cô, nhưng với tư cách là phụ nữ tôi muốn khuyên cô. Vụ án này liên quan đến con cái của quan chức giới chính trị, cô là nhà văn, là nhà điều chế hương được ủy thác bởi công ty nước hoa nổi tiếng của Pháp, một khi ra tòa làm chứng, có nghĩa cô phải phơi bày mọi thứ với giới truyền thông. Điều này đối với danh dự của cô, thậm chí là sự nghiệp đều sẽ bị ảnh hưởng cực lớn.”
“Những điều này…” Tô Nhiễm hít sâu, như đưa ra quyết định trọng đại, nhìn Lạc Tranh, “Không quan trọng bằng người thân của tôi. Diệp Lỗi là em trai tôi, tôi nhất định phải giúp cậu ấy.”
Lạc Tranh cảm động nhìn cô. Một nguời có thể vì người thân hy sinh danh dự và sự nghiệp của bản thân, tâm tình luôn luôn lương thiện. Lạc Tranh gật đầu, “Được rồi.”
Tô Nhiễm nở nụ cười.
Đúng lúc này, điện thoại đột nhiên đổ chuông. Là điện thoại của Lạc Tranh.
“Xin lỗi cô.” Lạc Tranh cầm điện thoại, đứng dậy đi tới một góc khác, nghe điện thoại.
Tô Nhiễm uống một ngụm nước cam, ngắm nhìn dòng người ngược xuôi trên đường bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt cô hơi ngẩn ngơ, gần đây hình như cô rất có duyên với cảnh sát. Bôn năm trước là vụ án của ba, bốn năm sau đầu tiên là Lệ Minh Vũ, vừa rồi là Trần Trung, bây giờ là Hòa Vy và Diệp Lỗi. Ông trời ơi, đây là sao?
Vô thức nhớ tới Lệ Minh Vũ, lòng cô chua xót vừa cảm giác khó nói thành lời. Anh cũng mua điện thoại giống y chang cái Mô Thừa tặng cô, cô không dám xác nhận điện thoại đó có phải mua cho cô hay không. Nhưng nếu như không phải, có nghĩa anh còn có phụ nữ khác, nếu vậy, anh… Tô Nhiễm không dám suy nghỉ sâu xa hơn.
Vừa lúc Lạc Tranh nói chuyện điện thoại xong về chỗ ngồi. Lạc Tranh nhìn Tô Nhiễm, trên môi hiện lên ý cười bất đắc dĩ, lắc đầu.
Tô Nhiễm trông thấy, khó hiểu, “Có chuyện gì sao?”
“Cô Tô, lần này dù cô muốn ra tòa làm chứng, tôi cũng không đồng ý.” Lạc Tranh khẽ nói, cấm điện thoại lắc lắc trước mặt cô, “Tôi không muốn vì một vụ án mà đắc tội với chính khách.”
Lấn này đến phiên Tô Nhiễm ngây ra, “Đắc tội với chính khách? Ý của luật sư Lạc là sợ đắc tội với bộ trưởng Hạ? Rõ ràng những điều này là suy đoán của báo chí, bộ trưởng Hạ vẫn chưa thừa nhận Trình Nhật Đông là con riêng của ông ta.”
Lạc Tranh vội lắc đầu, “Cô hiểu lầm ý của tôi rồi. Vụ án của Tiêu Diệp Lỗi, tôi chắc chắn tiếp nhận. Có điều…” Cô ngập ngừng, cau mày nhìn Tô Nhiễm, thở dài một hơi, “Để tôi nói thẳng luôn với cô vậy. Cuộc gọi vừa rồi là của bộ trưởng Lệ, ý tứ của anh rất rõ ràng và đơn giản vô cùng, nhưng lại giao cho tôi một vấn đề nan giải.”
