Duck hunt
Đơn giản là tình yêu

Đơn giản là tình yêu

Tác giả: Lazzy_cat

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213275

Bình chọn: 10.00/10/1327 lượt.

đêm qua An mất ngủ, đôi mắt cô thâm quầng rũ xuống, nhưng vừa nhìn thấy anh bước vào cửa lớp khuôn mặt cô đã sáng lên ngay lập tức. Cô cười nhìn anh.Nhưng …Hoàng không nhìn cô.Anh bước thẳng về phía sau, ngồi ở một chỗ khác..Lạnh băng, lãnh đạm…Cô cứ nhìn với theo anh, mà không hiểu rút cuộc chuyện gì đang xảy ra.Hay gia đình anh gặp chuyện?Hay anh giận cô chuyện gì sao?Không thể lý giải nổi, cô định đứng lên đi về phía anh, hỏi cho mọi chuyện thật rõ ràng…Dương nắm lấy tay cô lại, An ngạc nhiên nhìn xuống.– Thầy vào kìa. Anh hất cằm về phía trước nói.An đành ngồi xuống, nhưng vẫn ngoái lại nhìn người ấy, hàng vạn con sóng cứ như đang rào rào vỗ vào lòng cô không yên.Giờ ra chơi, cô quay xuống đã thấy anh biến mất…An chạy đi khắp nơi để tìm anh, căng tin, ghế đá, vườn trường, anh biến mất như một bóng ma chẳng để lại giấu vết gì. An càng cảm thấy lo lắng hơn, đôi mắt cô cứ dáo dác tìm một hình bóng thân quen..Tan học.Hoàng bỏ ra khỏi lớp rất nhanh, anh lướt qua An như một người xa lạ.An vơ nhanh sách vở, đuổi theo anh.– Hoàng.Cô gọi to, nhưng anh vẫn không quay lại.Bóng anh cao gầy cứ bước đi phăng phăng, bước chân cô không tài nào bắt kịp.– Hoàng ơi. An vẫn gọi.Cô cố gắng chạy hết sức theo anh, với tay giữ anh lại, mà anh bước đi nhanh quá cô với hụt ngã nhào xuống đất. CHƯƠNG 18: ĐỪNG ẢO TƯỞNG VÀO TÌNH YÊU (3)Cả người cô rơi xuống nền đất nóng, bàn tay lấm lem đất ran rát, cố gượng dậy nhìn theo bước chân anh đang xa dần..Hoàng khự lại..Anh biết cô bị ngã, mà lại ngã rất đau..Lòng anh chua xót …dù cứng rắn thế nào cũng không thể bước tiếp được nữa.Cô cứ mãi yếu đuối như vậy…làm sao anh có thể đang tâm từ bỏ.An đang khóc, không phải khóc vì ngã đau mà khóc vì ức một người – cô gọi anh ta không thèm quay đầu lại.Những giọt nước lăn dài rơi xuống đất, thấm ướt đôi tay đang run lên của cô.Bỗng…cả người cô bị sốc mạnh dậy. Cô ngước nhìn anh, nhạt nhào trong làn nước mắt.– Anh …bị ..làm sao thế? An nấc lên từng tiếng hỏi, nước mắt vẫn cứ trào ra.– Tôi đã không muốn nghe sao cô còn cứ gọi. Tôi mệt mỏi lắm cô có biết không? Mỗi ngày phải nghe điện thoại của cô, trả lời những tin nhắn chết tiệt..Tôi mệt mỏi. Tôi muốn có thời gian để riêng tư, cô hiểu không? Anh lay người cô mà nói, không khác một kẻ điên đang nổi cơn giận.– Em…em đâu…có …Cô bàng hoàng môi cứng lại, không nói được thành lời.Trong mắt anh lúc này ánh lên những tia đau nhói, anh muốn ôm lấy cô…nhưng cố ngăn mình lại.Anh buông người cô ra, hất về phía sau, chỉ thẳng vào mặt cô, những tia đỏ trong mắt anh hằn lên. Chưa bao giờ An cảm thấy Hoàng đáng sợ trong mắt cô như thế.– Cả việc cô đang khóc lúc này nữa.. Đừng khóc trước mặt tôi nữa.Tôi mệt mỏi vì lúc nào cũng phải nhìn thấy nó.Tiếng Hoàng quát rất to. Mọi người đi ngang qua đều ái ngại nhìn 2 kẻ nhếch nhác kia.– Chia tay đi..Tôi mệt vì cái tình yêu con nít này rồi. Biến đi.Dường như lúc này cô không còn nghe thấy gì nữa, chân cô loạng choạng, đôi mắt cô ngây dại mở to hết cỡ nhìn anh. Trong làn nước mắt, bóng anh mờ mờ quay lưng bước đi…gạt hết yêu thương vứt lại phía sau..như chưa bao giờ họ từng yêu nhau.An như vỡ òa ra…lòng cô tan nát. Rút cuộc cô đã làm sai điều gì, mà lời chia tay..anh có thể dễ dàng thốt lên như vậy.Hoàng bước đi, ngón tay anh run lên nắm chặt nhau lại, không thể gục ngã ở đây được anh tự nhủ với lòng mình cứ thế bước đi thật nhanh, không ngoái lại………………….Hoàng vô định bước, đi đến tất cả những nơi anh đã đưa cô đến, đếm lại tất cả những kỉ niệm vừa mới thoáng qua đây.Anh cứ đi..cho đến khi mặt trời khuất dạng, chân anh rã rời..Giữa quán Bar náo nhiệt…những dòng người cứ lướt ngang qua anh…Ngay cả ở nơi huyên náo như ở đây…mà anh vẫn thấy mình là kẻ trắng tay.Nỗi đau ùa đến, len lỏi qua từng tế bào trong anh, bóp nghẹn trái tim anh, sự cô đơn chảy để những vết xước dài cào xé tâm trí anh.Hình ảnh cô đong đầy trong tư tưởng của anh…Đau quá…anh uống cạn tất cả, đặt lên bàn một chiếc ly rỗng.Người chủ quán ái ngại nhìn chai rượu trên bàn, ái ngại nhìn anh.– Đừng uống nữa. Mày điên rồi.Hoa đến nơi thấy Hoàng, cô vội vàng chạy lại kéo chai rượu ra.– Biết là sẽ thế này thì sao còn làm? Cô quát.Anh cười…méo mó…Đứng dậy, rút hết tiền trong ví đặt lên bàn.Lảo đảo bước đi.Hoa cầm số tiên anh vứt vương vãi trên bàn, ngại ngần gật đầu mong chủ quán thông cảm, rồi chạy lại đỡ lấy Hoàng. CHƯƠNG 18: ĐỪNG ẢO TƯỞNG VÀO TÌNH YÊU (4)“ Mày có đến ngay không? Tao đang đưa nó về nhà. Hoa” Cô lấy điện thoại của Hoàng nhắn tin cho Hùng.………..Từ trưa đến giờ, An vẫn ngồi đây..Đôi mắt thất thần, mí mắt sưng húp, gục đầu xuống đầu gối.Mỗi lần có bóng người đi qua, cô lại thản thốt ngước mắt lên nhìn. Nhận ra đó không phải là anh, cô lại cúp đôi mắt mình xuống.Bụng cô cồn cào, từ trưa đến giờ cô không nuốt nổi thứ gì …Người cô mềm nhũn không còn chút sức lức nào nữa, đôi môi khô rát, cổ họng cũng khô rát..Dù có thế…cô sẽ không vì thế mà dễ dàng buông tay.Cô sẽ đợi..đợi đến khi anh về..…………..– An. Hoa sửng sốt khẽ nó