iường. Thằng bé kích động ném gối và những đồ vật lung tung của nó vào người tôi.
Tôi không thèm chú ý đến nó. Thấy một mô hình siêu nhân để trên kệ tụ của thằng bé, tôi sung sướng vội cầm lên xem.
_Đẹp quá ! Hóa ra em cũng hâm mộ dũng sĩ Hecman à ?
Cái gối đang được dơ lên cao, nghe tiếng hét và câu hỏi của tôi, thằng bé dừng lại.
_Chị hỏi làm gì ?
Tôi không dấu được niềm đam mê truyện dũng sĩ Hecman của mình.
_Còn hỏi để làm gì nữa, đương nhiên là để chia sẻ sự hâm mộ dành cho truyện tranh dũng sĩ Hecman rồi.
Thằng bé nhìn tôi bằng đôi mắt không dám tin, nó trợn tròn mắt. Có lẽ nó không tưởng tượng rằng một bà cô già 25 tuổi như tôi, vẫn còn thích đọc truyện tranh.
Nhìn khuôn mặt vì quá bất ngờ mà gần như là sững sờ và ngơ ngác của Thằng bé, tôi ngượng ngịu gãi đầu.
_Mặc dù đã qua độ tuổi thiếu nhi và tuổi teen nhưng chị vẫn thường xuyên đọc truyện tranh thiếu như: Doremon, Thám tử lừng danh Conan, và mấy truyện khác của Nhật.
Đến lúc này, thì thằng bé không tin cũng không được. Xem ra mặc dù tuổi tác của tôi và thằng bé chênh lệch nhau rất lớn nhưng mà tính cách và sở thích thì không khác nhau bao nhiêu.
Căn phòng của thằng bé cũng rộng như phòng tôi. Màu sắc trong phòng thằng bé gồm hai màu: trắng và xanh dương. Có một chiếc giường đơn được đặt sát tường, trên cao có một kệ sách nhỏ, đựng hơn hai mươi cuốn sách dành cho thiếu nhi. Cách hai bước chân gần bên trái của chiếc giường, có một tủ đựng sách vừa kết hợp với bàn ngồi học làm bằng gỗ, được đặt sát vào tường. Trên bàn có một máy tính desktop loại nhỏ, và mấy cuốn sách được đặt ngay ngắn gần bên cạnh máy tính.
Trong phòng có một bộ bàn ghế sô pha mềm dành cho trẻ con ngồi. Từ phòng của thằng bé cũng có lối dẫn ra ban công.
Tôi thích cách phối màu, và cách trang trí trong căn phòng của thằng bé.
Thằng bé cũng thể hiện tình yêu đối với tranh ảnh và sách báo của mình bằng cách gián những tấm áp phích trên tường. Tôi đếm có hơn hai mươi mô hình xe ô tô và máy bay to nhỏ đủ loại.
Nhìn sơ quan căn phòng của thằng bé, tôi đoán thằng bé có năng khiếu trang trí phòng hơn tôi.
_Chị nhìn đã đủ chưa hả ? Nếu đủ rồi , thì mau đi ra khỏi đây.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế sô pha trong phòng thằng bé.
_Em rất may mắn vì được sinh ra lớn lên trong một gia đình giàu có. Còn chị, là một cô nhi từ nhỏ. Từ khi sinh ra, chị chưa từng có phòng riêng. Căn phòng mà chị ở trong cô nhi viện rất rộng và rất đông người. Em có tin được không, gần ba căn phòng của nhà em, mới bằng một căn phòng tập thể của bọn chị.
Thằng bé im lặng lắng nghe tôi nói. Chắc thằng bé cũng không nghĩ đến việc tôi là một cô nhi.
Mắt tôi nhìn về xa xăm, giọng tôi trầm buồn.
_Cô nhi viện nơi mà chị ở mỗi năm đón rất nhiều đứa trẻ giống như chị. Mỗi lần nhìn thấy một đứa trẻ nào mới đến, chị lại tự hỏi bố mẹ của bọn chị đâu ? Tại sao họ lại bỏ rơi bọn chị, tại sao họ lại không cần bọn chị và tại sao họ sinh bọn chị ra nhưng lại không có trách nhiệm với bọn chị ? Chị đã tự đặt ra cho mình rất nhiều câu hỏi, cũng hỏi các sơ trong tu viện về hoàn cảnh của mình và của bọn trẻ cùng trang lứa. Nhưng không ai có thể trả lời cho chị biết vì sao bọn chị bị bỏ rơi, và vì sao bọn chị lại bị đưa đến cô nhi viện. Đã từng có lúc chị muốn đi tìm cha mẹ ruột của mình, nhưng cuối cùng chị lại từ bỏ.
Nhìn thằng bé bằng ánh mắt yêu thương và đồng cảm, tôi hỏi nó.
_Em có biết vì sao không ?
Thằng bé lắc đầu trả lời tôi.
_Không.
Tôi mỉm cười buồn bã.
_Bởi vì chị sợ khi tìm được họ rồi, chị lại nhận được tin là họ đã chết, hay họ thực sự không cần chị. Nếu đã biết trước như thế, chị thà rằng vẫn cứ sống giống như ở hiện tại có phải là hay hơn không. Biết được sự thật, nhiều khi không phải là tốt. Có đôi lúc tránh đi được vẫn hơn.
Nói xong, tôi đứng lên.
_Em có cần chị giúp em tắm rửa và thay quần áo không ?
Thằng bé ngập ngừng nhìn tôi.
_Chị chắc là sống khổ sở và cô đơn lắm.
Tôi cúi xuống xoa đầu nó.
_Đúng, nhưng không phải đúng hoàn toàn. Chẳng phải giờ chị đang sống tốt, và suốt ngày cười vui vẻ là gì. Chị không biết em đã nhìn thấy điều gì, và đã trải qua những nỗi đau gì, nhưng em may mắn hơn chị, em còn có bố mẹ , còn có ông bà và chú Đức Hải yêu và thương em. Em nên mừng với những gì mà em đang có. Cuộc sống nhiều khi không thể cưỡng cầu, và cũng đừng đòi hỏi cao quá, nếu không em sẽ không thể sống nhẹ nhõm và có được những phút giây hạnh phúc bên gia đình và người thân.
Tôi biết những lời lẽ đầy triết lý này đồi với một đứa trẻ lên tám tuổi sẽ quá khó để hiểu, nhưng tôi tin với một đứa trẻ thông minh và nhạy cảm như thằng nhóc, nó chắc chắn sẽ biết tôi đang muốn nói gì với nó.
Mở cửa phòng của thằng bé, tôi đi ra ngoài.
_Chị sẽ ở đây chơi với em lâu chứ ?
Tôi quay lại cười với thằng bé.
_Chắc chắn rồi. Chị rất thích chơi cùng với em.
Tôi nháy mắt với nó.
_Hôm nào đó hai chị em mình đi câu cá, sau đó nướng cá ăn được không ? Nói cho em biết, tài nấu nướng theo kiểu du mục của chị rất cao. Em có muốn thử không ?
Mắt thằng bé sáng lên, cu cậu đang hưng phấn.
Nhìn vẻ mặt của thằng