Disneyland 1972 Love the old s
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216190

Bình chọn: 9.5.00/10/1619 lượt.

sống lưng bỗng dưng lạnh toát.

Địa ngục ờ đây đúng là địa ngục! Đây là môi trường mà người bình thường cùng tồn tại, nhìn đông đảo bệnh nhân trước mắt, anh bỗng cảm thấy ngột ngạt. Tô Nhiễm củng từng là một thành viên trong địa ngục.

Nhân viên đi phía trước ngoảnh đầu lại, cười với Lệ Minh Vũ: “Bộ trưởng Lệ, bác Trương không làm hại ai đâu. Nếu không có gì, mời anh đi theo tôi.”

Lệ Minh Vũ rút tay ra, vô thức gật đầu, theo kịp nhân viên dẫn đường. Khi đi ngang qua một chỗ, anh bất giác lướt nhìn một nữ bệnh nhân trong sân đang quay mặt về phía cây cổ thụ, vừa nói chuyện vừa vỗ nhẹ thân cây, cảnh này khiến người bình thường cảm thấy sợ hãi bội phần.

Anh hít sâu, hình bóng Tô Nhiễm vô tình hiện lên, có lẽ cô cũng từng làm như vậy.Thang máy dừng nơi tấng năm, ánh nắng đổ bóng xuống mặt kính, Lệ Minh Vũ mới tìm lại được cảm giác bình thường.

Bác sĩ từng tiếp xúc vời Tô Nhiễm chờ trong phòng làm việc từ sớm, thấy anh đến, bác sĩ vội tiến lên trước cháo hỏi, mời ngồi.

Lệ Minh Vũ không có thói quen lãng phí thời gian, yêu cầu xem trực tiếp bệnh án của Tô Nhiễm. Bác sĩ mang một phần bệnh án giao cho anh, lặng thinh ngồi xuống bàn làm việc.

Bệnh án ghi chép tình huống nằm viện mỗi ngày củaTô Nhiễm, Lệ Minh Vũ lật từng trang, xem đến phân nửa ngón tay anh hơi run, sau cùng thấy đoạn miêu tả Tô Nhiễm đập đầu vào góc tường, nhịp thở của anh bỗng nhanh hơn, đến khi xem hết bệnh án, đôi mắt anh thấm đượm đau đớn.

Hồi lâu sau, anh mới lên tiếng, giọng anh khản đặc, “Nguyên nhân chính khiến Tô Nhiễm phát bệnh là gì?”

Bác sĩ thở dài, lắc đầu, “Bộ trưởng Lệ, anh cũng thấy đây không phải bệnh án hoàn chỉnh. Bệnh án trên tay anh chỉ là phần sau khi bệnh nhập viện, nguyên nhân phát bệnh có lẽ nằm trong bệnh án còn lại. Xin lỗi anh, nhưng tôi không có nó.”

“Không có?” Lệ Minh Vũ nhíu chặt mày khó hiểu, “Anh là bác sĩ của Tô Nhiễm, làm sao không biết nguyên nhân phát bệnh?”

Nét mặt bá sĩ bối rối, “Bộ trưởng Lệ. thực ra tôi chỉ mới tiếp nhận tô Nhiễm sau này. Bác sĩ phụ trách trước đó đã nghỉ hưu, đi du lịch khắp nơi. Không ai trong chùng tôi liên lạc được với ông ấy, có lẽ bệnh án lưu ở chổ ông ấy cũng không chừng.”

Thần sắc Lệ Minh Vũ cáu kỉnh, siết chặt tay, “Khoảng khi nào thì bác sĩ đó về nước?”

“Chúng tôi không rõ lắm. Tính cách bác sĩ Vương lập dị, phần lớn đồng nghiệp trong bệnh viện không dám tiếp xúc vời ông ấy.”

Sự bất lực bỗng quét qua lòng anh. “Tình trạng của Tô Nhiễm khi ở bệnh viện thế nào?”

Anh muốn tìm hiểu những ngày cô sống ở đây.

