The Soda Pop
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216281

Bình chọn: 8.00/10/1628 lượt.

Lá xanh um tùm đang đưa tràn đầy sức sống. Chớp mắt đã đến giữa hè, Tô Nhiễm xuống xe vô thức ngửa đầu lướt qua cây cối chung quanh, mới thấy bỡ ngỡ hóa ra ùa hè đã tới từ lúc nào không hay.

Lòng cô không khỏi cảm thán thời gian trôi qua quá nhanh, lơ đễnh nhớ tới mấy ngày sống cùng Lệ Minh Vũ.

Thân hình anh cao lớn dựa sát vào tường, một chân đạp đất một chân giẫm trên bậc thềm, cúi sát đầu không biết đang nhìn cài gì. Ánh nắng lan tràn vầng sáng mỹ lệ lên gương mặt anh tuấn của anh, thần thái anh thoải mái, ánh sáng kéo bóng anh dài tít tắp. Mọi thứ tạo nên một con người cương nghị và có chút gì đó biếng nhác mà cô chưa bao giờ gặp qua.

Cảnh này đập vào mắt Tô Nhiễm, chảy xuôi vào tim cô. Từ ngày cô biết Lệ Minh Vũ, cô chưa bao giờ tìm thấy cụm từ “Biếng nhác” trên anh. Anh trong ấn tượng của cô lúc nào cũng trầm tĩnh khó đoán, cô chưa từng thấy anh cười tươi vui sướng hay đau thương vô bờ, dường như cuộc đời của anh chỉ biết tiến thẳng về trước.

Nhưng bây giờ, anh ngồi ở đó, chỉ cách cô vài bước chân, thần thái anh dịu dàng ấm áp, bộ dáng lười biếng của anh càng giống một liều thuốc độc đầy mê hoặc, mái tóc đen nhánh hơi che mắt. Cô không trông thấy vẻ mặt của anh nhưng cảm giác được sự nhàn nhã của anh.

Hóa ra, cảm xúc có thể lây truyền.

Khi người bên cạnh ta hài lòng, tự nhiên tâm trạng ta cũng thoải mái theo. Khi người bên cạnh ta giận dữ, ta cũng cảm thấy buồn phiền. Có lẽ đây là bản tính tốt đẹp của con người.

Thời gian như ngừng trôi. Cảnh này như một đoạn phim đang dừng, dưới ánh mặt trời, cô đứng ở đó, anh ngồi biếng nhác trên bậc thềm…

Cuối cùng, hình ảnh đó cũng chấm dứt khi người đàn ông ngẩng đầu lên, thấy Tô Nhiễm đứng lặng gần đó, ánh mắt thoáng chốc ngay ngẩn. Tô Nhiễm mặc áo trắng, quần kaki đứng dưới nắng. Anh bất chợt nhớ tới hình ảnh trong phim, trái tim anh thoáng tắc nghẹn. ời bác sĩ nói văng vẳng bên tai anh… Gian phòng màu sáng sẽ giúp Tô Nhiễm cảm thấy bình yên. Đây là vấn đề bác sĩ phát hiện được sau khi cô nhập viện.

Có lẽ cô là một thiên thần, chỉ tiếc lại bay vào địa ngục do anh dày công sắp đặt.

Tô Nhiễm đứng yên tại chỗ, thấy anh nhìn bản thân chăm chú, cô có vẻ ngượng gạo, đi lên trước lấy chìa khóa, cất giọng bối rối hỏi anh, “Anh đợi lâu chưa?”

“Chưa, mới hơn mười phút mà thôi.” Anh đứng dậy, dừng phía sau cô.

Tô Nhiễm gật đầu, cảnh này khiến cô nhớ tới lần trước. Cô mở cửa nhà, hiếu kỳ hỏi anh, “Ban này anh chăm chú nhìn gì vậy?”

Cô hơi ngoảnh đầu, ánh nắng rọi sáng một bên mặt cô, đôi mắt cô sáng bóng như ngọc thoáng nghi hoặc.

