hành một cặp. Cũng từ đó trở đi, Mạnh Hoàng luôn khiến Thiên Di ngỡ ngàng vì sự thay đổi của mình. Mạnh Hoàng trở nên ân cần và dịu dàng hơn, luôn chăm sóc cho Thiên Di từng chút một. Đặc biệt còn nhờ cô Sang dạy nấu ăn với lí do : “ Muốn tự tay chuẩn bị thật nhiều món ăn ngon cho Thiên Di”. Tất cả những việc làm tuy nhỏ bé nhưng đầy yêu thương ấy đã khiến Thiên Di vô cùng cảm động và hạnh phúc. Mỗi ngày qua đi là một ngày Thiên Di cảm thấy yêu Mạnh Hoàng hơn, cảm thấy nó chính là người con gái hạnh phúc nhất thế gian khi được ở bên cạnh người con trai dễ thương ấy.
Thiên Di nhẹ nhàng tiến lại gần và vòng tay ôm lấy Mạnh Hoàng từ phía sau. Bờ vai rộng lớn cùng mùi hương nhẹ nhàng tỏa ra từ người Mạnh Hoàng khiến Thiên Di đột nhiên muốn nũng nịu:
– Anh, em đói rồi.
Mạnh Hoàng mỉm cười xoay người lại rồi nắm tay Thiên Di dẫn ra bàn ăn, tay kia cầm một đĩa trứng ốp la nóng hổi.
– Vậy thì mau ăn sáng đi.
Thiên Di gật đầu rồi vui vẻ ngồi xuống ghế. Mạnh Hoàng nhìn người con gái mình yêu đang ăn những đồ ăn mình nấu một cách ngon lành thì trong lòng trào dâng một cảm giác ấm áp kì lạ. Đây là lần đầu tiên Mạnh Hoàng có những cảm giác ấy, cũng là lần đầu tiên Mạnh Hoàng sẵn sàng làm bất cứ điều gì để cho ai đó được hạnh phúc. Liệu tất cả những điều này có phải là một giấc mơ? Không, cho dù đó là giấc mơ đi chăng nữa, Mạnh Hoàng cũng nhất định không để nó tan biến. Mạnh Hoàng muốn những ngày tháng như thế này sẽ không bao giờ kết thúc.
***
Vẫn là quán café Calla ấy, vẫn là khoảng lặng hiếm hoi của Hà Nội ấy, Thiên Di nhìn Hoa rồi lên tiếng, trên môi không giấu nổi nụ cười.
– Mọi chuyện xảy ra mà đến giờ tôi vẫn chưa thể tin được. Không ngờ tôi lại yêu và chọn Mạnh Hoàng.
– Và bà rất hạnh phúc với lựa chọn ấy đúng không?
– Ừ, đúng vậy.- Thiên Di cười mà niềm hạnh phúc hiện rõ trên khuôn mặt rạng rỡ.- Mạnh Hoàng đã thay đổi rất nhiều.
Hoa ngạc nhiên hỏi lại:
– Thay đổi? Sao tôi không thấy có gì thay đổi nhỉ, vẫn như tảng băng di động.
Thiên Di mỉm cười. Mạnh Hoàng là vậy, lạnh lùng với tất cả mọi người nhưng lại ấm áp với duy nhất chỉ một người. Rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, nó ngập ngừng lên tiếng:
– Còn…Minh Long thì sao?
Cũng lâu rồi Thiên Di chưa gặp Minh Long, thỉnh thoảng có chạm mặt nhau trên sân trường nhưng Long chỉ mỉm cười rồi lại vội bước đi như thể không muốn làm cho bản thân mình lưu luyến.
– Dạo này Long trầm tư và ít nói hơn. Nhưng cũng không tới mức “khủng hoảng” lắm đâu vì nếu vậy thì đâu còn là Minh Long nữa.
– Nói thật là nhiều lúc tôi cũng cảm thấy rất có lỗi với Minh Long. – Thiên Di buồn rầu.- Tôi giống như một kẻ phản bội đầy xấu xa vậy! Nếu như trước đây tôi chọn Minh Long…
– Thì cả bà, Mạnh Hoàng và Minh Long đều sẽ đau khổ. – Hoa nói bằng giọng nghiêm túc nhất có thể.- Bà nghĩ Minh Long sẽ hạnh phúc khi ở bên cạnh bà mà không có được trái tim của bà sao? Muốn người khác được hạnh phúc thì trước hết phải biết mang lại hạnh phúc cho chính bản thân mình.
Đúng vậy, Hoa nói không sai. Một điều đơn giản như thế mà đến giờ Thiên Di mới hiểu được. Nó khuấy nhẹ ly sinh tố và hút một hơi thật dài. Tiếng nhạc phát ra từ bên trong quán khiến Thiên Di cảm thấy nhẹ nhõm và yên bình đến kì lạ.
***
Sáng sớm, giữa khu vườn nhỏ xinh đẹp như trong truyện cổ tích, có một cô gái mặc chiếc váy trắng muốt đang cẩn thận tưới nước cho từng khóm hoa. Màu trắng tinh khôi từ chiếc váy cùng khuôn mặt rạng rỡ của cô gái làm cho khu vườn như lung linh và tươi sáng hơn.
– Đừng xinh đẹp và dễ thương thế chứ.
– Mạnh Hoàng, anh ra đây từ khi nào vậy?
Thiên Di ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn Mạnh Hoàng- người mà nãy giờ đã lặng lẽ quan sát Thiên Di và ngắm nhìn nó trong nắng sớm.
– Anh ra từ lúc mà em còn đang mải mê với mấy bông hoa này.- Mạnh Hoàng chỉ tay vào luống hoa hướng dương bên dưới.
– Mà lúc nãy anh nói gì cơ?- Thiên Di nghiêng đầu, đôi mắt khẽ nheo lại đầy khó hiểu.
– Anh nói em đừng xinh đẹp và dễ thương nữa, ngoài kia nhiều chàng trai đang định trèo cửa biệt thự vào đây tán tỉnh em lắm. Đấy đấy, như lúc này này!
Thiên Di bật cười:
– Anh đúng là rảnh rỗi quá mà.
– Anh đâu có rảnh rỗi, anh đến là muốn đưa cho em thứ này.
Mạnh Hoàng nói rồi đưa chiếc phong bì đang cầm trên tay ra trước mặt Thiên Di. Thiên Di vừa nhận lấy chiếc phong bì vừa tò mò lên tiếng:
– Đây là…
– Em cứ mở ra đi rồi sẽ biết.
Thiên Di ngẫm nghĩ một lát rồi chậm rãi mở chiếc phong bì. Bên trong là một cặp vé máy bay đi Nha Trang.
– Sao anh lại đưa cho em thứ này?
– Tất nhiên là vì muốn rủ em đi du lịch rồi.- Mạnh Hoàng mỉm cười.- Dù gì kì thi đại học đã kết thúc rồi, cũng nên nghỉ ngơi một chút.
– Nhưng… chỉ có anh và em?- Thiên Di ngập ngừng, nó chưa bao giờ nghĩ sẽ đi du lịch riêng với Mạnh Hoàng.
– Anh biết em sẽ có phản ứng thế này nên chiếc vé còn lại em hãy mang đến cho Hoa và rủ Hoa cùng đi.
– Thật chứ? Cả Hoa cũng sẽ đi cùng chứ?- Thiên Di vui sướng ôm lấy cổ Mạnh Hoàng.
– Với anh thì không vấn đề, nhưng Hoa có đi cùng hay không còn chờ tài thuyết phục của em nữa.
– Oa, cảm ơn anh nhiều lắm, nhiều l