Duck hunt
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326361

Bình chọn: 7.00/10/636 lượt.

ã phải nuốt tất cả xuống bụng, khi bắt gặp khuôn mặt nghiêm trọng và đôi mắt tối đen của hắn.

Thấy hắn đang lạnh lẽo nhìn hai vị khách đang ngồi ăn uống với nhau ở bên cạnh, tôi tò mò liền chuyển sự chú ý từ khuôn mặt của hắn, xuống hai vị khách kia.

Đến khi biết hai người đó là ai, nhất thời tôi hóa đá, cơ thể đông cứng, mặt trắng bệch.

Quả đất quả thật là quá tròn, tôi đã muốn có một buổi tối vui vẻ với Đức Hải, thật không ngờ tôi phải chứng kiến cảnh Đức Tiến và Kim Loan, ăn tối và nói chuyện thân mật với nhau ở đây.

Tôi ngây người nhìn Đức Tiến và Kim Loan.

Trong lòng tôi có muôn vàn cây kim đang cắm sâu vào, tôi muốn quay mặt đi, muốn không bao giờ phải chứng kiến cảnh họ âu yếm và nói chuyện vui vẻ với nhau, nhưng tôi không thể quay người nhìn ra hướng khác, cũng không thể ép bản thân mình giả vờ như không nhìn thấy gì.

Đức Tiến im lặng nhìn tôi, khuôn mặt hắn phút chốc tái nhợt.

Hắn không ngờ được là tôi và Đức Hải lại chọn đúng nhà hàng và tầng lầu này để ăn cơm.

Kim Loan đang cười nói với Đức Tiến, thấy hắn trầm trọng nhìn hai vị khách đang đứng ở bên cạnh bàn, tò mò Kim Loan cũng quay sang nhìn.

Khi biết hai người đó là chúng tôi, mặt cô ấy phút chốc cũng tái nhợt, đôi mắt trong veo của cô ấy có một tầng sương mù mỏng.

Đức Hải nắm chặt lấy bàn tay run rẩy và trắng bệch của tôi.

Hắn đang cố truyền hơi ấm và sự trấn tĩnh cho tôi.

Tôi mờ mịt ngước mắt lên nhìn hắn.

Không hiểu vì sao khi được hắn nắm tay, nhìn tôi bằng đôi mắt lo lắng và quan tâm, lòng tôi đã không còn đau đớn và lạnh giá giống như vừa rồi nữa.

Nhà hàng rất ồn ào và náo nhiệt, nhưng không khí căng thẳng và đượm mùi thuốc súng đang bao trùm lấy bốn chúng tôi.

Tôi không còn nhìn Đức Tiến nữa, tôi dấu tâm trạng buồn khổ và đau đớn của mình qua hàng lông mi cong vút, chớp chớp mắt, những đốm sáng mờ nhạt đang lan tỏa trong mắt tôi.

Đôi mắt đỏ hoe, mũi nghèn nghẹt, tôi rất muốn khóc vì tủi thân và thất vọng.

Tôi tưởng qua buổi nói chuyện vào buổi sáng hôm nào, Đức Tiến sẽ suy nghĩ nghiêm túc về mối quan hệ giữa hai chúng tôi, nhưng thật không ngờ, hắn vẫn chơi trò cút bắt với tôi.

Cuối cùng, hắn sẽ chọn ai, tôi hay là cô ấy ?

Nhìn họ ngồi ăn uống bên nhau, lòng tôi quặn đau.

Tôi thấy mình kém cô ấy nhiều quá.

Đức Tiến và cô ấy giống như một đôi tiên đồng ngọc nữ, họ đều là người có khí chất hơn người.

Còn tôi, tôi chỉ là một cô gái mồ côi, không có gì cả. Tuy tôi có một chút được gọi là xinh xắn và dễ thương, nhưng điều này làm sao có thể so sánh được với cô ấy.

Sự tự ti, cảm giác thất bại đã đánh gục đi hết tất cả mọi ý chí của tôi.

Tay tôi từ từ buông thõng, chân tôi bất giác lùi xuống hai bước, tôi rất muốn nhanh chóng chạy ra khỏi đây.

Cảm nhận được sự run rẩy trong cơ thể, và suy nghĩ thống khổ trong lòng tôi, tay Đức Hải siết tay tôi thật chặt.

Hắn quay sang nhìn tôi, đôi mắt bao dung và dịu dàng của hắn bao phủ lên trái tim đau khổ của tôi.

Từ từ, cơ thể tôi lấy lại được cảm giác, tay tôi nắm chặt lấy tay hắn.

Cắn chặt môi, tôi không cho phép mình khóc, không cho phép mình rơi lệ trước mặt Đức Tiến thêm một lần nào nữa.

Tôi đã ngu ngốc và khờ dại nhiều rồi, tôi không thể tiếp tục để cho bản thân mình lún sâu vào vũng bùn không có lối thoát.

Đến hôm nay, tôi đã hoàn toàn đánh mất đi niềm tin và sự kì vọng vào tình cảm của Đức Tiến.

Hắn không hề yêu tôi, và vẫn mãi là như thế. Người mà hắn yêu là Kim Loan.

Thời gian như ngưng đọng, mọi thứ xung quanh như đang đứng yên.

Bốn chúng tôi không ai lên tiếng và bảo ai câu nào. Chúng tôi giống như kẻ thù trong hai chiến tuyến.

Trong cuộc chiến tình yêu này, tôi và Đức Hải là kẻ bại, còn Đức Tiến và Kim Loan là người chiến thắng.

_Chúng ta đi thôi !

Quay sang nhìn tôi, Đức Hải nói nhỏ.

Tôi gật đầu như một cái máy, cơ thể tê cứng vì đứng quá lâu.

Tôi giờ không còn cảm giác gì nữa, tôi tưởng mình sắp chết rồi.

Đức Hải nắm lấy tay tôi, hắn lôi tôi đi theo hắn.

_Khoan đã !

Đức Tiến gọi giật hai chúng tôi lại, thanh âm khản đặc giống hệt một con thú đang bị tổn thương.

Đang đi, Đức Hải dừng lại.

Kéo tôi đứng sát vào người, Đức Hải nhếch mép hỏi.

_Anh muốn gì ?

Thái độ khiêu chiến và căm phẫn của Đức Hải, khiến Đức Tiến cau mày.

_Hai người đến đây để ăn cơm ?

_Hỏi thừa ! Nếu không đến đây để ăn cơm, hai chúng tôi đến đây để làm gì ?

Đức Tiến chuyển ánh mắt sang nhìn tôi.

Tôi cúi đầu không nhìn hắn, nước mắt tí tách rơi xuống má.

Tôi đã nói rằng, mình không được khóc, không được rơi lệ vì hắn nữa, nhưng mà tôi không làm được.

Mỗi lần nghe thấy hắn nói chuyện, nghĩ về mối tình đau khổ của mình, tôi lại không thể kìm nén được những giọt nước mắt lúc nào cũng trực sẵn.

Thấy tôi khóc, Đức Hải xa xầm mặt, đôi mắt hắn nhìn tôi vừa thương xót, lại vừa thống khổ bi ai.

Đã mấy lần rồi tôi khóc vì một người đàn ông khác trước mặt hắn, tôi là một kẻ ích kỉ chỉ biết nghĩ đến cảm giác của mình, mà không để ý đến nỗi đau ẩn dấu sâu trong lòng hắn.

Yêu mà không được yêu, ai mà chẳng đau khổ, chẳng thất vọng buồn bã một mình.

Không thể chịu đựng hơn được nữa