bé, tôi thừa hiểu nó đang muốn gì, nhưng vẫn giả vờ coi như không biết gì cả.
_Em không muốn đi có đúng không ? Thật chán ! Giá mà em được thưởng thức món cá nướng thơm giòn và béo ngậy của chị, em sẽ thấy mấy nhà hàng mà em đã từng ăn cũng không thể sánh bằng. Ngoài ra đi câu cá còn được nhìn thấy non xanh nước biếc, và ngắm cảnh nữa chứ. Thôi thì hôm đó chị đành đi một mình vậy.
Nghe tôi miêu tả một hồi, thằng bé vội cướp lời tôi.
_Em đi ! Ai bảo là em không muốn đi ?
Bên trong, tôi đang muốn cười to, nhưng ngoài mặt, tôi vẫn tỉnh bơ như không.
_Thật không ?
_Thật.
_Sao lúc nãy chị thấy em không hề có ý định muốn đi câu cá dã ngoại cùng với chị ?
Thằng bé căm tức nhìn tôi, mặt nó vênh lên.
_Bà cô già kia ! Bà bị điếc hay sao thế ? Tôi đã nói là tôi muốn đi ?
Tôi chống hai tay vào sườn, mặt tôi cũng vênh lên chẳng kém gì thằng bé.
_Em mà còn dám gọi chị thêm một lần “bà cô già” nữa, chị sẽ đánh vào mông em, và không thèm rủ em đi câu cá nữa.
_Chị tưởng không có chị thì em không đi được chắc ?
Tôi cười toe toét, hai tay tôi vỗ bôm bốp vào nhau.
_Em biết cách cư xử như thế là ngoan. Chị đã hứa cho em đi dã ngoại, thì nhất định chị sẽ cho em đi.
Thằng bé mặc dù cố che dấu thái độ biến chuyển tốt đẹp dành cho tôi, nhưng tôi vẫn nhận ra. Tôi biết đứa trẻ nào cũng cần phải được thương yêu, và dạy dỗ từ từ. Tôi tin là mình có thể thay đổi được thằng bé này thành một đứa trẻ cư xử và hành động giống như những đứa trẻ cùng trang lứa.
Cuộc đối thoại giữa tôi và thằng bé lọt vào tai và mắt của hắn, Tên kia, và chị giúp việc có nước da bánh mật.
Nhìn thấy vẻ mặt kì lạ của họ dành cho mình, tôi gãi đầu không hiểu gì cả. Việc tôi nói chuyện thân thiết với thằng bé thì có gì lạ đâu, mà họ nhìn tôi giống như người ngoài hành tinh mới rớt xuống trái đất thế ?
Bỏ qua ánh mắt của mọi người xung quanh, tôi chạy biến về phòng. Tôi cần phải tắm rửa và thay quần áo, người tôi có mùi của bánh mì nướng, có mùi thơm của vani và mùi của dầu vừng.
Khi soi khuôn mặt mình trong gương, tôi hét lên thất thanh. Hu hu hu ! Trông tôi lúc này, chẳng khác gì một con điên mới bị sét đánh. Mái tóc đen mượt được uốn cong, rất phù hợp với khuôn mặt nhọ nhem của tôi. Tôi nghi ngờ không biết ánh mắt mà họ dành cho tôi lúc nãy, có phải vì khuôn mặt quá ư là “dễ thương” của tôi không ?
Vục nước lên mặt, tôi rửa lấy rửa để, tôi muốn kị cọ hết những vết nhọ trên mặt mình. Xấu hổ quá ! Cả ngày hôm nay tôi gây ra hết chuyện nọ đến chuyện kia. Nhờ có tôi, họ không phải mất tiền để đi xem nghệ sĩ diễn hài trên sân khấu.
Buổi tối, tôi mặc một chiếc quần jean màu trắng dài đến ngang gối và một chiếc áo thụng màu xanh dương, mái tóc uốn xoăn của tôi buông xõa.
Khuôn mặt búp bê của tôi rất hợp với bộ quần áo tôi đang mặc trên người. Nếu buổi trưa chiếc váy maxi biến tôi thành một người quyến rũ, thì bộ quần áo mà tôi đang mặc trên người lúc này, lại khiến tôi trẻ trung và năng động giống tuổi teen.
Sợ mọi người chờ lâu, nên sau khi tắm xong, tôi vội đi xuống lầu.
Trong nhà bếp, thằng bé, hắn và Tên kia đang ngồi trên ghế, thức ăn đã được dọn lên bàn, họ đang chờ tôi.
Thấy tôi xuất hiện, ba người đàn ông đều quay lại nhìn tôi.
Tôi hơi ngượng khi bị sáu đôi mắt nhìn chăm chú và quan sát từ đầu xuống chân. Tôi rất muốn chạy trốn, rất muốn tan biến vào không khí. Tôi có phải là người mẫu, hay một nhân vật quan trọng của gia đình họ đâu, mà họ nhìn tôi bằng ánh mắt kì quái như thế ?
Hắn là người đầu tiên lên tiếng.
_Cô lại đây ngồi đi.
Tôi lững thững bước lại gần.
Thằng bé đang ngồi bên cạnh hắn, còn Tên kia ngồi đối diện với họ.
Nhìn ánh mắt không mấy thân thiện của Tên kia, tôi không muốn ngồi ăn bên cạnh Tên kia một chút nào.
Nghĩ một chút, tôi liền kéo ghế ngồi xuống bên cạnh thằng bé. Tôi nghĩ dù thằng bé không thích tôi, nhưng tôi vẫn thấy vui vẻ hơn ngồi ăn cạnh hắn hay Tên kia.
Hai người đàn ông lại nhìn tôi. Tôi trừng mắt nhìn họ. Tôi ớn lạnh khi cứ phải để ý đến từng cử chỉ và ánh mắt của họ để sống lắm rồi. Giá như họ cũng dễ đối phó như thằng bé này thì hay biết mấy.
Tên kia bắt đầu lên tiếng châm chọc tôi.
_Nghe nói chiều hôm nay cô gần như hun khói hết cả một góc vườn của anh trai tôi.
Tôi điềm tĩnh gắp một miếng thịt lợn hun khói, sau đó tôi từ từ cho lên miệng, tôi nhai và nhai cho đến khi miếng thịt tan biến trong cổ họng. Tay tôi nâng ly rượu màu tím nhạt lên, tôi uống từng ngụm nhỏ. Tôi hoàn toàn lờ Tên kia đi, tôi không muốn cãi nhau với Tên kia trong giờ ăn.
Ăn xong miếng thịt, uống xong chút rượu trong ly. Tôi gắp một khúc cá rán, tôi cẩn thận gỡ bỏ xương cá ra khỏi phần thịt mềm, sau đó tôi chuyển sang bát của thằng bé.
Tặng cho nó một nụ cười tươi rói và động viên, tôi bảo nó.
_Em ăn đi. Cá rất tốt cho sức khỏe.
Thằng bé hết nhìn tôi lại nhìn phần thịt cá mà tôi gắp vào bát nó. Hình như cu cậu đang tự hỏi tôi đang định làm gì ?
Tôi phì cười khi nhìn khuôn mặt tỏ ra nghi ngờ của thằng bé.
_Nếu em mà không ăn, chị sẽ lấy lại. Chị không muốn mất công gỡ thịt cá cho em ăn, em lại dám nghi ngờ lòng tốt c