Bác sĩ thở dài, “Tô Nhiễm, tên bệnh nhân này lưu lại ấn tượng vô cùng sâu sắc với tôi. Bệnh tình của cô ấy thất thường, đôi khi có thể im lặng không nói tiếng nào suốt vài ngày, đôi khi luống cuống bất an, thời gian sau này cô ấy còn có khuynh hướng tự sát.”

Nỗi đau lan tràn tim anh.

“Ngươi ở cạnh chăm sóc cô ấy khi đó gồm những ai?” Anh cố nén đau xót khó hiểu trong lòng.

Bác sĩ ngẫm nghĩ một lát, trả lời chắc chắn: “Mẹ Tô Nhiễm, tôi chỉ thấy một mình bà ấy.”

Lại là Tô Ánh Vân.

Ánh mắt anh tối sầm. Lẽ nào anh chỉ có thể hỏi Tô Ánh Vân?

“Để có thể theo dõi tình huống của bệnh nhân bất cứ lúc nào, chúng tôi đầu đặt camera ở mỗi phòng, đĩa tư liệu của Tô Nhiễm khi đó tôi có ở đây. Bộ Trưởng Lệ, anh muốn xem không?” Bác sĩ nghĩ tới mẫu chốt, bèn nói.

Lệ Minh Vũ ngồi ở đó, thoáng cái anh cứng đờ người, vài giây sau mới gật đầu.

Bác sĩ vào kho hồ sơ lấy đĩa tư liệu cầm ra, mở máy, phát hình ảnh liên quan đến Tô Nhiễm.

Trong nháy mắt, Lệ Minh Vũ bỗng nghẹt thở.

Một căn phòng màu trắng, bắt bùng không cửa sổ, giống hệt nhà tù. Tô Nhiễm ngồi chơ vơ dưới đất, cô dựa lưng vào tường, chăn nằm cạnh chân, gối còn trên giường, hình ảnh này thoạt nhìn rất quái lạ. Cô không cãi nhau ầm ĩ, chỉ ngồi yên dưới đất, chốc lát lại đập đầu vào tường theo tiết tấu, miệng lẩm bẩm đếm nhưng không nghe rõ, khoảng một phút sau dường như đếm sai, cô nhíu mày, đếm lần nữa.

Lệ Minh Vũ đứng bật dậy, lưng anh cứng ngắt như sắt, tay nắm chặt thành đấm rủ hai đùi, đôi mắt anh sâu hun hút đong đầy khó tin và đau xót, vòm ngực anh phập phồng. Anh cố gắng kiềm chế nhưng không cách nào xoa dịu cơn đau từ tận đáy lòng.

Trước khi tới đây, anh nghĩ ra vô số khả năng, có lẽ Tô Nhiễm ầm ĩ trong phòng bệnh, hoặc cô đánh nhau hoặc cô trách mắng, nhưng có thể cũng không ngờ cô lại yên lặng như vậy. Hóa ra, đôi khi yên lặng càng đau đớn không cùng, còn đáng sợ hơn ồn ào.

Anh không biết đoạn phim này dài bao lâu, ánh mắt anh chỉ có Tô Nhiễm trên màn hình, nhìn đầu cô gõ từng nhịp vào tường. Mỗi nhịp gõ của cô không mạnh nhưng hệt như tảng đá khổng lồ va chạm vào trài tim đau nhức của anh.

“Cô duy trì loại động tác này rất lâu.” Bác sĩ giải thích.

“Tại sao bác sĩ không vào ngăn cản cô ấy? Mấy anh chỉ biết theo dõi qua màn hình thôi ư?” Lệ Minh Vũ đột nhiên phát cáu, nhung thanh am run rẩy.

Bác sĩ liếm môi, “Bộ trưởng Lệ, hành vi này không đủ gây thương tổn.”

Độ lực va chạm này không đủ gây nên đau đớn và thương tổn, nhưng trái tim anh vì sao đau như vậy? Lệ Minh Vũ ngột ngạt, ngay cả hít thở anh cũng t