Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216472

Bình chọn: 8.5.00/10/1647 lượt.

cô ấy tuyệt vọng nhất, còn anh thì sao? Nguyên nhân chính khiến Tô Nhiễm phát bệnh anh vẫn chưa biết, nhưng anh chắc chắn một điều, việc Hòa Tấn Bằng nhảy lầu, sau đó ly hôn, chính là đòn trí mạng với cô.

Giờ khắc này, anh đã hiểu vì sao Tô Nhiễm đối đãi nặng tình với Mộ Thừa. Vì Mộ Thừa, cô thà chịu đựng mọi việc phát sinh bốn năm trước quay lại với anh!

Anh đã hiểu, thế nhưng lòng anh chỉ càng đau buốt.

Đúng vậy, anh có thể hiểu sự thay đổi tình cảm của Tô Nhiễm, nhưng không cách nào tiếp thu!

Bác sĩ quan sát vẻ mặt bất bình thường của Lệ Minh Vũ, lo sợ đứng lặng một bên. Một lúc lâu sau, Lệ Minh Vũ mới cất giọng nhàn nhạt, “Đĩa tư liệu có thể đưa cho tôi không?”

“Cái này…” Bác sĩ hơi khó xử.

“Xem xong tôi sẽ sai người đem trả lại cho anh.” Lệ Minh Vũ nói thêm.

“À, vậy anh cứ cầm đi ạ.” Bác sĩ vội vàng trả lời.

Lệ Minh Vũ gần như trốn chạy vào xe. Sau khi khóa chặt cửa xe, anh dựa cả người vào ghế, hơi thở hồn dập, cơ thể căng cứng như dây đàn có thể đứt bất cứ lúc nào, cầm đĩa tư liệu như đang nắm trúng một quả bom hạng nặng.

Đồng Hựu phát hoảng, anh chưa bao giờ thấy Lệ Minh Vũ giống như lúc này, lật đật quay người hỏi lại: “Bộ trưởng, anh làm sao vậy ạ?”

Anh xua tay, Đồng Hựu kinh ngạc phát hiện ngón tay anh đang run rẩy. Phát hiện này như sấm vang lóe tung trên đầu Đồng Hựu. Chuyện gì xảy ra khiến tâm trạng của Lệ Minh Vũ thay đổi như vậy? Đồng Hựu không dám hỏi, chỉ biết ngồi yên đợi mệnh lệnh.

Lệ Minh Vũ dán mắt vào đĩa tư liệu trên tay. Thứ này là toàn bộ hình ảnh theo dõi Tô Nhiễm.

Hay là chỉ có anh và ông trời mời biết giây phút này anh đang sợ, anh không biết bản thân sợ hãi điều gì, chỉ thấy đôi tay mình sợ hãi đến phát run.

Hay là Tô Nhiễm trầm mặc, mặc đồ bệnh màu trắng hào chung phòng bệnh trắng. Hình dáng cô ngẩn ngơ xót xa, thần thái cô trắng bợt đến chói mắt, sự im lặng của cô đều như con dao tàn nhẫn đâm mạnh vào ngực anh.

Khi anh nắm chặt chiếc đĩa đến rạn nứt, điện thoại bất ngờ đổ chuông. Lâu thật lâu Lệ Minh Vũ vẫn không hay biết, tiếng chuông cứ réo rắc vang lên.

“Bộ trưởng, điện thoại của anh đang reo.” Đồng Hựu trông thấy điện thoại cá nhân của Lệ Minh Vũ đổ chuông, anh cũng không tiện nghe máy thay nên đành nhắc nhở.

Lúc này, Lệ Minh Vũ mới bình tĩnh, cầm điện thoại lên theo bản năng, thấy số điện thoại hiển thị trên màn hình, anh đột nhiên giật mình. Khoảnh khắc này như kéo dài cả thế kỷ.

“Em ở đâu?” Anh nghe máy, hỏi trực tiếp, ngay cả “Alô” cũng lược bớt.

