ủa chị đâu.
Thằng bé hơi chột dạ, khi nó biết tôi đã đoán được suy nghĩ trong đầu đó.
Trong khi thằng bé còn chần chừ, tôi liền thò đũa sang bát của nó, như chuẩn bị cướp phần cá trong bát nó.
Thằng bé liền cầm ngay lấy cái bát để ở trên bàn, nó chuyển cái bát cách xa tầm tay với của tôi, mắt nó nhìn tôi đầy đe dọa.
Tôi và thằng bé vô tư thể hiện tính trẻ con của mình, mà không hay hai người đàn ông đều quên ăn để nhìn chúng tôi.
Hắn không biết là đang vui mừng, hay là đang kích động, mà hắn vừa uống rượu, vừa nhìn tôi bằng ánh mắt của một người tình dành cho một người tình. Khóe môi của hắn nhếch lên thành một nụ cười có thể làm tan chảy bất cứ trái tim của một cô gái nào. Đôi mắt hắn giống như ánh lửa đang xua tan đi sự lạnh giá trong đêm đông.
Nếu tôi có thể đọc được suy nghĩ trong đầu hắn, tôi đã nhảy cẩng lên sung sướng và hét ầm lên rồi. Phải ! Hắn đang để ý đến tôi.
Tên công tử bột kia cứ nhìn tôi mãi. Tôi không hiểu tại sao hắn lại để ý nhiều đến tôi như thế ? Nếu tôi là một nữ đại minh tinh như Tên kia, hay sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu có thì Tên kia hãy chú ý đến tôi, nhưng tôi chỉ là một cô nhân viên bình thường, tôi là một đứa trẻ mồ côi và không có gì cả.
Anh em nhà họ Trương đúng là khác người. Tại sao họ cứ thích hành hạ và bắt nạt một cô gái nhỏ bé và yếu đuối như tôi ? Nếu tôi mà có đầy đủ cha mẹ, tôi còn nghĩ mình còn có một chỗ dựa nào đó, nhưng tôi là một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Tôi sợ nếu chẳng may mà tôi biến mất một cách bí ẩn, cũng chưa chắc có ai đó phát hiện ra được tung tích của tôi. Lúc đó, dù họ có báo cảnh sát hay đi tìm tôi, họ sẽ cho rằng tôi đang đi du lịch ở đâu đó. Khi họ thực sự biết được tôi ở đâu, tôi chỉ còn là một cái xác.
Tôi và thằng bé đua nhau tranh giành thức ăn. Tôi ăn một miếng, tôi chặn của thằng bé một miếng. Dường như nhờ có tôi, nên thằng nhóc ham ăn hẳn. Nó phồng mồm trợn mép với tôi, tôi cũng phồng mồm và le lưỡi với nó.
Đứng ở bên cạnh, hai chị giúp việc không nhịn được cười, thỉnh thoảng tôi nghe được tiếng cười khúc khích của hai chị. Tôi đỏ mặt tía tai vì xấu hổ. Tôi lúng túng uống một ngụm rượu để che bớt đi sự thẹn thùng và xấu hổ của mình.
Bữa ăn tối kết thúc, chỉ có tôi và thằng bé là ăn no, còn hắn và Tên kia chỉ ngồi uống rượu và thỉnh thoảng ăn vài miếng, họ thích dành thời gian để quan sát, để nhìn tôi và thằng bé hơn là tập trung vào ăn uống.
Để cho hắn và Tên kia ngồi dưới phòng khách nói chuyện với nhau, tôi và thằng bé đi lên lầu. Vừa đi tôi vừa đùa nghịch thằng bé, khiến thằng bé hét ầm lên. Tiếng cười trong trẻo của tôi hòa lẫn cũng tiếng la thất thanh của thằng bé.
A ha ! Giờ thì thằng bé phải sợ một kẻ bám dai như đỉa giống như tôi. Tôi sẽ cho thằng bé biết tay. Nó dám coi thường và không tôn trọng khả năng dạy dỗ trẻ con của tôi. Tôi sẽ cho thằng bé thấy, tôi có thể làm được gì.
Tôi đi theo thằng bé về phòng của nó.
Thằng bé chống tay vào sườn, nó vênh mặt lên thách thức tôi.
_Bà cô điên ! Sao bà không về phòng của bà đi. Bà ở đây để làm gì ?
Tôi cười hề hề, mắt tôi lộ vẻ giảo hoạt.
_Tất nhiên là để dọa ma nhóc rồi. Chị nghe nói buổi tối có rất nhiều bóng ma hiện hồn, đi qua đi lại quanh đây, nên chị muốn chờ ở đây để lúc nữa gặp họ.
Thằng bé bĩu môi nhìn tôi, nó thương hại bảo tôi.
_Bà chị định dọa ai thế hả ? Nói cho chị biết, ma còn phải sợ em, nói gì đến mấy con ma trong tưởng tượng của chị.
Tôi lộ vẻ thất vọng.
_Thật không ? Có thật là em không sợ ma ?
_Không ! Ma là gì chứ !
Tôi cười âm u, mặt tôi giống như là ác quỷ u linh vừa mới xuất hồn lên dương gian.
Thằng bé nhìn khuôn mặt đáng sợ của tôi, nó đi giật lùi. Mặc dù cu cậu sợ, nhưng vẫn còn mạnh miệng.
_Chị..chị về đi ! Em muốn đi ngủ.
Nó nhìn tôi bằng ánh mắt đuổi khách và không muốn tôi ở lại đây lâu.
Tôi giả vờ tiu nghỉu nhìn nó bằng ánh mắt tội nghiệp, sau đó quay người đi ra cửa. Đi được hai bước, tôi nghe được tiếng thở phào của thằng bé. He he he ! Tôi cười thầm.
“Lần này em chết chắc với chị rồi”
Điện trong phòng tự dưng bị phụt tắt, tôi quay ngay lại, giọng tôi ghê rợn như một con ma có lưỡi dài trong truyền thuyết.
_T…r..ư..ơ..n…g Đ…ứ…c T…r…ọ…ng ! Ma…au la..ại….đ..ây ! Ta…ta muốn gặp m……..mi !
Tôi đảm bảo thằng bé sẽ phải khóc thét. Tính tôi ưa nghịch ngợm. Tôi lại từng chăm sóc và giúp các sơ nuôi dạy nhiều đứa trẻ, nên tính cách hiếu động và hiếu thắng trong tôi càng phát huy đến cực điểm.
Đúng như tôi dự đoán, mặc dù thằng bé gan dạ hơn những đứa trẻ bình thường khác. Nhưng dù sao nó vẫn còn là trẻ con.
Nó hét toáng lên, giọng lánh lót của nó xóa tan đi màn đêm yên tĩnh trong căn nhà, tôi nghe được tiếng va đập, và tiếng ngã “phịch” của thằng bé.
Tôi sợ hãi vội bật đèn lên, tôi bắt đầu thấy hối hận. Dù có muốn đùa nghịch như thế nào, tôi cũng không nên giả ma giả quỷ để dọa thằng bé mới phải.
Tôi thấy cu cậu ngồi ở giữa nhà, mặt tái mét, hình như cu cậu đang mếu và sắp khóc.
Tôi vội vã chạy lại ôm lấy thằng bé, tay tôi vỗ nhẹ vào lưng nó, giọng tôi đầy thương xót, và tội lỗi.
_Em đừng sợ, đã có chị ở đây. Chị xi
