Chiều tím

Chiều tím

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323443

Bình chọn: 8.5.00/10/344 lượt.

Hai ! Chậu sứ lâu năm mà ba bỏ công chăm sóc . Ba về thì nói sao đây?

Sơn Du quay lưng :

– Nói tao làm là được rồi.

– Chị Hai ! Chị Hai !

Vừa lúc ấy, chị Tâm đi chợ về tới. Chị trợn mắt :

– Sao thế này?

Sơn Tuệ thểu não :

– Cũng tại em hết.

– Em làm bể à ?

– Không phải mà cũng như phải.

– Chị không hiểu.

Sơn Tuệ kể lại, cô kết luận :

– Em nhiều chuyện, có phải không chị ?

– Chứ còn gì nữa.- Vậy em phải làm sao đây?

– Chị cũng chẳng biết . Còn Sơn Du đâu?

– Chị ấy lên lầu rồi.

Chị Tâm lắc đầu :

– Đã biết Sơn Du nóng tính, em nói ra làm chi.

– Em đâu ngờ sự việc lại như vậy.

Sơn Tuệ tò mò :

– Nhưng chị Tâm này ! Chuyện hôn nhân của chị Hai là có thật không ?

– Ông chủ nào có nói đùa.

Sơn Tuệ cắn móng tay :- Sắp có chiến tranh rồi đây.

Chị Tâm dặn dò :

– Em không được nói gì hết . Coi như là nghe nhần đi. Chuyện hôn nhân của Sơn Du có ông bà chủ lo rồi.

– Vâng.

– Tâm ! ông chủ không có nhà thì không nói cơn sao?

Cả hai giật mình quay lại :

– Bà chủ !

– Mẹ !

Bà Sơn Phi hất mặt :

– Hai người đang làm gì đó ?

– Dạ, không có gì.

– Không có gì thì sao không đi lo công việc của mình đi?

– Dạ.

Bà quay sang con gái :

– Còn con, không định học bài vở gì à ? Năm nay mà rớt thì đừng trách ba mẹ . Con phải noi gương của chị Hai con kìa.

Sơn Tuệ Ôm cánh tay bà Phi :

– Mẹ à ! học thì đâu phải con không học . Nhưng cũng phải cho con thời gian giải trí chứ . Bắt con học hoài, con học sao vô.

Bà Phi mắng yêu :

– Cô giỏi lý sự lắm.Sơn Tuệ con môi :

– Còn thua chị Hai mà mẹ.

Vô tình, ánh mắt của bà Sơn Phi chạm phải chậu sứ bể . Bà kêu lên :

– Sao lại thế này? Sơn Tuệ ! Có phải con làm không ?

– Da…

Bà Phi có vẻ giận :

– Ai đã làm ? Nói mau.- Da…

– Con có biết là ba con yêu quý chậu sứ này lắm không ?

– Dạ biết.

– Biết mà sao con không cẩn thận ?

Bà thở hắt ra :

– Con chuẩn bị tinh thần chờ ba con về đi.

– Mẹ ! Con…

Sơn Tuệ định nói, nhưng nghỉ sao cô lại im lặng . Cô đã vô tình gây cho chị Hai nhiều chuyện buồn phiền rồi, chẳng lẽ… Mình bị mắng oan cũng chẳng sao mà.

Bà sơn Phi nhìn vào mắt con gái :

– Sao hả ? Con muốn nói gì ?

Sơn Tuệ lắc đầu :

– Dạ, không có.

Bà Phi bỏ đi :

– Con tự mà lo liệu lấy.

Cộc . Cộc . Cộc.

– Sơn Du à ! Xuống ăn cơm đi. Bà chủ và Sơn Tuệ đang chờ ở phòng ăn.

– …

– Sơn Du ! Có chuyện gì thì từ thừ giải quyết . Em làm như vậy không phải cách đâu. huống chi đay chỉ mới nghe loáng thoáng thôi, đâu phải là chắc chắn.

– …

– Sơn Du !