Đầu dây bên kia dường như đang ngơ ngác.

“Nói anh biết em ở đâu, phòng làm việc?” Có lẽ đôi phương đang ngơ ngẩn, giọng anh nhẹ nhàng, thoáng nghe như uất ức lắng đọng sau cơn đau.

“Ừm.” Thanh âm của đối phương cũng dịu dàng, chỉ khẽ “ừm” một tiếng, nhưng khiến Lệ Minh Vũ rung động khôn nguôi, tim anh bất giác đau nhói.

Anh không hỏi thêm gì, nhất thời giữa hai người chỉ còn vương vấn tiếng hít thở.

“À…” Đối phương mất tự nhiên, chủ động phá vỡ bầu không khí gượng gạo, “Tôi muốn hỏi anh mấy giờ anh về nhà. Chìa khóa của anh không phải ở chỗ tôi sao?”

“Bây giờ.”

“Hả?”

“Anh đến đón em.” Anh nói

“Thôi khỏi, để tôi tự bắt taxi bên ngoài.”

“Ừ.” Lệ Minh Vũ không làm khó cô, khi đối phương sắp gác máy, anh bổ sung thêm, “Anh chờ em về.”

Đối phương lại ngây người, lát sau mới đáp lời, “Ừm.”

Điện thoại cắt đứt, tiếng tút tút vang lên anh mới tắt máy.

“Bộ trưởng?”

“Về Bàn Sơn.” Anh ra lệnh.

Đồng Hựu gật đầu, chạy xe.

Q.6 – Chương 5: Ấm Áp

Phòng làm việc

Ánh mặt trời óng ánh tỏa nắng dịu dàng.

Tô Nhiễm tắt máy, nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường, đúng năm giờ, lúc này mà Lệ Minh Vũ nói về nhà? Cô vốn muốn nán lại phòng làm việc lâu hơn, hoàn tất việc còn tồn đọng, nhưng không biết mấy giờ anh về nên bèn gọi điện hỏi anh, nào ngờ kết quả lại như vậy.

Khi tắt máy, ngón tay vô tình chám trúng lịch sử cuộc gọi, ánh mắt lơ đãng lướt qua nhưng nhanh chóng nhìn chằm chằm màn hình điện thoại. Bởi vì nhớ số đện thoại của Lệ Minh Vũ nên cô chỉ bấm số trực tiếp, không tìm kiếm trong danh bạ. Bây giờ để ý đến lịch sử cuộc gọi, cô bỗng giật mình.

Trên màn hình, cuộc gọi mới nhất mà lịch sử cuộc gọi lưu lại, bất ngờ thay, tên hiển thị đối phương lại là “Ông xã”.

Hai chữ này xuất hiện trong điện thoại càng dọa Tô Nhiễm sợ hãi. Cô nhớ kỹ đêm đó ở trước mặt Lệ Minh Vũ, cô lưu số điện thoại của anh, nhưng chỉ lưu tên anh thành “Lệ Minh Vũ”, sao bây giờ lại thành “Ông xã” rồi?

Cô dám khẳng định bản thân chưa từng sửa, vậy người có thể đụng vào điện thoại của cô chỉ có một, chính là Lệ Minh Vũ, anh sủa từ lúc nào? Anh sửa thành như vậy để làm gì?

Cô đứng trầm mặc hồi lâu vẫn không nghĩ ra đáp án, đành thôi, cô bước lên lầu chia thiết bị mới nhất vừa điều chế cho công ty, rồi nhận được điện thoại hối bản thảo của biên tập viên, Tô Nhiễm liên tục xin lỗi. Đợt này quá bận, bận đến mức cô không có thời gian tập trung sáng tác, biên tập viên thông cảm lùi thời gian nộp bản thảo lại.

Xong xuôi mọi thứ cũng mất hơn nửa tiếng, Tô Nhiễm vội thu dọn giỏ xách rời khỏi phòng làm việc. Cô bắt taxi, chạy thẳng về Bán Sơn.