không biết nước mắt đã rơi từ bao giờ. Minh Long yêu và chấp nhận hi sinh để cho người mình yêu được hạnh phúc, Long đã chọn cách buông tay. Hoa thấy Thiên Di như vậy thì cũng vội vã đọc lá thư rồi mỉm cười:
– Bà thấy không, Minh Long còn hiểu chuyện thế này mà sao bà ngốc thế hả? Còn chờ gì nữa mà không đi tìm Mạnh Hoàng.
– Mình…có thể chứ?- Thiên Di ngập ngừng.
– Tất nhiên là có thể rồi, đi mau lên!
Thiên Di cười tươi rồi chạy vụt đi, trong lòng trào dâng một niềm hạnh phúc khó có thể nói thành lời.
Về đến nhà, Thiên Di không kịp chào cô Sang lấy một cậu, nó vội vã chạy một mạch lên phòng Mạnh Hoàng và mở cửa. Cánh cửa vừa mở ra, Thiên Di đã thấy Mạnh Hoàng đang ngồi trên ghế, ánh mắt nhìn về phía cửa sổ. Nó thấy tim mình bỗng nhiên đập nhanh hơn, Thiên Di run run đặt tay lên vai Mạnh Hoàng.
– Mạnh Hoàng…
– Cô còn về đây làm gì?
Mạnh Hoàng quay lại nhìn Thiên Di, ánh mắt và giọng nói lạnh như băng. Thiên Di sững sờ lùi lại đến khi vấp phải chiếc bàn thì nó mới như sực tỉnh. Đã lâu lắm rồi Mạnh Hoàng mới lạnh lùng với nó như vậy.
– Anh nói vậy là sao?
– Tôi tưởng cô đã chọn Minh Long thì không còn muốn gặp tôi nữa chứ?- Mạnh Hoàng nhếch môi cười, lại là nụ cười ấy.
– Thật ra không như anh nghĩ đâu. Tôi…
– Thế tôi phải nghĩ thế nào?
Mạnh Hoàng đứng bật dậy và quát lớn đến nỗi khiến Thiên Di giật mình sợ hãi. Thẳm sâu trong đôi mắt lạnh lùng là sự tuyệt vọng và đau thương. Mạnh Hoàng bây giờ giống như một đứa trẻ bị cướp đi thứ quý giá nhất trong cuộc đời, trở nên cảnh giác và căm ghét tất cả mọi thứ.
– Bên cạnh tôi, chăm sóc tôi, nói với tôi mấy lời đẹp đẽ, tất cả chỉ là dối trá!
– Anh làm ơn nghe tôi giải thích đi. – Thiên Di bắt đầu nức nở.
– Cô đã không chọn tôi thì còn giải thích gì nữa?- Ánh mắt Mạnh Hoàng cũng bi thương không kém, đôi môi mím chặt đầy đau khổ.- Tôi đã yêu cô, đã nghĩ rằng có lẽ cô đối với tôi cũng phải có chút tình cảm. Chỉ cần một chút thôi, tôi cũng sẽ mãi mãi kiên nhẫn ở bên cạnh cô. Cả đêm hôm qua tôi đã chờ cô như một thằng ngốc! Tôi đã thầm cầu nguyện không biết bao nhiêu lần, cầu mong cô trở về và nói cô chọn tôi!
Thiên Di đau đớn ôm lấy cánh tay Mạnh Hoàng, nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt xinh đẹp và mỏng manh.
– Đừng thế mà, hãy nghe tôi nói.
– Cô thôi đi, tôi không muốn nghe gì hết! Thật ra tôi cũng chẳng yêu thương gì cô cả.- Mạnh Hoàng bắt đầu không làm chủ được bản thân, nỗi đau đớn đã dần biến thành những lời nói dối từ lúc nào không hay.- Chẳng qua cô đã từng cứu tôi, là tôi đã nợ cô một cái mạng. Đơn giản chỉ có vậy.
– Anh nói dối! – Thiên Di gào lên trong nước mắt.
– Những lời tôi nói đều là thật.- Mạnh Hoàng lạnh lùng quay đi. Nếu Thiên Di đã không chọn Mạnh Hoàng thì có lẽ Mạnh Hoàng cũng nên để Thiên Di đến với Minh Long một cách thoải mái, không nên để Thiên Di phải áy náy vì mình.
– Anh mau quay lại đây nhìn tôi!- Thiên Di kéo vai Mạnh Hoàng.- Anh nói dối phải không? Anh mau nói rằng anh đang nói dối đi!
– Tại sao tôi lại phải nói vậy? Tôi không nói dối.
Thiên Di đau xót lắc đầu:
– Nhất định anh đang lừa tôi, tôi sẽ không tin anh đâu. Nếu vậy thì anh hãy nhìn thẳng vào mắt tôi và nói anh không yêu tôi đi!
Mạnh Hoàng nhìn thẳng vào mắt Thiên Di. Khuôn mặt này, đôi mắt này, người con gái này chính là người mà Hoàng yêu thương nhất. Mạnh Hoàng muốn hét lên rằng Mạnh Hoàng yêu Thiên Di nhưng nhìn thấy những giọt nước mắt kia, Mạnh Hoàng không muốn nó lại tiếp tục rơi nữa. Mạnh Hoàng hít một hơi thật dài rồi nói:
– Tôi không yêu cô.
Thiên Di buông rơi cánh tay khỏi tay Mạnh Hoàng, ánh mắt vô hồn nhìn kẻ lạnh lùng đang đứng trước mặt. Thiên Di cảm thấy trái tim mình như đang quặt thắt khiến nó không thể thở được. Thiên Di ngước mắt nhìn Mạnh Hoàng:
– Tôi hiểu rồi. Sắt đá mãi mãi chỉ là sắt đá, tạm biệt!
Thiên Di chạy vụt ra khỏi phòng để lại Mạnh Hoàng cũng đang đau đớn ôm lấy lồng ngực.
CHƯƠNG 15
Thiên Di đóng sập cửa phòng rồi từ từ ngồi phịch xuống đất. Nó nghẹn ngào nấc lên từng tiếng, nước mắt nhạt nhòa trên má, chảy xuống cả khóe miệng. Đôi bàn tay nắm chặt lấy nhau của Thiên Di run lên bần bật. Tại sao mọi chuyện lại đến nông nỗi này? Tại sao Mạnh Hoàng không cho Thiên Di lấy một cơ hội để giải thích? Tại sao lại nói ra những lời làm Thiên Di đau lòng đến vậy? Có lẽ bây giờ thì mọi chuyện đã không thể cứu vãn được nữa rồi, chấm hết thật rồi. Vậy Thiên Di còn ở trong ngôi nhà này làm gì nữa? Nó đau đớn rút chiếc điện thoại từ trong túi áo ra.
– Mẹ à, con có chuyện muốn nói với mẹ.
***
Sân bay ngày cuối tuần đông nghịt người. Có người hớt hải, vội vã chạy đến cho kịp chuyến bay. Có người vui vẻ xách vali lên đường đi du lịch, cũng có những người nghẹn ngào chia tay gia đình. Mỗi người đến đây đều có một vẻ mặt, một trạng thái, một lí do khác nhau. Riêng với Thiên Di, nó đến đây để chạy trốn- trốn khỏi những nỗi đau, trốn khỏi những kỉ niệm và hơn hết, nó muốn trốn khỏi một người.
– Thiên Di, đến giờ con vẫn giữ nguyên quyết định đi du học của mình sao?
Mẹ Thiên Di buồn bã nắm chặt lấy bàn tay của nó. Hai ngày trước, khi