Sơn Du hét lên :

– Chị đừng làm phiền tôi nữa, có được kh6ong ? tôi nói là tôi không ăn mà . Chị đi đi.

– Nhưng mà bà chủ…

– Đ.

Chị Tâm lắc đầu đi xuống lầu. Vừa thấy chị, bà SƠn Phi hỏi ngay :

– Sơn Du nó không xuống phải không ?

– Dạ.

Bà Sơn Phi đứng lên :

– Để đó tôi.

Bà Sơn Phi vừa khuất, chị Tâm le lưỡi :

– Chưa bao giờ thấy Sơn Du dữ như vậy.

– Em cũng mới bị chị ấy quát ột trận lúc sáng nè.

Chị Tâm liếc lên lầu :

– Em đoán thử xem Sơn Du có xuống hay không ?

– Chắc là không, nhưng chị ấy không còn hét nữa.

Chị Tâm chống cằm :

– Nếu có ông chủ ở nhà thì sao nhỉ ?

– Thì sẽ không có chuyện gì đáng tiếc xảy ra.

Chị Tâm gật đầu :

– Ừ . Và em cũng không thày lay.Chị Tâm đẩy chén cơm về phía Sơn Tuệ :

– Em ăn cơm trước đi rồi còn đi học nữa. Chị đi phơi mớ đồ cho xong.

Sơn Tuệ nhìn chén cơm mà khuôn mặt buồn hiu. Nếu cô không nhiều chuyện thì giờ này mâm cơm đầy ắp thiếng cười của hai chị em cô rồi. Chứ cô đâu có ngồi một mình nuốt cơm chẳng trôi.

Cộc . Cộc . Cộc.Tiếng Sơn Du có vẻ giận :

– Sao chị lì quá vậy chị Tâm ?

– Là mẹ đây.

– …

– Mở cửa ẹ đi. Sơn Du ! Có nghe mẹ nói không ?

Bên trong được kéo chốt . Bà Sơn Phi đẩy cửa bước vào :

– Sao con không xuống nhà ăn cơm ?

Sơn Du cộc lốc :- Con không đói.

Bà Sơn Phi nhìn vào mắt con gái :

– Con không nói dối mẹ đấy chứ ?

Sơn Du cúi đầu im lặng . Bà Sơn Phi vuốt tóc con :

– Nào, nói ẹ nghe. Ai đã chọc giận con ? Có phải con Tâm không ?

– Không có.

– Vậy là Sơn Tuệ ?

– Không.

– Thế là ai?

Sơn Du ngẩng lên, cô định nói : “là ba mẹ chứ ai” . Nhưng cô kịp dừng lại, bởi vì chuyện chỉ nghe phong phanh thôi mà cô đã bực tức nổi giận với mọi người rồi. Vậy có đúng hay không ?

Sơn Du tự nghĩ . Nếu là sự thật thì ba mẹ đã nói với cô rồi, đâu để cho cô phải đoán già đoán non . Ba mẹ cô đều yêu thương cô, không lẽ nào họ lại áp đạt cô ? Không bao giờ đâu.

Sơn Du đã thấy rõ yếu điểm của mình . Tuy bề ngoài cứng rắn, nhưng bản thân cô hay bị áp lực bên ngoài. Cứ nghe tin đồn hay hoài nghi việc gì là cô đều lo sợ, suy nghĩ rồi ccang thẳng thần kinh, trở nên nóng tính quát tháo.

Làm sao để khắc phục điều này?

Sơn Du nhăn mày rồi tự trấn an mình, không nên tưởng tượng, không nên gò ép mình . Thoải mái một chút, không nên quan trọng hóa vấn đề thì mọi việc sẽ không có gì.

Không có cuộc hôn nhân nào hết . Chỉ là tin nhảm thôi.

Quan sát từng cử chỉ của con . Bà Sơn Phi phần nào đoán ra được vấn đề . Bà nhỏ nhẹ :

– Con đang suy nghĩ gì vậy?

Sơn Du giật mình :

– Ồ ! Không, không có gì.

– Nên nhớ, mẹ là mẹ của con.

Sơn Di


XtGem Forum catalog