nh lật người đè lên cô, biết rõ nhưng vẫn cố tình hỏi, “Em làm gì vậy?”
Hơi thở anh quấy nhiễu cô bối rối, cô cụp mắt, “Đến ngân hàng lãnh thẻ.”
“Gấp gáp làm gì? Bữa nào đi cũng được mà.” Lệ Minh Vũ đặt cô vào lòng, gương mặt anh vùi vào tóc cô, khẽ cất tiếng, “Nằm với anh thêm lát nữa đã.”
Tô Nhiễm sững sờ, hôm nay anh không cần đi làm ư? Nhưng cô chưa kịp suy nghĩ thêm, người đàn ông nằm trên dính cô sát hơn, cô hoảng loạn mở miệng, “Anh đừng như vậy! Tôi đợi bữa giờ mới xong. Hôm nay đến lãnh thì tốt hơn.”
Lệ Minh Vũ không ngẩg đầu, giọng anh vẫn trầm thấp si mê như trước, “Tiền trong thẻ đủ cho em tiêu xài. Nếu em ngại, lát nữa thức dậy anh sẽ đưa em ít tiền mặt.”
“Đó là tiền của anh, tôi không cần…” Cô vội vã trả lời.
Lệ Minh Vũ nghe vậy, ngẩng phắt đầu lên, nhìn cô không chớp mắt, vẻ mặt anh nhìn không ra anh đang tức giận hay có cảm xúc gì khác. Tháy ánh mắt cô lộ vẻ ngại ngần, khoé miệng anh giật giật, cúi đầu, cắn mút vành tai cô, làm cô rùng mình, anh cất giọng khẽ khàng, “Cái gì mà của anh của tôi? Em là vợ anh, em tiêu tiền của anh cũng là chuyện thường tình thôi mà.”
“Đừng…” Tay cô chống trên đầu anh. Mỗi lần anh như vậy, cô đều thấy sợ. Khát vọng của anh quá mãnh liệt khiến cô mỗi lần đều không chịu nổi, nhưng cuối cùng vẫn chìm đắm trong sự chiếm hữu thuộc về anh. Trước đây, đối với cô chỉ là một loạt thoả hiệp về mặt thể lực, nhưng tối hôm qua, cô thật sự rất sợ, cô sợ bản thân cũng sẽ thoả hiệp hoàn toàn về mặt tâm lý. Thực ra tối hôm qua cô đã thoả hiệp rồi, không phải sao?
Rất đáng sợ.
Lệ Minh Vũ cũng không dằn lòng được nữa. Dáng dấp cô như vậy càng khiến anh khó kiềm chế. Anh nâng mặt cô lên hôn, giọng anh khàn kkhàn phả bên môi cô, “Em thuộc về anh, em không thể bỏ anh đi lần nữa”. Ngay sau đó, anh liền nhấn người xuống, cô ngửa đầu bật ra tiếng thở dốc, anh ôm chặt cô, cùng cô tận hưởng khoái lạc.
Hơi thở anh thơm mát lại tràn ngập mùi đàn ông rót vào đôi má, lỗ tai và toàn thân cô. Cô như tan chảy dưới bàn tay nóng rực của anh, vòm ngực anh rắn chắc mạnh mẽ, làn da sáng bóng áp chặt vào cơ thể mềm mại của cô, tựa như mối quan hệ giữa nước và thép. Mỗi một lần anh chiếm hữu đều như sức mạnh tiến sâu vào linh hồn, khiến cả người cô như phiêu bồng rất lâu trên thiên đường vô pháp đáp xuống…
Q.6 – Chương 7: Như Hình Với Bóng
“Tiểu Nhiễm?” An Tiểu Đoá đặt dĩa trái cây lên bàn,thấy Tô Nhiễm kinh ngạc nhìn chằm chằm tivi đến mất hồn, không kìm được gọi cô.
Tô Nhiễm bỗng bừng tỉnh, bắt gặp An Tiểu Đoá cười gian trá, cô vội cầm một miếng táo, gò má lẳng lặng ửng đỏ.
