Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216103

Bình chọn: 10.00/10/1610 lượt.

rõ.

Lạc Tranh thấy vẻ mặt Tô Nhiễm buồn hiu, cô suy nghĩ một lát, khẽ cất giọng, “Tôi không biết tình cảm giữa hai người xảy ra chuyện gì, nhưng tôi cảm thấy anh ấy rất yêu cô.”

Tay Tô Nhiễm run nhẹ, trái tim cô như bị những chữ cuối cùng của Lạc Tranh nện mạnh, không ngừng đập dồn dập, cảm giác bối rối và khó thở lần kéo tới. Cô không biết bản thân tại sao lại như vậy.

“Tiểu Nhiễm, cô không sao chứ?” Lạc Tranh thấy sắc mặt cô tái nhợt, lo lắng hỏi thăm.

Tô Nhiễm điều hòa nhịp thở, ngước mắt lên, lắc đầu. Đôi mắt cô chăm chú nhìn Lạc Tranh, “Còn theo tôi, người đàn ông đưa cô đến mới là người yêu cô thật lòng.”

Bất cứ việc gì đầu là người ngoài cuộc tỉnh táo, còn trong cuộc thì u mê? Cô không phủ nhận, nhưng có trường hợp ngoại lệ giống như cô và Lệ Minh Vũ.

Cô vừa dứt lời, lại đến phiên Lạc Tranh sững sờ…

***

“Yeah…” Trong lớp học ở nhà trẻ, Cách Lạc Băng vui vẻ giơ cao tác phẩm thủ công.

Các bạn học khác đều bĩu môi.

“Mọi người có thấy không? Búp bê vải Cách Lạc Băng may vừa nhanh vừa đẹp. Vậy nên đóa hoa màu đỏ này, chúng ta sẽ dành cho Cách Lạc Băng.

Cách Lạc Băng phấn khời chạy ngay về chỗ ngồi của mình, An Tiểu Đóa giơ tay sẵn từ trước, vui vẻ đập tay với Cách Lạc Băng. Hôm nay, An Tiểu Đóa mặc áo thun tay ngắn, phối cùng yếm jean, ngắm thế nào cô cũng giống một đứa trẻ to xác. Hôm qua, cô hứa với Băng Nựu hôm nay đến tham dự giờ học thủ công, chuẩn bị suốt một đêm cô quyết định may búp bê vải cùng Băng Nựu.

“Dì Đóa, hoa của cô phải tặng dì mới đúng.” Cách Lạc Băng cười híp mắt, nghiêng đầu nhìn cô.

“Vì sao nào?”

“Vì dì làm búp bê cho con. Tên dì là Tiểu Đóa nữa, một đóa hoa nhỏ màu đỏ. Hí hí.” Băng Nựu cười ngây ngô.

An Tiểu Đóa vui vẻ ôm Băng Nựu, “Được, vậy dì không khách sáo đâu! Chúng ta cùng nhau làm nữa nào.”

“Dạ.” Băng Nựu khoa tay múa chân.

Bên ngoài lớp, Mộ Thừa đứng lặng ở đó, ngắm Băng Nựu và An Tiểu Đóa qua cửa kính, một dòng nước ấm áp rung động lạ thường không tiếng động chảy xuôi lòng anh.

***

Khi Tô Ánh Vân đến văn phòng làm việc của Tô Nhiễm, vừa lúc cô mang đổ toàn bộ chiết xuất nho đen.

Tô Ánh Vân vừa ngồi xuống liền nói ngay. “Chị con với Diệp Lỗi không biết năm nay phạm phải thái tuế nào mà cứ liên tiếp nối bước nhau đến sở cảnh sát.”

Tô Nhiễm đặt tách trà trước mặt bà, ngồi xuống, “Mẹ, mẹ đừng lo lắng nữa. Vụ án của Diệp Lỗi đã giao luật sư Lạc toàn quyền giải quyết nên sẽ không sao đâu. Còn chị con, cảnh sát chỉ bước đầu hoài nghi thôi, vẫn chưa có bằng chứng. Con vừa thử mùi nho đen trong nước hoa nhưng không đúng, lát nữa con sẽ viết một phần báo cáo chuyên môn gửi đến cảnh sát Đinh, dể anh ấy tập trung vào phương diện khác. Con luôn thấy hương nho đen phát hiện trên thi thể Trần Trung không thể bất nguồn từ nước hoa.”

