“Mẹ, con mới có hai mươi mốt tuổi, đợi một hai năm nữa nói sau được không ạ?”
Vệ mẫu vỗ vỗ tay cô nói: “Hai mươi mốt tuổi cũng không phải nhỏ nữa, hồi mẹ hai mươi mốt tuổi, anh hai con đã có thể đi lại vững vàng rồi.” Chu Dạ âm thầm khóc thét, sao có thể so sánh bây giờ với trước kia, người ta mới là một cô gái hai mươi mốt tuổi, đi học đại học thay người yêu như thay áo, còn cô thì đã lấy chồng.
Vệ Khanh thấy cô toát mồ hôi lạnh đầy trán, liền nói: “Mẹ, việc này gấp cũng không gấp được, từ từ sẽ tới. Mẹ cũng không thể bảo tụi con ngay tức khắc biến ra một cháu nội cho mẹ được.” Vệ mẫu ý thức được mình quá nóng vội, vội vàng đưa lời: “Ăn cơm, ăn cơm thôi, vất vả lắm mới về nhà một lần, ăn nhiều một chút nha. Con xem hai con đó, sắc mặt tái nhợt, không biết cả ngày đã ăn những cái gì?”
Cơm nước xong, Vệ mẫu tiếp tục làm công tác tư tưởng. Chu Dạ âm thầm kêu khổ trong lòng, bên ngoài thì vẫn phải gật đầu vâng dạ, bất đắc dĩ nói: “Mẹ, mẹ yên tâm, việc này bọn con sẽ lưu ý.” Xem tình hình này, muốn đợi ba năm là không được rồi. Trên lưng, mồ hôi lạnh dính vào quần áo, lạnh lẽo, cả người lạnh toát, vội vàng nói: “Mẹ, con muốn đi toilet.” Vội vàng chạy trốn.
Vệ An ngồi bên cạnh nghe, cười nói: “Mẹ, mẹ quá nóng vội rồi, vợ chồng trẻ, vừa mới kết hôn, làm sao có em bé nhanh như vậy được.” Vệ mẫu liền chĩa mũi dùi về phía anh: “Còn không phải tại con à, nếu con có con, lúc này đã đi học tiểu học rồi.”
Vệ An liền đứng dậy, thức thời nói: “Mẹ, con có việc, con lên lầu trước.” Vì chuyện con cái, anh bị mẹ nói nhiều tới mức lỗ tai sắp dài chạm đất rồi. Vỗ vỗ bả vai Vệ Khanh nói: “Em trai, trọng trách cách mạng giao cho chú, chú cần phải hoàn thành nhiệm vụ đúng thời hạn. Tất cả mọi người đều trông chờ vào chú.”
Vệ Khanh cười mắng: “Anh hai, anh cũng phải giúp một tay đi chứ?” Nhớ ra, đi theo anh lên lầu hỏi: “Chị dâu đâu, sao lại không thấy chị ấy vậy? Gần đây không phải hai người rất tốt sao? Hôm em kết hôn, còn thấy anh và chị ngồi cùng nhau nữa.” Vệ An im lặng, không nói, xoay người đi vào phòng. Vệ Khanh đẩy cửa bước vào, hỏi: “Rốt cuộc hai người làm sao? Đã chuyển biến tốt như vậy, sao lại cứng nhắc thế?”
Vệ An lắc đầu: “Chuyện này chú đừng quản, chuyện anh chị cũng không phải ngày một ngày hai. Trước kia thế nào, thì bây giờ cứ thế thôi.” Vệ Khanh nói: “Anh hai, anh cứng nhắc như vậy, muốn dỗ dành phụ nữ là không được rồi. Em mà giống tính anh á, đừng nói là cưới vợ, ngay cả bóng dáng con gái nhà người ta cũng không có nốt. Chu Dạ xấu tính, em ở bên cô ấy không biết đã ăn bao nhiêu trái đắng đâu. Nhưng, cuối cùng không phải em vẫn cưới cô ấy vào cửa đó sao? Cho nên mới nói, phụ nữ trời sinh dễ dỗ. Dù chị dâu có tài giỏi tới đâu, cũng vẫn chỉ là một phụ nữ, không phải sao? Lúc chị ấy cứng rắn thì anh phải mềm, lúc chị ấy mềm thì anh phải mềm theo, đánh rắn tùy gậy chứ…”
Nói những suy nghĩ tâm đắc trong lòng ra, khiến Vệ An bật cười: “Hóa ra nhờ thế này mà chú lừa được con gái nhà người ta sao? Anh phải nói cho Chu Dạ biết, để xem thím ấy trị chú thế nào!” Vệ Khanh ngẩng đầu ưỡn ngực nói: “Haizz, anh à, anh có ý gì thế? Em giúp anh lừa chị dâu, sao anh lại nghĩ lòng tốt của em thành lòng lang dạ thú thế?” Vệ An không kiễn nhẫn, nói: “Được rồi, được rồi, chuyện của anh chị không cần chú quan tâm.”
Vệ Khạnh vịn hai bả vai anh hỏi: “Anh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, anh em chúng ta cùng chung sức, chẳng có chuyện gì là không thể làm được.” Lại phát hiện ở cổ tay lộ ra bên ngoài áo sơ mi có một vết bầm tím, vội hỏi: “Anh, tay anh làm sao thế này?”
Vệ An vội kéo tay áo xuống, xấu hổ nói: “Không sao, không cẩn thận bị đụng vào thôi.” Va chạm kiểu gì mà lại ở cổ tay được? Rõ ràng là vết thương do người khác gây nên. Hắn cẩn thận hỏi: “Chị dâu ra tay với anh à?” cho nên mới nói cưới một ph
ụ nữ giỏi võ là chuyện vô cùng đáng sợ. Đánh không đánh lại, mắng không mắng lại, bình thường còn phải giả vờ nhường nhịn, không có cách nào khác.
Vệ An nghiêm mặt trừng hắn: “Nói linh tinh gì thế!” Vẻ mặt nghiêm túc, giống như đi theo lãnh đạo quốc gia ra nước ngoài phỏng vấn, đứng trước mặt đông đảo phóng viên giới truyền thông vậy.
Vệ Khanh âm thầm cười trộm trong lòng, đây đúng là sỉ nhục của đàn ông, hắn đau như cắt, đến bây giờ còn thỉnh thoảnh bị Chu Dạ lôi ra giễu cợt. Vội nói: “Anh hai, có phải anh quá vội vàng không?” Trần Lệ Vân rất có kỷ lu