“Anh ta muốn cô không chấp nhận yêu cầu ra tòa của cô?” Tô Nhiễm hít một hơi, thốt ra suy đoán trong lòng, sóng lưng cô bỗng dưng lạnh toát.
Thật không ngờ anh biết cô sẽ tìm luật sư Lạc.
“Hơn nữa..” Lạc Tranh bổ sung, “Còn yêu cầu tôi nhất định phải thắng.”
“Hả?” Tô Nhiễm không ngờ. Lệ Minh Vũ chẳng phải không quan tâm đến sống chết của Diệp Lỗi ư?
Lạc Tranh giơ tay gọi thêm một tách cà phê, cười gượng, “Bộ trưởng Lệ đúng thật không đơn giản. Đây là số điện thoại cá nhân của tôi, anh ấy cũng có thể tìm ra được.”
“Luật sư Lạc, cô biết rõ nếu vụ án này tôi không ra tòa, Diệp Lỗi tuyệt đối không có khả năng trắng án, không phải sao?” Tô Nhiễm hoảng hốt sốt ruột dò hỏi.
“Nhưng tôi thật sự không thể để cô ra tòa. Cô yên tâm, nếu tôi đã nhận định cố gắng hết sức. Tôi sẽ nghĩ cách khác.” Lạc Tranh thở dài. Đàn ông mạnh mẽ không phải cô chưa từng gặp, nhưng vô hình trung cô cảm thấy mẫu đàn ông này không nhiều. Điện thoại bất ngờ từ bộ trưởng Lệ như một lá bùa đòi mạng Lạc Tranh. Cô chưa từng gặp bộ trưởng Lệ, nhưng theo giọng nói trầm tĩnh, cô nghe ra sự uy hiếp.
Trong điện thoại, bộ trưởng Lệ chỉ nói “Luật sư Lạc, phiền cô ngăn cản hành động sai lầm cảu vợ tôi, nhưng kiện cáo lần này yêu cầu phải thắng.” Một câu đơn giản lộ rõ trầm tĩnh và xa cách, đồng thời ngập tràn quyền uy, không cho phép trái ý. Cảm giác này khiến cô khó chịu nhưng không dám tùy tiện khước từ. Cảm giác này ngoài bộ trưởng Lệ còn có một người…
Tô Nhiễm thấy ánh mắt Lạc tranh chần chờ, trong lòng cô có chút bất an. Xem chừng Lệ Minh Vũ đã gây áp lực với Lạc Tranh.
Cứ như vậy, hai người lại tiếp tục trao đổi chi tiết liên quan đến vụ án.
Lạc Tranh đã chuẩn bị cách khác để giúp Diệp Lỗi có thể thắng kiện.
Đến buổi trưa hai người cùng dùng cơm, Tô Nhiễm và Lạc Tranh trò chuyện vui vẻ với hau.
“Tiểu Nhiễm, tôi tò mò một việc.” Lạc Tranh nhướng người hết mức về phía trước, thoát ly hoàn toàn với tác phong khi làm việc. Trái lại, cô lúc này mất đi sự mạnh mẽ của một người phụ nữ thành đạt, chỉ còn vương nét ngây thơ.
Tô Nhiễm nhìn cô cười, “Luật sư Lạc cũng biết tò mò nữa à?”
“Đương nhiên. Lẽ nào đặc quyền này chỉ có nhà văn giống cô mới có sao?” Lạc Tranh hỏi vặn lại, nhìn cô bằng ánh mắt nghiền ngẫm, “Hôn nhân của cô và bộ trưởng Lệ hơi lạ lùng. Cô nói anh ấy không phải là chồng cô, nhưng trong điện thoại anh ấy lại xưng cô là vợ.”
Bộ đồ ăn trong tay Tô Nhiễm hơi sững lại, cô rủ mắt, nụ cười có vẻ bối rối. Trong lúc nhất thời, cô không biết giải thích thế nào, mà có lẽ ngay cả bản thân cô cũng mơ hồ không