Tô Ánh Vân gật đầu, nhìn cô xót xa, “Trong con gầy rộc hẳn, đợt này lại làm con vất vả.”

“Đều là người một nhà mà mẹ nói gì lạ vậy?” Tô Nhiễm mang trái cây đã lột vỏ lên, Tô Ánh Vân cầm lấy nhưng không có tâm trạng ăn, bà thở dài, nhìn Tô Nhiễm muốn nói rồi lại thôi.

“Mẹ, muốn nói gì ạ?”

Tô Ánh Vân trầm ngâm, kéo tay Tô Nhiễm, “Mẹ biết có những việc là bề trên không hỏi nhiều thì tốt hơn. Nhìn chị con, mẹ đau lòng lắm. Con, chị con và Lệ Minh Vũ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

“Bậy giờ chị ấy thế nào rồi ạ?” Tô Nhiễm lo lắng.

“Có thể thế nào? Nghỉ ở nhà được hai ngày thì đòi đi ngay, nhưng mẹ kiên quyết giữ lại. Chị con tiều tụy, luôn miệng nói bốn năm trước và bôn năm sau con cướp đi người đàn ông của nó. Nhiễm à, con và chị con đều là máu thịt trên người mẹ cắt xuống. Hai con gặp bất cứ nỗi khổ nào, mẹ đều đau lòng. Chuyện này trước đây mẹ và con đã từng nói với nhau, lúc đó con trả lời lấp lửng thế nào cũng được, ngày hôm nay mẹ cũng muốn nghe thêm lý do. Mẹ chỉ muốn hỏi con một câu, con có thể từ bỏ Lệ Minh Vũ ngay lập tức được không?” Tô Ánh Vân hỏi Thẳng thừng.

“Mẹ…” Tô Nhiễm không biết trả lời thế nào. Kỳ thực, cô rất muốn nói, sắp, sắp rồi, con sẽ rời khỏi Lệ Minh Vũ ngay.

“Con là con của mẹ. Bốn năm trước, Lệ Minh Vũ tổn thương con thế nào, trong lòng mẹ biết rất rõ. Mệ không biết xuất phát từ nguyên nhân nào con lại sống cùng cậu ta. Mẹ chỉ nhắc nhở con, dẫu sao Lệ Minh Vũ cũng đã lấy chị con, dù con phản đối thì điều này vẫn là sự thật, Lệ Minh Vũ là anh rể của mình thì ra thể thống gì? Chuyện này lỡ lan truyền ra ngoài, danh dự của con , chị con, toàn bộ nhà họ Hòa đều mất hết.”

Tô Nhiễm nắm chặt tay, tím cô đau nhói, ánh mắt cô hồ nghi, “Mẹ, chị Hòa Vy lấy Lệ Minh Vũ thật không?”

Cô có một nghi vấn trong nháy mắt, nếu Lệ Minh Vũ đã lấy Hòa Vy thật, vậy sao anh đều ở biệt thự hằng đêm? Anh còn nói anh chưa bao giờ chạm Hòa Vy, câu này có ý gì? Điều khiến cô khó hiểu nhất chính là vì sao Lệ Minh Vũ công khai với người ngoài cô là vợ của anh, mà không phải Hòa Vy?

Tất cả mọi thứ đều là bí ẩn to lớn, khiến cô nghĩ không ra, hỏi cũng không cách nào hỏi.

Tô Ánh Vân nghe cô nói vậy bà bần thần, “Tiêu Nhiễm, tai sao con lại thắc mắc điều này? Lẽ nào con vẫn chưa quên được Lệ Minh Vũ?”

Q.6 – Chương 3: Bệnh Viện Tâm Thần Th


Polaroid