“Ơ? Đỏ mặt, cậu nghĩ gì vậy?” An Tiểu Đoá cười trêu chọc.
Tô Nhiễm gượng gạo cắn táo, khẽ nói, “Không có gì. Chẳng phải mình đang xem tivi à?”.
“À…” An Tiểu Đoá cố tình kéo dài giọng, ngó qua tivi một cái, cười cười, “Trông thấy ông xã của mình trên tivi, cảm giác rất tuyệt phải không?”
Lúc này, Tô Nhiễm mới nhận ra tivi đang phát sóng trực tiếp Lệ Minh Vũ đọc báo cáo của chính phủ. Anh ăn vận âu phục, vẻ mặt trầm tĩnh, giọng anh âm vang hùng hồn, giống hệt như lần đầu cô gặp anh, nhưng bây giờ lòng cô rất khó bình thường trở lại.
Nhìn gương mặt anh nghiêm túc, nhìn phong tái anh quyết đoán, cô bất giác nhớ đến anh của buổi tối, nhất là trải qua tối hôm qua và sáng nay, sự dịu dàng của anh , sự triền miên của anh, sự săn sóc sau đó của anh…tất cả chỉ như vừa kết thúc, bên tai cô còn vương vấn hơi thở và giọng nói của anh.
“Đừng nói linh tinh.” Cô lật đật thoát khỏi suy nghĩ hoang đường này, nhìn An Tiểu Đoá, cất giọng quan tâm, “Cậu chuẩn bị thi cử thế nào rồi?”. Ngày hôm nay, An Tiểu Đoá nghỉ ngơi ở nhà, sắp đến ngày thi chuyển khoa, An Tiểu Đoá gần như phát điên, nằng nặc kéo Tô Nhiễm qua đây.
“Chuyện nhỏ! Cậu nhìn nè, đây đều là võ công bí kiếp của mình.” An Tiểu Đoá đứng dậy, vụt chạy vào phòng sách, loáng cái cô ôm một chồng sách chạy ra, đặt trên bàn, “Có chúng, chắc chắn mình sẽ thi đậu.”
Tô Nhiễm hiếu kỳ, lật ra xem, “Đây là… chữ viết của Mộ Thừa?”
An Tiểu Đoá gật đầu lia lịa, cô măc áo ở nhà thật to, tóc búi tuỳ tiện, có chút lười biếng và đáng yêu. “Mộ Thừa nói đây là bùa để thi đậu. Hơn nữa, muốn làm một bác sĩ khoa ngoại thần kinh ưu tú, trước hết phải tìm một người thầy thích hợp.”
“Mộ Thừa chính là một người thầy tốt.” Tô Nhiễm hiểu lầm tâm tư của cô.
An Tiểu Đoá cười che miệng, cẩn thẩn quan sát Tô Nhiễm, thăm dò cô lần nữa, “Tiểu Nhiễm, cậu nói thật với mình đi, cậu không yêu Mộ Thừa thật ư?”.
Tô Nhiễm nở nụ cười, nâng mặt cô lên, nhìn cô nghiêm túc, đáp lời: “Mình không yêu Mộ Thừa. Mộ Thừa giống An Tiểu Đoá, đều là bạn tốt nhất trên cuộc đời này của mình. Con người có thể làm bất cứ chuyện gì vì bạn tốt, nhưng điều duy nhất không cách nào dành cho là tình yêu, cậu hiểu không?”
“Hiểu rồi!” An Tiểu Đoá cười, giơ tay chào, “Đã vậy mình cứ yên tâm, dũng cảm theo đuổi anh ấy.”
Tô Nhiễm thở dài, “Tiểu Đoá, Mộ Thừa không dễ theo đuổi.” Cô lại nhớ tới lời Mộ Thừa nói với cô ngày đó, đáy lòng cô bất giác nặng trĩu.
“Mình biết, điều kiện của anh ấy rất tốt, các đồng nghiệp nữ độc thân trong