đôi mắt tức giận nhìn cô chăm chăm. Cái cắn của cô đầy tàn nhẫn, màu đỏ thẫm từ cánh tay màu đồng đang ngâm trong nước thoáng lan rộng xung quanh.
“A…Cứu tôi…” Tô Nhiễm không ngừng vùng vẫy trong nước, cô mau chóng đuối sức, khuôn mặt cô tái nhợt.
Dần dần, động tác giãy dụa ngừng lại…
Lệ Minh Vũ căng thẳng, lòng anh vẫn không đủ tàn nhẫn lật đật bơi tới, kéo cả người cô áp sát vào vách hồ, “Không phải em muốn mau thoát khỏi tôi ư? Cuối cùng vẫn kêu tôi cứu em?”
Tô Nhiễm ho sặc sụa, cả người run lẩy bẩy, mái tóc ướt đẫm bết vào gò má, chật vật không thể tả.
“Thả tôi. Tôi, tôi sợ lắm…” Cô khốn khổ lên tiếng.
“Sợ? Em cũng biết sợ ư?” Anh đè sát cô, trên cánh tay phải vẫn còn rướm máu. “Em chỉ muốn tránh khỏi tôi ngay bây giờ? Thậm chí còn lên kế hoạch đi du lịch sau khi rời khỏi tôi? Em dự định thế nào, hmm? Chúc mừng cùng ai? Em trai trên danh nghĩa hay Mộ Thừa em yêu?”
Cơn giận nghẹn trong lòng rốt cuộc cũng trào ra. Vừa rồi khi anh đi xuống lầu, thấy cô hết sức chăm chú vào laptop, nếu anh không lại gần, anh thật sự không biết cô lại mong muốn kết thúc cuộc sống giống mấy hôm nay một cách gấp rút như vậy. Cô nồng nhiệt vạch ra kế hoạch du lịch, đối với cô chẳng lẽ rời khỏi anh là một sự giải thoát?
Chẳng trách một chút phản ứng với Hạ Đồng cũng không có, chẳng trách cô có thể điềm nhiên nói những lời đó với Hạ Đồng! Mấy hôm nay, anh tự thấy mình rất khoan nhượng với mọi việc cô làm, nhưng người phụ nữ đáng ghét này suốt ngày chỉ nghĩ đến việc rời đi!
Tô Nhiễm lắc đầu nguầy nguậy, cô không hiểu anh nói gì.
Q.6 – Chương 11: Người Lập Bia
“Tô Nhiễm, cả đời này em trốn không thoát tôi đâu.”
Hơi thở đàn ông hổn hển, giọng nói khản đặc rót vào tai cô, anh vuốt ve gò má cô, nâng cằm cô lên, buộc cô đón lấy nụ hôn sau cuồng nhiệt.
“Không…” Thanh âm Tô Nhiễm nhạt nhoà vô lực.
***
Tô Nhiễm cho rằng bản thân đã chết.
Khi cô mở mắt nhìn thấy cách trang trí trong phòng và vách tường quen thuộc, cô mới biết hoá ra mình còn sống.
Điện thoại đổ chuông, cô trầy trật vài lần mới bắt được điện thoại, cô nghe máy, điện thoại nơi khác là giọng nữ mềm mại vui vẻ…
“Chào chị Tô, cám ơn chị tối qua đã đặt tuyến du lịch mới phát triển của bên công ty em. Chị đặt hai chỗ, một người lớn và một trẻ em. Đồng thời còn ghi chú rõ là chuyến du lịch kết hợp sinh nhật, phải không ạ?”
Tô Nhiễm mệt mỏi dựa người vào đầu giường, ánh sáng xuyên qua rẻm cửa sổ giúp cô ý thức được giờ này đã gần trưa, cô dừng vài giây rồi trả lời, “Phải.”
“Dạ, bên công ty em đã sắp đặt ổn thoả thay chị. Sinh nhật của bạn nhỏ cũng sẽ bố trí một bữa tiệc trong hành trình du lịch. Cám ơn chị đã chọn lựa công ty em. Nếu không có vấn đề gì chị có thể chuyển khoản rồi ạ.”
“Được rồi.” Cô nhẹ giọng.
Đối phương nói thêm vài câu rồi cúp máy. Điện thoại từ trên tay rớt xuống, viền mắt cô đỏ hoe, nhớ tới Lệ Minh Vũ điên cuồng đòi hỏi tối qua, cô bất giác đau đớn. Nỗi sợ hãi sâu sắc cũng cùng lúc chiếm giữ tâm hồn cô.
Tối qua anh đáng sợ hơn bao giờ hết, đứng trong nước xâm chiếm cơ thể cô hết lần này đến lần khác. Cô không biết anh buông tha cô lúc nào, chỉ biết cô nghĩ rằng bản thân đã chết.
Cô ấn ấn mắt, không để nước mắt chảy xuống. Người đàn ông bất chấp làm càn kia không biết đi đâu, có lẽ là đã đi làm, chỉ còn một mình cô ngồi trên giường thở dốc mệt mỏi.
Cô không thể ở lại cạnh anh, nếu không sẽ chết, nhất định sẽ chết.
Cô nắm tay thành đấm, dằn mọi sợ hãi vào lòng, khuôn mặt cô trắng bệch lan tràn phẫn nộ, dần hoá thành kiên quyết. Sẽ mau thôi, cô sẽ mau chóng thoát khỏi anh.
Anh là ma quỷ, là ma quỷ không hơn không kém, anh có thể dịu dàng, có thể chu đáo, nhưng tính chiếm hữu kinh khủng vả độc tài mới là bản chất thật của anh.
Điện thoại lại đổ chuông, cô giật nảy mình nghe máy, là giọng Lạc Tranh. Lạc Tranh gọi báo cô biết vụ án của Tiêu Diệp Lỗi có tiến triển, vì bộ trưởng Hạ đang bị giới truyền thông săm soi, Lạc Tranh cho rằng có thể dựa vào kẻ hở này.
Tô Nhiễm cám ơn, Lạc Tranh chợt nghe thấy giọng cô là lạ, cất giọng quan tâm, “Tô Nhiễm, cô sao vậy?”
Tay Tô Nhiễm run run, cô muốn nói với Lạc Tranh mình không sao, nhưng mau chóng thay đổi chủ ý, yếu ớt nói, “Lạc Tranh, tôi muốn… nhờ cô giúp một việc.”
***
Nghĩa trang.
Những cơn gió mát rượi thổi qua.
Bầu không khí ở đây rất nặng nề, nhất là con gnười tới nơi này mà tư tưởng vẫn còn oán trách, đều cảm thấy âm khí dày đặc.
Mây đen che khuất ánh mặt trời, toả bóng khi tối khi sáng, rọi vào mặt Tô Ánh Vân. Bà đứng lặng thinh trước một Hoà Tấn Bằng, nhìn hình ông một lúc lâu rồi đặt bó cúc trắng trên tay xuống.
Tô Nhiễm đeo kính mát đứng bên cạnh, mặc váy đen càng có vẻ trang trọng bội phần.
Đây là lần đầu tiên Tô Ánh Vân đến viếng ông, bà đặt bó cúc xong lại không biết nên nói gì với ông, đôi mắt bà thoáng kích động rồi chuyển về bình lặng.
Người đàn ông bà từng không muốn xa rời, nay đã về với đất trời, mọi thứ đều thành mây khói thoảng qua, đến khi tỉnh dậy như cách cả mấy đời. Hồi lâu sau, bà cất giọng bình thẳn, “Tấn Bằng, ông yên nghỉ đi. Việc của kiếp này đừng lưu đến