặc của anh rót vào tai cô, “Nhiễm, anh thích em…”
Một câu thích khiến ngực anh bất giác phát run.
Anh thích cô, thật sự rất thích cô.
Hơi thở đàn ông nóng hổi phả qua tóc Tô Nhiễm, có lẽ cảm thấy ngưa ngứa, nên Tô Nhiễm bật ra một tiếng “ưm”, khuôn mặt cô cọ cọ vào ngực anh, dấy lên một tràng cười khẽ khàng từ Lệ Minh Vũ.
Tô Nhiễm đang ngủ mơ màng ngọ ngoạy, cô lại áp sát vào anh, bờ môi cô dịu dàng thốt lên…
“Nhiễm cùng thích ba…”
Lòng Lệ Minh Vũ vui sướng nở hoa nghe nửa câu đầu, nhưng cách xưng hô đừng sau khiến anh ngớ ra, anh nhổm người dậy quan sát Tô Nhiễm với vẻ mặt không thể tin nổi. Mãi lâu sau, tay anh run cầm cập chạm vào gò má cô, nói nhỏ, “Nhiễm, em vừa gọi anh là gì?”
Đáng tiếc Tô Nhiễm chỉ như một đứa bé ngây thơ ngủ say sưa.
Lệ Minh Vũ lạnh buốt, nỗi sợ hãi và hoang mang vô cớ nhấn chìm anh.
***
Khoảng hơn hai giờ sáng, sấm chớp đì đùng đột ngột quét ngang bầu trời, mưa roi đồm độp lên cửa kính.
Một luồng khí khác thường phá rối Lệ Minh Vũ đang ngủ, mùi mưa và gió lạnh xông vào mũi anh. Trong tiềm thức lúc này của anh, anh nhận ra cửa sổ đang mở. Giây tiếp theo, anh hoàn toàn tỉnh giấc vì tiếng mưa rơi phảng phất như mưa đá đạp mạnh lên cửa kính.
Có điều anh không có tâm trạng nghiên cứu điều này, anh chỉ cảm thấy tay mình trống không. Tô Nhiễm đã biến mất!
Anh đứng bật dậy, nhưng phòng ngủ tối om, đèn mở hồi đêm cũng tắt ngúm. Một tia chớp sáng lòa vụt lên, ánh vào người phụ nữ đứng cạnh giừơng. Lệ Minh Vũ giật thót tim, người đó là Tô Nhiễm!
Cô mặc váy ngủ trắng nom như một linh hồn, càng đáng sợ hơn chính là con dao đang giơ cao trên tay phải của cô, lưỡi dao sắc bén chiếu sáng vẻ mặt của cô! Đó là vẻ mặt mang nặng oán hận, đôi mắt trong veo dĩ vãng chứa tràn căm giận!
“Nhiễm!” Lệ Minh Vũ kinh hãi nhìn, nhưng anh chỉ thốt được tên cô.
Cô rít lên một tiếng rét buốt, cầm dao đâm về phía anh. Ánh mắt Lệ Minh Vũ căng thẳng, anh hoảng sợ lách người, con dao bèn vạch rách ga giường.
“Nhiễm…” Anh nhào lên trước, muốn ôm lấy cô.
Tô Nhiễm rút dao ra, nhắm đến anh…
Lại một tia chớp khác lóe giữa đêm đen, thắp sáng khắp phòng trong tích tắc!
Lệ Minh Vũ thấy rõ vẻ mặt dữ tợn và đáng sợ của Tô Nhiễm, nỗi hận nơi mắt cô còn sắc bén hơn cả con dao trong tay cô. Cô nhìn anh, tiếng hét to cuồng loạn của cô hòa vào mưa gió bên ngoài, mái tóc cô lòa xòa như ma quỷ đến từ địa ngục. Con dao cầm trong tay cô lóe sáng.
“Lệ Minh Vũ, anh chết đi!” Cô gọi chính xác tên anh, một luồng sáng sắc bén lướt qua Lệ Minh Vũ.
“Ưm…” Lệ Minh Vũ hừ đau đớn, một nhát dao tàn nhẫn đâm trúng anh.
Từ nãy đến giờ, anh luôn ôm ghì Tô Nhiễm. Cô đâm anh rất mạnh. Con dao găm sâu trên hõm vai anh, chỉ chừa lại cán dao hiện ra ngoài.
Máu rướm qua lưỡi dao, chảy xuống…
Lệ Minh Vũ cắn răng, nhíu mày chịu đựng, ánh mắt đầy khiếp sợ.
“Nhiễm…” Anh gọi tên cô. Cô hận anh lắm, phải không? Nỗi oán hận trong mắt cô càng khiến anh đau đớn hơn vết thương trên da thịt!
Tô Nhiễm sợ ngây người. Trong nháy mắt đâm anh, cô cũng đã sợ ngây người! Cô xô anh ra, lui về sau liên tục, rồi ngã phịch trên giường. Cô men theo sấm chớp bên ngoài nhìn anh bị thương, rồi nhìn đến bàn tay run rẩy của mình…
Mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn.
Tia chớp lóe sáng chiếu gương mặt Tô Nhiễm càng trắng bệch.
Lệ Minh Vũ ngã ngồi dưới đất, lưng tựa vào tường, vết thương đau đớn khiến anh hít thở dồn dập, mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán, anh nhìn Tô Nhiễm một cách ngỡ ngàng.
Cô hận anh, hận đến mức có thể cầm dao giết anh!
Tô Nhiễm hoảng hốt như vừa tỉnh dậy từ ác mộng. Cô trợn to mắt quan sát người đàn ông đang tựa vào tường, màu máu đỏ thẫm nhuộm đầy mắt cô, làn môi cô run run hơi thở loạn nhịp.
“Nhiễm…” Lệ Minh Vũ cất giọng khó khăn, anh đau đến ngạt thở.
Tô Nhiễm đến gần Lệ Minh Vũ, ánh mắt ngây dại và sợ hãi của cô bất giác biến hóa.
Lệ Minh Vũ phát hiện cô khác thường, anh cố nhích người, “Nhiễm, em muốn làm gì?”
Tô Nhiễm không trả lời, tầm nhìn của cô dừng trên con dao đang găm vào hõm vai Lệ Minh Vũ. Đôi mắt cô bỗng lóe sáng, cô bước lên trước, ngồi xổm xuống, vươn tay đến gần con dao…
Lệ Minh Vũ sực hiểu ra ý đồ của cô. Nhưng anh còn chưa kịp lên tiếng thì cô