Phương không nhận thấy sự quen thuộc trong nét chữ cứng cáp này. Cô liếc nhanh đến cuối thư, tên người đề tặng lạ hoắc ” Việt Hùng “…
Phương gấp thư lại, bóc lần lượt những món quà khác, trong khi mọi người ăn uống và ca hát. Henry hát tặng cô một bài và căn phòng náo nức hẳn lên. Cảm giác cô đơn đã gần như biến mất.. Phương không còn thấy xa lạ nữa… Đâu đâu có bạn bè đều là nhà mình cả.
Về đến nhà, Phương lôi thư ra đọc, vừa thấy lạ lùng, vừa thích thú với tình cảm của Việt Hùng….
” Tố Phương thân,
Chắc hẳn Phương sẽ ngạc nhiên khi nhận được thư này… Một người hoàn toàn xa lạ với Phương…
Nhưng đối với mình, Phương đã thân thiết từ lâu… dù chỉ là qua ảnh. Mình còn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy Phương, nhớ rõ từng chi tiết… Đó là hôm thầy hiệu trưởng gọi mình lên vì quá lo lắng cho mình, nhưng thầy có một chút việc và chỉ còn một mình mình trong căn phòng giản dị của thầy… Bức ảnh trên bàn thầy làm mình tò mò… Nụ cười của Phương khiến cho bao lo lắng của mình tiêu tan hết. Mãi sau mình mới biết Phương là cháu của thầy… Hãy coi Hùng là bạn được không?
Đừng ngạc nhiên vì tính quá táo bạo của Hùng… Thực ra Hùng… nhát lắm đấy. Khi bị các bạn trong trường bình bầu, và đi đâu cũng bị chú ý mình đã sợ hãi mà chốn biệt trong lớp… Hình ảnh về con gái chỉ còn là những tính xăm xoi và táo bạo… Nhưng nụ cười của Phương thì khác… Nụ cười như phớt lờ mọi thứ, cao ngạo nhưng thẳng thắn… Mong được làm bạn với Phương lắm !
Chúc mừng sinh nhật!
Việt Hùng ”
Cô gái đông dương – chương 9.1
Dưới bức thư còn có địa chỉ mail của Hùng, Phương lẩm bẩm cho dễ nhớ, trên môi điểm một nụ cười… Nhật Duy mà biết chắc không để tên này yên… Táo bạo dễ sợ… Vậy mà kêu nhát… Ừm… càng nghĩ hắn càng giống Duy… Bề ngoài thì mực thước , hiền hòa nhưng bên trong thì nhiệt thành đến mức… táo tợn ! Cũng rất thú vị đó chứ nhỉ?
Trong đầu Phương loé lên một ý tưởng nghịch ngợm… Ai bảo Phương không thể với tay khuấy động ngôi trường đó nữa?
Mấy ngày sau, Tố Phương đi ra bưu điện để gửi thư. Trên đường về có hơi xót xa vì tiền bảo đảm quá nhiều, Phương chậm rãi đi. Một giọng nói cao vút nhưng quen thuộc vang lên :
_ Hãy cố làm xong đi
Phương dừng lại hẳn. Trước mặt cô là con hẻm nhỏ là cổng của một chung cư. Elizabeth đang đứng tựa người vào trường, khuôn mặt đanh chắc. Tố Phương vội nhảy qua một bên để tránh bị nhìn thấy. Một cô gái có mái tóc vàng xõa vai đứng xoay lưng lại, giọng vẻ như lo sợ :
_ Vâng… tôi sẽ cố gắng !
GIọng nói, cái lắc đầu hoàn toàn giống cô gái đã chặn đánh Tố Phương. Elizabeth cười lạnh lùng :
_ Nếu hỏng việc thì hậu quả như thế nào cô biết chứ?
_ Vâng…
Nói rồi Elizabeth đi ra. Phương lùi người , nép sâu vào trong. Mất một lúc sau, cô gái tóc vàng mới đi ra… Gương mặt cô ta xinh xắn như búp bê, hiền lành và dường như đang chìm đắm trong một nỗi lo buồn không dứt… Nếu động cơ là vì Henry thì Phương không thèm chấp, nhưng vì Elizabeth thì… Phương vội đuổi theo cô gái, kéo mạnh cô ta vào công viên gần đấy. Cô ta phản ứng không lại được với Phương , buông xuôi khi Phương ấn cô ta ngồi xuống 1 chiếc ghế :
_ Tôi định tha thứ cho bạn rồi nhưng giờ thì không được !
Cô ta lạnh lùng :
_ Tôi không biết bạn !
_ Đừng nói láo! _ Phương gằn giọng _ Vết thương trên tay tôi còn chưa lành hẳn cơ đấy… Lại còn bàn nhau với Elizabeth để hãm hại tôi chăng?
Cô ta sững người, nhìn Phương như thể nhìn một người kinh khủng lắm… Nhưng cô ta chạm phải ánh mắt sắc lạnh của Phương… Sau một hồi im lặng, cô ta cúi đầu, nhếch môi :
_ Cũng chẳng có gì… Biết rồi thì tiện đây tôi nói cho mà hay…Đừng tham gia trận đấu nữa.. không thì không phải là đau tay đâu !
_ Đừng đe dọa tôi ! _ Phương mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh _ Dù có chết tôi cũng phải tham dự trận đấu đó… Elizabeth đe dọa bạn cái gì?
_ KHông liên quan gì bạn !
_ Hãy nói đi, tôi có cách giúp đấy.. KHông muốn mình là tay sai thì phải hợp tác với tôi thôi..
Cô ta nhìn Tố Phương 1 cái, đôi mắt loé lên tia sáng..
Phương mỉm cười chờ đợi…
_ Bố tôi là quản gia nhà Elizabeth. Cô ấy biết được chuyện bố tôi đã gây ra án mạng cách đây 5 năm. CÔ ta đe dọa nếu không theo lệnh cô ta thì ba tôi… sẽ vào tù. Tôi sợ và phải làm theo… Cũng chỉ vì lo sợ bạn cướp mất người mà cô ta yêu từ lâu nên mới làm vậy.. chứ thực ra…
_ Cô ta sống ích kỷ và kênh kiệu quá.. Cần cho một bài học ! Tên bạn là gì?
_ Sa_ra !
_ Tên hay quá…_ Phương chìa tay ra _ Mình làm bạn đi !
Sa_ra ngạc nhiên, song cũng đưa tay bắt lấy tay Phương… Nụ cười ấm áp của Phương khiên cô tin tưởng lại kỳ … Elizabeth có một đối thủ… vượt trên cả cô ta… lo sợ cũng phải thôi! Cuối cùng trận đấu đã đến, sáng sớm mà mọi người đã đến chật ních sân. Tố Phương mang cái mặt với 2, 3 vết thương được dán băng đến làm mọi người… kêu len vì lo lắng. Tay cô được quấn băng trắng … dày quá cỡ. Phương giải thích là ngã cầu thang, nhưng… chẳng xi nhê gì với cô cả… Thi đấu không chiến thắng thì không phải Tố Phương !
Trận đấu được thi theo 5 hiệp… Khi tiếng còi của trọng tài cất lên thì tiếng reo ầm ĩ cũng vang lên. Phương đón bóng từ đường truyền c