Lệ Minh Vũ nhìn cô, đôi mắt trầm tĩnh cố hữu chứa chan dịu dàng, “Nhìn con kiến.”

“Con kiến?” Tô Nhiễm nghĩ bản thân nghe lấm, anh đang nhìn con kiến?

“Hồi còn bé, anh rất thích nhìn kiến dọn tổ. Vừa này, anh trông thấy vài con kiến dọn vào sân chúng ta, chứng tỏ cây cối ở đây tươi tốt vô cùng.” Giọng anh thản nhiên nhưng thư thái.

Tô Nhiễm nhìn anh một cách sững sờ. Vừa rồi anh nhắc tới hồi bé? Rồi lại nói “chúng ta “?

“Vào nhà thôi em.” Nhìn vẻ mặt cô kinh ngạc, Lệ Minh Vũ thấy có chút kỳ lạ, khẽ nói.

“Ừm.” Lúc này cô mới phản ứng.

Đến giờ làm bữa tối, bầu không khí có vẻ khác thường.

Đây là cảm giác mà Tô Nhiễm chưa từng có. Tuy cô đã sống cùng anh được một tuần, tuy cũng có lúc xấu hổ, nhưng dường như đêm nay quá mức yên tĩnh.

Lệ Minh Vũ giải quyết xong công việc, liền đi xuống phòng ăn dưới lầu, nhìn thấy Tô Nhiễm đang cầm dao dán chặt mắt vào khoai tây trên thớt, anh tiến lên trước mở vòi nước rửa tay, bình thản hỏi, “Sao vậy?”

“À, tôi.. tôi đang suy nghĩ nên làm món Trung hay món Tây.” Cô cắn môi, trả lời.

Lệ Minh Vũ lau tay, “Món Trung đi em.”

Tô Nhiễm gật đầu, cầm dao, dè dặt cắt khoai tây.

Lệ Minh Vũ không rời đi, đứng bên cạnh cô vài phút. Về sau có lẽ nhìn không thuận mắt, anh bốc một miếng khoai tây sắt sợi to như cây côn, cất giọng nhàn nhạt, “Cái này là cái gì?”

Ơ..

“Cái đó là khoai tây sắt sợi.” Tô Nhiễm đỏ mặt.

Anh nhếch mày, lại nhìn thành phẩm mà cô tốn hơn mười phút để cắt, to nhỏ không đều, đứt đoạn lung tung.. Nói chung là muôn hình vạn trạng, không nhịn được nói, “Mở mang hiểu biết.”

“Trời ơi, anh đừng chỉ nhìn bề ngoài của nó mà.” Cô ngại ngùng, lại thấy cần vì tôn nghiêm của phụ nữ nên gắng gượng giải thích, “Đồ ăn chỉ cần ăn ngon thì được rồi. Cái trong tay anh cắt hơi to một chút, nhưng tôi cắt thêm một nhát là mỏng ngay, phải không?” Cô không chú ý đến giọng điệu ngây thơ của bản thân.

Nhưng Lệ Minh Vũ chú ý.

Anh nhìn khuôn mặt ửng đỏ và giọng nói nũng nịu của cô, trái tim cứng rắn rung động nhẹ nhàng, nhưng lắc đầu bất đắc dĩ, thuận thế cầm con dao của cô, “Đứng qua một bên đi, đừng vướng tay vướng chân.” Giọng anh lộ vẻ nuông chiều như có như không.

Tô Nhiễm hết sức vô tội né sang bên, nhìn anh đổi con dao khác, lại nghe anh nói thản nhiên. “Đây mới là dao dùng cắt rau cải. Dao vừa rồi em cầm, dùng để cắt thịt và cá.”

“Ừm.” Cô gật đầu, hơi cau mày, không phải cái nào cũng như nhau à? Có phân biệt rõ ràng như vậy không?

Đương nhiên thắc mắc của cô chỉ giấu trong lòng. Nào ngờ, Lệ Min