ra tim cô y tá dặn dò chăm sóc cho bệnh nhân. Trở lên phòng trực, anh mĩm cười nhìn thấy Anh Thư:
– Em đi tìm anh à? Em không đến đây thì anh cũng về nhà. Nào, chờ anh một chút, anh cần xem kỹ lại hình chụp đầu của người vừa nhập viện, rồi thay quần áo xong, anh đưa em về.
Anh Thư có vẻ4 không vui, cô biểu lộ ra bằng vẽ mặt khó chịu.
– Địa vị của một bác sĩ trưởng, anh có thể giao việc này cho các bác sĩ khác, tại sao lại phải vất vả như thế? Suốt đêm qua anh đã không về nhà, cả ngày nay nữa, rồi bây giờ bắt em đợi.
Ngữ vỗ về:
– Hay em về trước đi! Bệnh nhân này bị đụng xe, nếu đêm qua không phẫu thuật và nhanh chóng tiếp máu, cô ấy không qua khỏi. Bây giờ cô ấy đã tĩnh, mạch chảy rất yếu và không nhớ gì cả.
Anh Thư hất tay Ngữ đang ôm qua vai cô, giọng cô xẵng hơn:
– Gặp em, anh không hề hỏi em ngủ được không, con ở nhà làm sao. Anh chỉ nói chuyện bệnh nhân của anh, em chán lắm.
Cô bực dọc đứng lên:
– Em đi đây, nhưng em không về nhà đâu, em đi chơi.
Anh Thư vùng vằng đi nhanh, Ngữ thở dài nhìn theo, anh biết cô giận anh, và đây không phải là lần đầu. Còn anh, anh không thể bỏ mặc bệnh nhân của mình.
Bấm chuông gọi dưới phòng quang tuyến mang ảnh bệnh nhân lên, Ngữ ngồi ngã người ra sau chờ đợi. Người bị nạn và được anh mang về có một nét mặt rất quen, tuy nhiên anh không thể nhớ mình đã gặp cô ở đâu. Trong người cô lại không có một giấy tờ tùy thân, có lẽ anh cần thông báo cho cơ quan pháp luật tìm người nhà giúp cho cô ta.
– Bác sĩ, có kết quả chụp hình rồi ạ!
– Đưa cho tôi.
Ngữ cầm lấy giơ lên cao chăm chú xem.
Cuộc phẩu thật lấy máu bầm trong não nạn nhân không có vấn đề, cô ta đã qua cơn nguy hiểm, nhưng có lẽ chuyện nhớ lại cần phải có thời gian.
Ghi toa thuốc, những thứ thuốc cần thiết, Ngữ đi xuống phòng bệnh, anh dặn dò kỹ cô y tá.
Cô ái ngại:
– Bác sĩ! Tôi nghĩ chúng ta nên thông báo cho công an để tìm người nhà của cô ấy.
– Tôi sẽ làm chuyện đó, nhưng tạm thời cô hãy chăm sóc cô ấy giùm nhé.
– Dạ.
Trở về phòng làm việc, Ngữ thay áo bluose ra, mặc đồ thường phục vào, anh đi ra xe về nhà.
– Ba về!
Ngữ khom người bế con gái lên, anh thơm vào má con:
– Con gái ba có ngoan không nào?
– Dạ ngoan.
Nó hôn lại Ngữ:
– Ba có mệt không ba? Con đi pha nước cam cho ba uống nghen ba?
Ngữ phì cười bẹo má con:
– Công chúa của ba! Con không làm được việc này đâu, để ba nhờ dì Bảy làm.
Ngữ gọi dì Bảy pha cho mình ly nước cam, anh ôm con gái vào lòng âu yếm:
– Na có thương ba không?
– Dạ thương.
– Để đâu?
– Dạ, trên đầu ạ.
Nó nhăn mày:
– Con ghét mẹ. Suốt ngày mẹ không đánh phấn làm đẹp thì mẹ đi nhảy đầm, vậy mà mẹ còn kêu mệt kêu chán, trong lúc ba đi làm việc suốt ngày.
Ngữ cười vuốt mũi con:
– Ba làm bác sĩ thì phải chữa bệnh cho người ta chớ con. Còn mẹ con, tại bây giờ không đi làm vì chê bệnh viện có mùi khó chịu, dĩ nhiên là phải nhàn rỗi rồi.
– Mẹ có chịu dạy con học đâu. Mà mẹ dạy con cũng chẳng thèm học, mẹ cứ hay cốc lên đầu con, đau lắm ba ơi.
Ngữ xoa lên đầu con. Bé Na là niềm vui của anh mỗi khi từ bệnh viện về nhà, hay mỗi lúc Anh Thư dằn vặt gây sự. Hôn nhân của anh quả là sai lầm, vì tham vọng có một dưỡng đường riêng, anh bằng lòng lấy một người mình không yêu, để rồi cuộc sống lúc nào cũng tẻ nhạt, nỗi cô đơn hoang vắng cứ bao vây quanh anh khi trở về nhà.
– Ba ơi! Con đói quá hà.
Bé Na nũng nịu bưng ly nước cam của Ngữ uống, anh xoa đầu con.
– Ờ, để ba nói dì Bảy dọn cơm cha con mình cùng ăn.
Trong bữa ăn, bé Na nói véo von chuyện đi học của nó, phiền muộn trong lòng Ngữ cũng tan đi.
Buổi sáng, Ngữ xuống phòng bệnh,cô gái có vẽ khởi sắc hơn, tuy nhiên cô vẫn không nhớ gì cả. Cô y tá đặt tam cho cô tên Nga. Anh vui vẻ khám bệnh lại.
– Về nhà?
Cô ngẩn người nhìn Ngữ, cô không hình dung nỗi mái nhà của mình như thế nào. Điều này làm cho Ngữ bận tâm.
Anh không thể để cô ở lại bệnh viện khi cô đã lành bệnh. Nếu bên công an vẫn chưa tìm được thân nhân cho cô, anh cần phải lo cho cô. Tình người và người cùng lương tâm của một thầy thuốc không cho phép anh đẩy cô gái ra ngoài xã hội, khi cô vừa bình phục và đang bơ vơ.
Buổi chiều, anh liên hệ bên công an. Trung Kiên chẳng những chưa tìm được giùm, còn trêu chọc:
– Thì anh cứ cho cô ấy ở nhờ nhà anh, hay là sợ sư tử gầm?
– Bậy! Tớ mà sợ vợ!
– Vậy thì ra tay nghĩa hiệp đi!
– Không phải nghĩa hiệp, mà là thấy người ta hoạn nạn, mình giúp, như vậy thôi.
Đôi bạn kéo nhau đi. Họ là đôi bạn thân từ thời còn để chỏm, bây giờ mỗi người đều có gia đình, tình thân thiết mỗi ngày càng thắt chặt hơn.
Chợt Trung Kiên đặt tay lên vai Ngữ:
– Cậu nên khuyên bà xã cậu, ai đã có chồng con, ra đường là phóng xe như bay, tối nào cũng đi vũ trường nhảy nhót với bọn choai choai, coi không được tí nào.
Ngữ thở dài:
– Tớ là thằng đàn ông tồi nhất, không khuyên bảo được vợ mình. Nếu không có bé Na chắc đã bỏ nhau từ lâu.
Trung Kiên thương hại.
– Cậu thấy đó, tiền có thể mua tiên nhưng không thể mua được hạnh phúc.
Hơn mười một giờ rưỡi đêm, Ngữ dụi tắt điếu thuốc toan quay vào. Tiếng xe đỗ bên dưới đường làm anh
