hưng cô không thể dằn lòng được nữa; cô phải ra khỏi nơi đó ngay lập tức.
“Brooke này, tôi hi vọng là tôi không xúc phạm cô đấy chứ,” Diana nói với giọng hòa hoãn, mặc dù Brooke có thể thấy chị ta bực bội.
“Không ạ, không một chút nào cả. Tôi xin lỗi, tôi chỉ không…” Giọng cô chìm dần. Thay vì nghĩ ra điều gì đó để lấp khoảng trống, cô quay lại và đối mặt với mọi người.
“Chúng tôi thậm chí chưa cho chị cơ hội kể cho chúng tôi chuyện của chị nữa kìa!” Amber nói, trông cô ta rất thất vọng. “Tôi đã bảo chị là chúng tôi hơi quá hay chuyện mà.”
“Tôi rất xin lỗi. Xin đừng nghĩ là vì ai đó đã nói điều gì. Tôi chỉ, ờ, tôi nghĩ chỉ là tôi chưa sẵn sàng với việc này thôi. Cảm ơn các chị một lần nữa. Amber, xin cảm ơn cô. Và tôi xin lỗi,” cô vừa lẩm bẩm câu này vừa nắm chặt áo khoác và xắc của mình, và khi đã ra đến đầu cầu thang thì cô thấy một trong hai cậu con trai đang đi lên cầu thang. Cô thoáng có ý nghĩ điên rồ là thằng bé lên để chặn giữ cô lại. Khi đẩy nó sang bên mạnh hơn mức cần thiết để băng qua, cô nghe nó nói, “Chuối thật!” và rồi một thoáng sau, “Này mẹ ơi, ở đây còn Coca không ạ? Dylan uống hết mất rồi.” Đó là câu cuối cùng cô nghe thấy khi cô băng qua sân bóng rổ, và rồi khi cô ra đến bên ngoài, làn không khí lạnh buốt ập vào da cô khiến cô có cảm giác như mình mới thở lại được.
Một chiếc xe taxi rỗi khách đi qua cô, và rồi một chiếc nữa, và mặc dù đã tối khuya nhưng cô phớt lờ chúng và bắt đầu đi nhanh như chạy về căn hộ của mình. Đầu óc cô lướt qua từng câu chuyện mà tối đó cô vừa nghe được và loại bỏ chúng ra, phớt lờ chúng đi, tìm ra những lỗ hổng hoặc những chi tiết không phù hợp với kịch bản của cô và Julian. Thật nực cười khi nghĩ rằng cô và Julian có thể có kết cục như thế chỉ vì một lần sa ngã duy nhất, một lầm lỡ nhất thời. Họ yêu nhau. Nếu chỉ vì mọi việc đang gay go thôi thì đâu phải là họ đã đến mức vô phương cứu chữa. Phải vậy không?
Brooke băng qua đại lộ 6, rồi đại lộ 7, và đến đại lộ 8. Hai má và những ngón tay cô bắt đầu tê cóng, nhưng cô mặc kệ. Cô đã thoát khỏi nơi đó và xa rời những câu chuyện đáng ghê tởm ấy, xa rời những lời tiên đoán vô nghĩa lý gì về cuộc hôn nhân của cô nữa. Những người phụ nữ đó thì biết gì về cô hoặc Julian, hay bất kỳ điều gì mà họ nói! Cô cố tĩnh tâm lại, bước thong thả hơn, hít một hơi sâu và tự nhủ mọi rồi sẽ ổn thôi.
Nhưng cô không thể gạt bỏ cái ý nghĩ bướng bỉnh, le lói trong tận cùng tâm thức của mình: Nhỡ họ nói đúng thì sao?
Chương 18 – Phần 1
18
Bọn em đã đụng độ đến phát điên ở quầy lễ tân
Chiếc điện thoại cạnh giường đổ chuông và Brooke băn khoăn đến lần thứ một ngàn là tại sao các khách sạn không cung cấp dịch vụ hiển thị tên người gọi. Nhưng vì nếu đó là bất kỳ ai khác thì chắc hẳn họ đã gọi vào di động của cô, nên cô nhoài sang nhấc ông nghe ra khỏi điện thoại, và gồng mình lên để chuẩn bị chịu đựng cuộc tra tấn.
“Chào Brooke. Con có nghe tin gì từ Julian không?” Giọng bác sĩ Alter truyền qua đường dây nghe như thể ông đang ở phòng bên cạnh, nơi mà, bất chấp những nỗ lực của Brooke, chính xác là chỗ ông đang ở.
Cô cố nặn ra nụ cười vào máy điện thoại để tránh nói điều gì đó thực sự khó chịu. “Ô, xin chào!” cô vui vẻ nói. Nếu ai mà hiểu cô hẳn phải nhận ra ngay tức thì rằng đó là cái giọng nghiệp vụ giả tạo thân thiện của cô. Như cô vẫn làm trong suốt năm năm vừa qua, cô tránh gọi cha Julian bằng bất kỳ cách xưng hô nào. “Bác sĩ Alter” thì trang trọng đối với một ông bố chồng, “William” có cảm giác quá thân mật thế nào ấy, mà ông ta tuyệt nhiên chưa từng bảo cô gọi ông ta là “Bố” bao giờ cả.
“Có ạ.” Brooke trả lời như đã nói cả trăm lần rồi. “Anh ấy vẫn đang ở London, và chắc là anh ấy sẽ ở đó đến đầu tuần tới ạ.” Họ đã biết thông tin này. Cô đã kể với họ ngay lúc họ bất ngờ gặp cô ở quầy lễ tân khách sạn. Rồi đến lượt họ kể với Brooke rằng mặc dù khách sạn đã cố gắng sắp xếp cho họ ở hai đầu đối diện nhau trong cái khách sạn hai trăm phòng này (theo yêu cầu của Brooke), nhưng họ đã một mực đòi ở một phòng liền kề với phòng cô “để cho tiện”.
Đến lượt bố chồng cô tặc lưỡi tỏ ý không tán thành. “Ta không thể tin được nó lại bỏ lỡ đám cưới này! Hai đứa chúng nó sinh ra hơn kém nhau chỉ chưa đầy một năm. Chúng nó cùng lớn lên với nhau. Trent đã có lời phát biểu cảm động nhất trong lễ cưới của các con, mà bây giờ Julian thậm chí sẽ không đến dự lễ cưới của nó nữa.”
Cô đành phải cười với sự trớ trêu của việc đó. Cô đã ngầy ngà Julian rất dữ về việc không dự đám cưới, nói đi nói lại những điều giống hệt như bố chồng cô vừa nói với cô, nhưng ngay khi bác sĩ Alter vừa mới thốt ra những điều đó thì cô cảm thấy buộc phải lao vào bênh vực Julian.
“Đó là việc khá hệ trọng, thực thế ạ. Anh ấy sẽ biểu diễn trước một số khán giả rất đặc biệt, bao gồm cả thủ tướng nước Anh nữa.” Cô lược bỏ cái phần Julian được trả hai trăm ngàn đô la ột cuộc biểu diễn bốn giờ đồng hổ. “Xét toàn cảnh những việc đã và đang xảy ra kia thì, à, vâng, anh ấy không muốn chiếm mất phần chú ý vào cô dâu và chú rể.”
Đó là câu nói gần với sự thực nhất mà cả hai ngư