bắt nạt và chèn ép tôi.
_Hai chị không thể bênh thằng bé được. Em là người nướng bánh cho hai chị ăn, hai chị phải nghe theo lời của em chứ ?
Thằng bé cười nhạt bảo tôi.
_Bà cô già, chị cứ ngồi ở đấy mà mơ mộng đi. Một ngày làm nhân viên, thì suốt đời làm nhân viên.
Tôi đứng bật dậy, hai tay tôi chống sườn, tôi hung hăng trừng mắt với thắng bé.
_Em mới là nhân viên của chị, đã là trẻ con phải nghe lời của người lớn.
Thằng bé buông bát, nó cũng đứng lên, cũng hai tay chống sườn, nó vênh mặt lên nhìn tôi.
_Nếu em không nghe lời chị, thì chị làm gì được em ? Chị định đánh em chắc ?
Tôi vén hai cánh tay của mình. Tôi đang mặc máy hiệu maxi, tôi lại tưởng mình đang mặc áo sơ mi, nên theo thói quen tôi luôn sắn tay áo mỗi khi định đánh hay ra oai với ai đó.
_Chị sẽ phát vào mông em, để xem em còn hung dữ được bao lâu nữa ?
Thằng bé nguýt tôi một cái.
_Không phải lúc sáng bố em đã đánh sưng mông chị rồi sao ? Vào giờ phút này, chị nên lên phòng và nghỉ ngơi mới đúng. Nhìn mặt chị xem, chẳng khác gì con hề.
Nghe giọng nói chan chứa “ý tốt” của thằng bé, tôi muốn đập đầu vào bờ tường. Vì hắn, ngay cả thằng bé cũng khinh thường tôi.
Tôi nghiến răng nghiến lợi, tôi phải lấy lại thể diện và hình tượng của mình. Tôi không thể để cho thằng bé coi thường tôi.
Tôi hét lên một tiếng để lấy khí thế, sau đó tôi vồ lấy thằng bé. Thằng bé trợn mắt nhìn tôi, chiếc miệng nhỏ xinh có đôi môi hồng nhạt, và hàm răng nhỏ xíu sáng trắng của nó há hốc.
Biểu hiện kinh ngạc không dám tin của thằng bé làm cho khí thế muốn dạy dỗ thằng bé của tôi thêm bốc cao. Buổi chiều hôm nay, tôi nhất định phải xử thằng bé.
Thằng bé biết nguy hiểm khi động phải một “bà cô điên” như tôi, nên co giò bỏ chạy theo hướng ra sân trước, còn tôi hung hăng đuổi theo ở phía sau.
_Hấp ! Vèo !
Thằng bé trốn ngay sau lưng hắn, còn tôi không biết sống chết đuổi thằng bé chạy vòng quanh hắn.
Hắn đứng ở giữa làm tâm điểm cho chúng tôi quay. Bóp chán, hình như hắn không còn chịu đựng được trò nghịch ngợm của tôi nữa, nên đôi tay hắn dơ ra túm lấy hai chúng tôi.
Thằng bé bị dơ lên cao, còn tôi bị hắn giữ chặt đứng im một chỗ. Hắn có sức mạnh của một con sư tử. Trông hắn thon dài, hao gầy thế thôi, nhưng cánh tay hắn rất rắn chắc, người hắn cứng như sắt thép. Tôi không biết hắn tập gì mà có sức mạnh khủng khiếp như thế ?
_Cô và thằng bé đã đùa đủ chưa ? Nếu đã đủ rồi, mau lên lầu tắm rửa, sau đó xuống ăn cơm.
Lúc tôi bị hắn giữ chặt trong tay tôi mới biết là hắn về. Tôi không dám nhìn vào mặt hắn.
Thằng bé đang quẫy đạp trên không, chiếc áo jean màu xanh dương khoác ở bên ngoài của nó bị hắn túm, trông thằng bé lúc này chẳng khác gì một cái bao cát đang đung đưa trong gió.
Tôi không nhịn được cười, nên đã le lưỡi, làm mặt hề với nó. Khuôn mặt dính đầy nhọ của tôi đã buồn cười lắm rồi, giờ tôi còn thêm một loạt động tác trẻ con nữa, nên càng khiến khuôn mặt tôi trông thật hoạt kê.
Thằng bé tức điên lên, nó tặng cho tôi ánh mắt chứa đầy lửa, và dung nham phun trào. Cu cậu đang muốn đánh tôi.
Hắn cố nín cười nhìn tôi. Có lẽ tôi đã quá vô tư và quá hồn nhiên, nên không biết ánh mắt sáng rực của hắn bao hàm bao nhiêu ý nghĩa, khi thấy tôi có thể nhanh chóng làm quen và nói chuyện được với thằng bé. Xem ra hắn đã không phải tốn quá nhiều công sức và thời gian, mà chính tôi đã tự tìm được ra cách.
Hắn một tay ôm ngang lấy eo của thằng bé, một tay lôi tôi vào trong nhà.
Điều khiến tôi ngạc nhiên mở to mắt nhìn là Tên kia cũng đến đây. Tôi hoàn toàn không hiểu, chẳng phải lúc sáng Tên kia đã đến rồi sao. Tại sao buổi chiều Tên kia còn đến nữa ?
Tên kia ngắm nhìn tôi từ đầu xuống chân, miệng tên kia nhếch lên, còn ánh mắt không dấu được vẻ chế giễu và khinh thường.
Tôi không thèm nhìn Tên kia đến lấy một cái, tôi hung hăng nện gót trên sàn nhà, sau đó lôi thằng bé đi lên lầu.
Thằng bé đấm đá lung tung vào người tôi, miệng nó rủa tôi.
_Bà cô già ! Bà biến đi ! Tôi không muốn đi lên lầu với bà !
Tôi phát mấy cái vào mông nó. Tôi nhấc bổng nó lên, sau đó vác nó lên vai. Tôi đe dọa bảo thằng bé.
_Nếu em mà còn giãy và rủa chị nữa, chị sẽ đánh thật đau vào mông em, sau đó ném em xuống bồn tắm. Thế nào, em có muốn thử không ?
_Bà cô điên ! Thả tôi xuống ! Thả xuống !
Tôi phát nhẹ liên tiếp vào mông thằng bé, tôi và thằng bé bỏ mặc hai người đàn ông và hai chị giúp việc đứng ở dưới phòng khách. Bốn người bọn họ đều chăm chú nhìn theo hình bóng của tôi và thằng bé. Mỗi người lúc này đều có những suy nghĩ khác nhau.
Tôi không thể nào hiểu được Tên kia. Tại sao Tên kia cứ tìm cách gây sự với tôi làm gì ? Nếu Tên kia là hắn, tôi còn hiểu được là do tôi có lỗi với hắn trước, nên hắn mới không dễ dàng buông tha cho tôi. Còn Tên kia, chẳng phải người trêu tức tôi trước là Tên kia sao ?
Không muốn nghĩ lung tung nữa, tôi đá cánh cửa của thằng bé ra hai bên.
Sau đó dùng chân phải khép cánh cửa phòng của thằng bé lại.
Tôi đặt thằng bé đứng xuống sàn nhà. Thằng bé tức giận tung chân lên đá tôi, tôi dễ dàng bắt được, sau đó tôi ôm ngang eo nó, tôi ném nó lên g
