ắm lắm!
Thiên Di cười lớn rồi kiễng chân hôn nhẹ lên má Mạnh Hoàng. Trong ánh nắng buổi sớm, có thể thấy rõ khuôn mặt Mạnh Hoàng đang đỏ dần vì ngượng ngùng và vì hạnh phúc.
CHƯƠNG 16
– Không là không, tôi không đi đâu.- Hoa lắc đầu quầy quậy.- Hai người đi du lịch tự nhiên tôi lao vào làm kì đà cản mũi à?
Thiên Di vẫn nằng nặc tóm chặt lấy áo của Hoa:
– Bọn tôi còn không ngại việc đấy thì bà ngại gì. Cả tôi và Mạnh Hoàng đều muốn bà đi chung cho vui. Vả lại, lúc nào bà cũng nói muốn tới Nha Trang một lần còn gì!
– Nhưng…làm như thế thì vô duyên lắm. Dù gì thì tốt nhất là tôi cứ ở nhà.
– Này, bà có phải là bạn tôi không hả?- Thiên Di tỏ vẻ giận dữ.
– Ơ, không phải bạn thì tôi là chị của bà à?
– Tôi nói nghiêm túc đấy, tôi thật sự rất muốn bà đi cùng. Thêm một điều nữa, bà cũng biết là tôi không thể một mình đi chung với Mạnh Hoàng mà.
– Chuyện này…- Hoa phân vân nghĩ ngợi một lát rồi cuối cùng cũng mỉm cười.- Nhưng nói trước là chi phí của ai thì người đấy trả. Tôi không muốn bị mang tiếng là kẻ lợi dụng bạn bè đâu!
Thiên Di tròn mắt ngạc nhiên một lát rồi nhảy cẫng lên sung sướng.
– Tôi biết bà thương tôi lắm mà!
***
Ba giờ chiều, trong căn phòng sang trọng dành cho tổng giám đốc, bà Minh Mĩ ngồi yên lặng trước bàn làm việc, ánh mắt chăm chú lướt qua những tờ hợp đồng. Người đàn bà ấy có vẻ bề ngoài xinh đẹp và vô cùng quý phái, đôi mắt vừa sắc sảo vừa quyết đoán, lại pha chút gì đó lạnh lùng.
– Thư kí Mai, mấy bản hợp đồng này là ai bảo cô mang đến?- Bà Minh Mĩ lên tiếng, giọng nói nghe mạnh mẽ và đầy quyền lực.
– Thưa tổng giám đốc, là chủ tịch Trần Bùi nói tôi mang đến.
– Chồng tôi? Tôi hiểu rồi, cô ra ngoài đi.
Cô thư kí “Dạ”một tiếng rồi nhanh nhẹn bước ra ngoài nhưng bà Minh Mĩ đã gọi giật lại:
– Khoan đã, còn chuyện này nữa. Dạo này tình hình ở nhà tôi thế nào rồi? Mạnh Hoàng vẫn ổn chứ?
– Dạ, tôi có nghe được thông báo rằng sáng nay cậu Mạnh Hoàng đã cùng hai người con gái khác tới Nha Trang, nghe nói là đi du lịch. Cả hai người ấy đều là bạn cùng lớp với cậu Mạnh Hoàng, trong đó có cô Thiên Di.
Bà Minh Mĩ dừng bút, đôi lông mày khẽ nheo lại tỏ rõ vẻ khó chịu.
– Thiên Di? Nó là con bé dạo trước…
– Vâng, chính là cô gái mà chủ tịch Trần Bùi đưa về để cùng làm bạn với cậu Mạnh Hoàng.
– Làm bạn?Nực cười.- Bà Minh Mĩ nhếch môi.- Nói trắng ra là trả nợ.
– Nghe nói cậu Mạnh Hoàng và cô Thiên Di rất thân thiết, thậm chí cậu Hoàng thời gian trước còn chuyển đến trường cô Thiên Di học.
