đang làm việc thì bà nhận được điện thoại của Thiên Di. Nghe Thiên Di nói muốn đi du học mà bà sửng sốt đến mức không tin vào tai mình. Trước đây, khi bà nói muốn Thiên Di đi du học thì Thiên Di đã nằng nặc không đồng ý, giờ đây lại nằng nặc đòi đi bằng được, khuyên bảo thế nào cũng không nghe.
– Mẹ, chẳng phải đây là điều mà mẹ từng mong muốn sao?- Thiên Di mỉm cười.
– Nhưng…
– Mẹ đừng “nhưng” gì nữa, giờ con muốn đi du học, muốn sang nước ngoài.
Bố Thiên Di cũng bước lên phía trước và trao lại vali cho cô con gái:
– Thiên Di, bố không biết đây có phải là điều con thực sự mong muốn không. Nhưng bố tôn trọng quyết định của con. Con hãy nhớ rằng, dù ở đâu đi chăng nữa thì bố mẹ cũng luôn ở bên cạnh con.
Thiên Di cố gắng tỏ ra vui vẻ, nó khẽ gật đầu.
***
Mạnh Hoàng nằm dài trên giường, bàn tay không ngừng vuốt nhẹ lên những tấm ảnh chụp Thiên Di. Những tấm ảnh này đều do Mạnh Hoàng chụp lúc Thiên Di không để ý. Thiên Di vui, Thiên Di buồn, Thiên Di giận, Thiên Di chăm chú học bài,…tất cả đều được Mạnh Hoàng cố gắng ghi lại trong từng bức ảnh mà Thiên Di không hề hay biết. Hai hôm nay, Thiên Di đã không còn ở nhà Mạnh Hoàng nữa. Cũng phải thôi, Hoàng đã khiến Thiên Di tổn thương như vậy cơ mà. Vả lại, bây giờ người mà Thiên Di muốn ở bên cạnh không phải là Mạnh Hoàng. Mạnh Hoàng tự nhủ rằng phải quên người con gái ấy đi, vậy mà sao lại khó khăn đến thế? Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại reo vang kéo Hoàng ra khỏi những dòng suy nghĩ. Mạnh Hoàng mệt mỏi cầm lấy chiếc điện thoại.
– Hoa à, có chuyện gì vậy?
Tiếng Hoa vọng đến từ đầu dây bên kia khiến Mạnh Hoàng sửng sốt ngồi bật dậy. Không đủ kiên nhẫn để nghe hết những lời Hoa nói, Mạnh Hoàng cúp máy và vội vã chạy ra khỏi nhà.
***
– Đến giờ con phải lên máy bay rồi, bố mẹ cũng chuẩn bị về nhà đi.
– Sang đến nơi con nhớ điện thoại về báo cho bố mẹ. Nhớ ăn uống cẩn thận, đừng lười ăn giống như ở nhà. Còn nữa, ở bên đó thời tiết khắc nghiệt hơn ở Việt Nam, con cũng phải chăm lo tốt cho sức khỏe của mình. Chưa hết…
– Được rồi mà mẹ.
Thiên Di phì cười rồi ôm bố mẹ lần cuối trước khi chia tay. Nó hướng ánh mắt về phía đằng xa như để tìm kiếm một bóng hình nào đó. Thiên Di thở dài và khẽ mỉm cười vì sự ngốc nghếch của mình. Làm sao người ấy có thể xuất hiện ở đây được chứ? Nó xách chiếc vali lên rồi đi về phía cửa soát vé. Đột nhiên, từ phía sau có tiếng gọi lớn:
– Thiên Di!
Giọng nói này…? Thiên Di thấy tim mình như nhảy ra khỏi lồng ngực, nó run run quay đầu lại. Đúng lúc đó một bóng người cũng đã kịp chạy tới bên cạnh và ôm chầm lấy nó.
– Đồ ngốc! Tại sao lại ra đi chứ? Em định làm cho anh phải ân hận suốt đời sao?- Mạnh Hoàng ôm chặt lấy Thiên Di như thể nếu bỏ tay ra thì Thiên Di sẽ lập tức biến mất.
– Mạnh Hoàng…- Thiên Di nói mà thấy sống mũi mình cay cay.
– Anh xin lỗi, là lỗi tại anh. Anh nghĩ rằng em đã chọn Minh Long nên mới ngu ngốc nói ra những lời như vậy. Nếu không có cuộc điện thoại của Hoa thì chắc anh đã đánh mất người quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Thiên Di, anh biết ở đây rất ồn nhưng em hãy cố gắng nghe những lời mà anh sắp nói: Anh yêu em!
Chiếc vali trên tay Thiên Di rơi phịch xuống đất, những giọt nước mắt hạnh phúc từ khóe mắt Thiên Di rơi xuống vai áo Mạnh Hoàng.
– Anh…nói thật chứ? Không phải vì nợ em một cái mạng chứ?
Mạnh Hoàng bật cười và nhẹ nhàng buông Thiên Di ra.
– Nếu không tin thì để anh chứng minh cho em xem nhé?
Không đợi Thiên Di trả lời, Mạnh Hoàng liền vòng tay qua cổ Thiên Di và đặt lên môi nó một nụ hôn nồng ấm. Trong giây phút ấy, thời gian như ngưng đọng lại, ánh nắng mặt trời xuyên qua những ô cửa kính của sân bay mà chiếu rọi lên đôi trai gái. Tất cả mọi người đang có mặt cũng đều mỉm cười quay sang nhìn Thiên Di và Mạnh Hoàng như thay cho lời chúc phúc.
– Anh đúng là người xấu.- Khi nụ hôn kết thúc thì cũng là lúc khuôn mặt Thiên Di đỏ bừng, nóng ran.
– Thế nên chỉ cần em yêu anh là đủ.- Mạnh Hoàng mỉm cười hạnh phúc.
– Ai nói là em yêu anh nhỉ?
– Hả?- Mạnh Hoàng kêu lớn- Vậy phải làm sao để em yêu anh?
– Xem nào…- Thiên Di tỏ vẻ nghĩ ngợi.- Anh phải nghe lời em, không được lạnh lùng với em.
– Dễ thôi!
– Còn nữa, chỉ được yêu em, không được có tình ý gì với những cô gái khác.
– Tất nhiên rồi.
– Luôn bên cạnh chăm sóc và bảo vệ cho em.
– Ngốc, đấy là việc mà chắc chắn anh sẽ làm.
– Vậy thì…Em yêu anh!
Thiên Di cười tươi và hạnh phúc ôm chầm lấy Mạnh Hoàng. Mạnh Hoàng cũng sung sướng siết chặt lấy người con gái mình yêu, người con gái mà Hoàng luôn hi vọng sẽ cùng đi đến suốt cuộc đời. Ở đằng xa, bố mẹ Thiên Di cũng mỉm cười nhìn cô con gái: “ Thế này có lẽ là tốt nhất, anh nhỉ?”.
– Thiên Di, mau xuống ăn sáng đi.- Mạnh Hoàng hướng mắt về phía cầu thang và gọi lớn.
– Em xuống đây.
Thiên Di mắt nhắm mắt mở bước xuống tầng một rồi đi vào trong bếp. Nó mỉm cười nhìn chàng trai cao lớn- chàng hoàng tử của nó đang lúi húi nấu ăn. Nếu là trước đây thì chắc Thiên Di đã ngã ngửa ra vì ngạc nhiên nhưng bây giờ thì khác. Từ sau hôm ở sân bay, Thiên Di và Mạnh Hoàng đã chính thức trở t