Đêm qua anh ở đâu? – Lauren Weisberger

Đêm qua anh ở đâu? – Lauren Weisberger

Tác giả: Lauren Weisberger

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327095

Bình chọn: 10.00/10/709 lượt.

áu’ rồi?”

Thang máy mở ra một hành lang trải thảm sang trọng được chiếu sáng dịu nhẹ bằng những chiếc đèn chụp thủy tình màu treo tường, và họ cùng nhau bước ra. “Ôi, bồ ơi, ai cũng đọc nó rồi. Tất cả chúng tôi đều nhất trí rằng đó chưa là gì cả, chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ. Cái bức ảnh chụp chị đang khóc với bạn mình sẽ chỉ gợi lòng trắc ẩn sâu sắc mà thôi – người phụ nữ nào cũng có thể gặp chuyện đó – và cái ám chỉ lố bịch rằng chồng chị làm tình trên ghế sau chiếc xe limo trên đường anh ta đến biểu diễn trước đông đảo khán giả ư? Thôi nào. Ai mà chẳng biết rằng đó hẳn là người phụ trách quan hệ công chúng hoặc chuyên viên trang điểm làm tóc của anh ấy. Là tôi thì sẽ chẳng hoài hơi mà về điều đó.”

Nói đoạn, Amber mở tung cửa căn hộ để lộ ra một căn phòng thông tầng rất lớn nhìn toàn cảnh trông như một… sân bóng rổ thì phải? Phía đầu kia căn phòng là một thứ trông giống như một cột bóng rổ to cỡ thật, với sàn gỗ cứng bóng loáng, các đường biên và một vạch ném phạt. Bức tường gần nhất dường như được sơn để chơi quần vợt trong nhà, hoặc có lẽ là bóng quần, và một cái sọt to vật chứa đầy bóng và vợt đặt ở chỗ trông ra mặt phố giữa hai cửa sổ cao suốt từ nền tới trần nhà. Một màn hình phẳng sáu mươi inch treo trên bức tường duy nhất còn lại, và ngay trước màn hình đó là chiếc đi văng dài màu xanh lá cây với hai cậu choai choai tóc nâu mặc quần đùi thể thao ngồi đó. Chúng đang ăn pizza và chơi một trò chơi bóng bầu dục điện tử mà Brooke chắc hẳn nhận biết được, và trông cả hai cậu đều chán chường như nhau.

“Đi nào,” Amber vừa nói vừa băng ngang qua sân bóng rổ. “Những người khác đã ở tầng trên cả rồi.”

“Xin nhắc lại cho, căn hộ này là của ai thế nhỉ?”

“Ồ, chị biết Diana Wolfe chứ? Ed, chồng chị ấy, là một nghị sĩ – tôi không nhớ rõ là đại biểu cho quận nào, nhưng đâu đó ở Manhattan thôi – và lão cũng là chủ nhiệm ủy ban Giám sát Tư cách Đạo đức của đại biểu Quốc hội nữa, dĩ nhiên.”

Brooke theo sau Amber trèo lên cầu thang lộ thiên. “Thế à,” cô lẩm bẩm, mặc dù cô biết câu chuyện này rồi sẽ đi đến đâu. Cô sống tịt trong hang suốt sáu tuần mùa hè vừa qua thì mới không biết câu chuyện này đang dẫn đến đâu.

Amber dừng chân, quay lại Brooke, và hạ thấp giọng thì thào, “Ừ, đúng vậy, chị nhớ lão Ed mặt người dạ thú thích chơi gái điếm không? Thậm chí không phải là bọn gái gọi cao cấp đâu, xin nhớ cho, mà toàn bọn gái rẻ tiền đứng đường ấy. Tệ gấp đôi là Diana lại đang tranh cử chức Tổng Chưởng lý của thành phố. Thật mất mặt.

“Chào mừng cô đã đến!” Một phụ nữ trạc ngoài bốn mươi cất giọng lảnh lót trên đỉnh cầu thang. Chị ta mặc một bộ váy vest màu hoa cà may đo hoàn hảo không chê vào đâu được, mang đôi giày cao gót da rắn màu đen lộng lẫy, và đeo chuỗi ngọc trai hạt lớn thanh lịch nhất trần đời mà Brooke từng thấy.

Amber đặt chân lên đỉnh cầu thang. “Brooke Alter, đây là Diana Wolfe, chủ nhân của căn nhà đáng yêu này. Diana, đây là Brooke Alter.”

“R-rất cảm ơn vì đã mời tôi nhập nhóm,” Brooke lắp bắp, ngay lập tức cảm thấy e dè trước người phụ nữ lớn tuổi hơn và là tổng hòa của mọi thứ tuyệt đỉnh đó.

Diana phẩy tay với cô. “Ôi dào, có gì đâu mà long trọng thế! Mời cô vào, hãy tự lấy ình vài miếng nhấm nháp nhé. Như Amber chắc chắn đã nói hết cho cô biết rồi, chồng tôi có – đã có – hoặc tôi không biết rằng lão đã có hay hiện đang có vì bây giờ lão không còn là chồng tôi nữa, nhưng thói quen cũ khó mà bỏ được, vậy đó – chồng tôi có thói thích bọn gái điếm.”

Rành là Brooke không giấu được vẻ choáng, vì Diana cười rộ. “Ồ, cưng ơi, tôi có kể cho cô cái gì mà cả thiên hạ chưa biết đâu.” Chị ta nghiêng lại gần vuốt tóc Brooke. “Thật ra, tôi không chắc rằng mọi người có biết là lão mết những em tóc đỏ biết bao đâu. Chúa ôi, ngay cả tôi cũng còn chẳng hay biết gì tận đến khi xem những băng video của FBI quay lén nữa kia. Sau khoảng hai mươi lăm cô đầu tiên thì ta có thể bắt đầu nhận ra những dạng đặc trưng nào đó, và chắc chắn Ed có khẩu vị riêng.”

Diana phá lên cười vì câu đùa của chính mình và nói, “Kenya đang ở trong phòng khách. Isabel không thể đến được vì người trông trẻ của cô ấy hủy hẹn. Vào chào hỏi mọi người đi, một phút nữa tôi sẽ vào trong đó.”

Amber dẫn đường vào phòng khách toàn một màu trắng và Brooke tức thì nhận ra người phụ nữ Mỹ gốc phi đẹp như tượng trong chiếc quần bằng da và áo khoác lông thú lộng lẫy là Kenya Dean, vợ cũ của Quincy Dean, chàng diễn viên chuyên đóng nam chính điển trai kiêm người tình của tất cả các cô gái vị thành niên. Kenya lập tức đứng dậy ôm Brooke.

“Rất vui được gặp cô! Lại đây, ngồi xuống đây nào,” chị ta nói và kéo Brooke ngồi sát gần mình trên chiếc đi văng ghép góc bọc da trắng.

Brooke đang định cảm ơn chị ta thì Amber rót một ly rượu vang và đưa mời Brooke. Cô uống một hơi dài khoan khoái.

Diana bước vào phòng mang theo một đĩa dựng hải sản tươi rói đặt trên đá: tôm cocktail, hàu nhiều cỡ, càng cua, đuôi tôm hùm và sò điệp, kèm theo những đĩa nhỏ đựng bơ và nước xốt cocktail. Chị ta ngồi xuống chỗ giữa bàn nước và nói, “Đừng đặt Brooke lên ghế nóng đấy nhé! Nà


Teya Salat