– Vớ vẩn!- Bà Minh Mĩ giận dữ đập tay xuống bàn.- Qua lại với đứa con gái đến nhà mình với mục đích chính là trả nợ cho bố thì có gì hay ho! Mạnh Hoàng là đứa thông minh, sao lần này lại hồ đồ như thế?
Bà Minh Mĩ đứng dậy và bước ra khỏi bàn làm việc, khuôn mặt đăm chiêu suy nghĩ. Sau khi đã đi lại vài vòng, bà dừng bước bên cửa sổ, vừa nhìn xuống thành phố bên dưới vừa lạnh lùng ra lệnh.
– Mau gọi người đó tới đây, ngay lập tức.
– Thiên Di, nhìn xem! Nha Trang, đúng là Nha Trang rồi. A, tôi nhìn thấy cả biển nữa!
Hoa cười tít mắt, khuôn mặt hớn hở như trẻ con mới nhận được quà. Dường như cảm thấy ngắm cảnh một mình chưa thích, Hoa liền vội vã kéo Thiên Di vào sát bên cạnh:
– Bà nhìn xem, đẹp chứ?
Thiên Di vui vẻ nhìn ra ngoài cửa kính xe taxi. Đã lâu rồi Thiên Di chưa tới Nha Trang, lần này quay trở lại thấy cảnh vật vẫn không thay đổi. Vẫn là bãi biển thẳm xanh nằm yên bình bên bờ cát trắng; vẫn là các đoàn khách du lịch từ khắp nơi đổ về; vẫn là những khách sạn sang trọng chạy dọc theo ven đường. Còn trên bầu trời, những ánh nắng chiều đang dần yếu ớt để chuẩn bị nhường chỗ cho màn đêm- thời điểm cũng không kém phần vui vẻ và nhộn nhịp của Nha Trang. Thiên Di mỉm cười:
– Ừ, đúng là đẹp thật.- Rồi nó với người lên ghế trước.- Mạnh Hoàng, giờ mình nghỉ ở đâu?
– Chúng ta tới nơi rồi. Anh tài xế, anh dừng xe ở đây đi.
Chiếc taxi màu xanh giảm tốc độ và dừng hẳn trước cửa khách sạn Victory. Sau khi đã nhận phòng và cất hết đồ đạc, cả ba người quyết định đi dạo một vòng để ngắm cảnh thành phố về đêm. Chuyến bay từ Hà Nội tới Nha Trang và quãng thời gian ngồi trên taxi không làm vơi đi niềm vui cũng như sự thích thú của họ, đặc biệt là hai cô gái. Mạnh Hoàng vừa ngắm nhìn Thiên Di chơi đùa, nói chuyện với Hoa vừa mỉm cười. Từ lúc Thiên Di bước chân vào cuộc sống của Mạnh Hoàng, mọi thứ đã thay đổi. Bản thân Mạnh Hoàng cũng cảm thấy như mình đang biến thành một người khác, biết yêu thương và mở rộng lòng hơn. Thật ra cô gái này là ai mà khiến Mạnh Hoàng yêu và trân trọng đến vậy?
– Mạnh Hoàng, anh mau lại đây!
Mạnh Hoàng giật mình khi thấy Thiên Di chạy lại và kéo tay tới một cửa hàng trong khu chợ đêm- nơi mà Hoa cũng đang lúi húi chọn đồ.
– Anh nhìn xem, chiếc quạt này đẹp chứ? Cả mấy thứ đồ này cũng rất dễ thương. Hay mình mua về làm quà cho cô Sang nhé?
Mạnh Hoàng bật cười rồi xoa đầu Thiên Di:
– Ngốc, mới đặt chân tới đây vài tiếng đồng hồ mà em đã nghĩ tới việc mua quà lưu niệm cho người ở nhà hả?
– E hèm!- Hoa giả bộ húng hắng.- Ướt át quá, mùi mẫn quá, còn xoa đầu nữa chứ.
– Bà
