XtGem Forum catalog
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328985

Bình chọn: 7.5.00/10/898 lượt.

n lỗi, lần sau chị sẽ không dọa em nữa.

Thằng bé đấm đá loạn xạ vào người tôi, nó hung dữ cắn phập vào tay tôi. Tôi đau đớn nhăn nhó.

Khi hắn và Tên kia lên đến nơi, hình ảnh mà họ thấy là tôi và thằng bé đang vật lộn với nhau ở dưới đất, miệng của thằng bé vẫn đang cắn vào cánh tay trái của tôi giống như một con chó con đang cố giữ lấy một khúc xương.

Tôi khóc không ra nước mắt. Thằng tiểu quỷ này hung dữ không khác gì chú của nó. Hu hu hu ! Tôi đúng là sinh ra vào đúng số khổ mà.

Cuối cùng người kết thúc trận chiến giữa tôi và thằng bé là hắn. Hắn giận dữ gỡ tôi và thằng bé ra. Răng của thằng bé quá sắc, nên cánh tay trái của tôi bị rỉ máu. Tôi đau đến nỗi mồ hôi rịn ra đầy mặt, còn mặt tái mét, mắt tôi đỏ hoe muốn khóc.

Hắn lo lằng nhìn tôi, mặt hắn lạnh lùng và tức giận nhìn thằng bé. Hắn dơ tay lên định đánh thằng bé. Tôi vội ôm lấy thằng bé, sau đó chuyển thằng bé đứng ở phía sau lưng mình. Tôi cười gượng gạo bảo hắn.

_Không có chuyện gì đâu. Tôi và thằng bé chỉ đang luyện trưởng thôi.

Đứng ở giữa phòng, hai tay đút vào túi quần, đôi mắt đen sâu của Tên kia nhìn tôi chằm chằm.

_Cô và thằng bé luyện trưởng đến nỗi cắn xé nhau như chó hoang thế sao ?

Tôi tặng cho Tên kia một ánh mắt, có thể giết người và nướng chín Tên kia trong vòng chưa đầy hai giây.

_Việc tôi và thằng bé làm gì thì có liên quan gì đến anh. Anh xen vào làm gì ?

Tên kia nghiến răng ken két, mắt Tên kia đằng đằng sát khí.

_Cô đúng là một cô gái chanh chua và đanh đá.

_Nếu tôi chanh chua và đanh đá thì liên quan gì đến anh ?

Hắn bực bội quát chúng tôi.

_Tất cả im hết đi ! Tôi không muốn nghe thêm một âm thanh cãi nhau hay gây sự nào nữa !

Khuôn mặt lạnh giá, ánh mắt uy hiếp, và giọng nói phẫn nộ của hắn, khiến cho không một ai trong chúng tôi dám ho he nói gì nữa. Căn nhà trở nên tĩnh lặng và yên ắng đến lạ thường.

Vết răng của thằng bé cắn và da thịt tôi giống như những vết dao cắt. Tay tôi vừa đau vừa buốt, tôi phải cắn răng mới không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn muốn phát ra từ trong cổ họng.

Hắn để ý đến khuôn mặt đau đớn của tôi.

_Cô Phương ! Mang hộp thuốc trong ngăn tủ dưới lầu lên đây !

Chị giúp việc có nước da ngăm đen tên Phương nhanh chóng làm theo lời hắn.

Hắn giúp tôi ngồi xuống chiếc ghế sô pha mềm màu xanh dương của thằng bé.

_Cô có thể giải thích cho tôi lý do vì sao cô và thằng bé lăn lộn dưới sàn nhà và nó lại cắn cô đến chảy máu tay được không ?

Sợ hắn lại ra tay đánh thằng bé, tôi nhanh miệng nói ngay.

_Tất cả đều là lỗi của tôi. Là tôi đùa thằng bé hơi quá, nên nó mới tức giận cắn tôi. Nếu anh có trách, có muốn mắng, và muốn đánh, thì hãy mắng và đánh tôi.

Hắn giễu cợt nhìn tôi.

_Cô dũng cảm ghê nhỉ ? Nếu tôi muốn đánh cô què ở đây thì sao ?

Tôi rơm rớm nước mắt nhìn hắn.

_Anh..anh sẽ không ác đến mức độ đó chứ ? Tôi..tôi nghĩ rằng anh chỉ cần xử phạt tôi là được rồi.

Mỗi một lần tôi mở miệng nói gì, mọi người lại không thể nhịn được cười.

Thằng bé đứng im một chỗ nhìn tôi. Nó tưởng rằng tôi sẽ đổ hết tội lên đầu nó, nhưng không ngờ, tôi lại bênh nó và nhận hết lỗi về mình. Có lẽ trong mắt nó giờ đây, tôi không còn đáng ghét như ban đầu nữa.

Nhìn cánh tay bị cắn đến chảy máu của tôi, nó hơi bối rối, và thấy có lỗi.

_Đức Trọng ! Con lại đây xin lỗi cô đi !

Hắn lạnh lùng bảo thằng bé. Giọng hắn không có một chút tình cảm. Hình như hắn đang rất tức giận và sinh khí.

Thằng bé dù có ương bướng đến đâu, nó vẫn còn là một đứa trẻ. Mà đứa trẻ nào chẳng sợ một người như hắn.

Nó miễn cưỡng bước lại gần tôi, giọng nó nhỏ xíu.

_Xin…xin lỗi.

Tôi che miệng cười, tôi le lưỡi, tôi nháy mắt với nó.

_Cuối cùng nhóc cũng biết sai rồi phải không ? Coi như lần này chị thắng.

Nhìn vẻ mặt của tôi, có ai tin được rằng tôi vừa bị thằng bé dùng răng nanh của mình, để tặng cho tôi mấy vết cắn đang rỉ máu ?

Thật ra tôi đang rất đau, mặt tôi trắng bệch, còn mồ hôi không ngừng rịn ra. Nhưng vì muốn xua tan đi không khí căng thẳng và đượm mùi thuốc súng ở đây, nên tôi đành phải giả vờ coi như không có chuyện gì. Tôi không muốn mối quan hệ giữa bố con hắn xấu thêm vì tôi.

Tôi chỉ là một người lạ mặt, tôi chỉ sống với họ trong thời gian hữu hạn. Còn họ phải sống lâu dài với nhau, hai nữa họ là lại cha con, nên họ cần thắt chặt mối quan hệ, cần bồi dưỡng tình cảm, cần sống tương thân tương ái. Tôi luôn mong mọi đứa trẻ đều được sống hạnh phúc, được bố mẹ thương yêu và chăm sóc.

Chị Phương mang hộp thuốc lên. Hắn đón hộp thuốc trong tay chị, đặt nó xuống chiếc bàn gỗ ở bên cạnh, hắn cẩn thận khử trùng vết thương, bôi thuốc, sau đó dùng gạc băng bó lại cho tôi.

Tôi ngồi im nhìn hắn, mặt tôi từ màu trắng chuyển sang ửng đỏ, cuối cùng là đỏ bừng, mắt tôi vương lệ. Tôi thật sự rất cảm động.

Tôi mặc dù coi hắn là người gây ra mọi cơn ác mộng cho mình, nhưng lần nào tôi gặp nạn, hắn cũng là người đầu tiên chạy đến cứu, lo lắng và quan tâm đến tôi. Nếu tôi nói rằng tôi không rung động và không có một chút xíu cảm giác nào dành cho hắn là tôi đang nói dối. Tôi không chỉ rung động và có cảm giác với hắn không, mà tôi