Old school Swatch Watches
Chiều tím

Chiều tím

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323400

Bình chọn: 9.00/10/340 lượt.

a mày tròng trong chậu không ?

– Dĩ nhiên là khác rồi. Tao không trả lời, mày cũng đã có câu trả lời. Và mày đã bắt đầu yêu sự hoang dã của nó.

Đông Triều trầm giọng :

– Dù sao quê ngoại tao cũng ở đây. Sự giản dị mộc mạc có trong ký ức tao từ lâu, nên tao không lạ, không ngỡ ngàng . Vấn đề tao muốn đề cập đến là ở mày, xem mày có dung hòa được giản dị với kiêu kỳ không . Hay chiỏ chọn một trong hai.

Phi Cường cau mày :

– Mày nói xa xôi gì vậy?

– Thì mày cứ trả lời tao đi.

Phi Cường thở hắt ra :

– Cho phép tao chỉ chọn sự giản dị, dung hòa được thì càng tốt.

Đông Triều chìa tay :

– Chúc mày mau tìm được sự giản dị của riêng mày.

Phi Cường sờ trán bạn :

– Hôm nay mày sao vậy?

– Không sao cả.

– Nhưng tao thấy mày có sao thật . Tao nhớ mày là một bác sĩ, chớ đâu phải là một người lãng mạn.

Đông Triều lảng chuyện :

– à ! Ngày mai Sơn Du cùng về thành phố với chúng ta đấy.

– Mày không giỡn chứ ?

– Phương Thùy gởi tụi mình . Mày chuẩn bị đi để mai đấu khẩu với cô bé.

Phi Cường chấp tay :

– Tao đang muốn có sự bình yên đây.

– Sao vậy?

– Nói ngang như cô bé, tao nói không lại. Còn lý lẽ, tao cũng chịu thua luôn.

– Nhưng bây giờ mày muốn bình an cũng không được đâu. Vì Sơn Du chỉ thích gây chuyện với mày thôi. Chứ tao và Trường Giang nói chuyện với cô bé có gì đâu. Vẫn bình thường mà . Mày không nghe nói : “gây nhau cho lắm rồi thương nhau nhiều” sao?

Phi Cưởng trừng mắt :

– Mày tưởng tượng gì đó ?

– Cái này không phải là tưởng tượng mà là nghĩ mày trong tương lai. Ai cũng công nhận Sơn Du rất ư là dễ thương.

Phi Cường ôm đầu :

– Nhưng với tao thì khác . Cô bé vừa trẻ con, vừa chanh chua.

– Như vậy mới xứng.

– Xứng cái đầu của mày. Làm ơn “stop” cho tao nhờ, tao không muốn bị tội oan.

Đông Triều nheo mắt :

– Tao và mọi người đang chờ đấy.

Phi Cường nhào tới đấm bạn :

– Mày…

Cả hai bật cười, tiếng cười trong vắt giữa cảnh nên thơ.

Chương 03 – part 01

Chương 03

– Chị Bo ới ơi !

Sơn Tuệ gọi lớn hơn nữa :

– Chị Bo !

Sơn Du từ trên nhánh mận nhảy xuống, trợn mắt :

– ê! Ai ày lôi cái tên cúng cơm của tao ra vậy? Đã thế, còn gọi lớn nữa.

Sơn Tuệ xụ mặt :

– Ai biểu em gọi, chị không nghe chi.

– Gọi tao có việc gì ?

– Chị Bo, í lộn, chị Hai.

Sơn Du xỉ trán em :

– Mày coi chừng nghe. Cái tên đó chỉ có ba mẹ được gọi thôi. Ngoài ra, không ai có quyền gọi cả.

– Em thấy tên Bo cũng đẹp mờ.

– Mày còn nói…

Sơn Tuệ rụt cổ :

– Chị dữ quá đi, không nói thì không nói.

Cô bé lẩm bẩm :

– Từ hôm chị đi Sóc Trăng về tới giờ, em thấy chị hoàn toàn thay đổi. Suy tư nhiều hơn và khó chịu nhiều hơn.- Sự thay đổi của tao liên quan gì đến mày?

Ai nói là không liên quan chứ . Em là người luôn chịu những cơn bão táp của hị . Chị Hai ơi là chị Hai ! Em là em gái của chị thì xin chị cho em con đường sống với.

Sơn Du thở hắt ra :

– Có lẽ… lúc này do tâm trạng tao không được vui do nhiều chuyện . Hãy thông cảm cho tao.

Sơn Tuệ méo mặt :

– Tâm trạng chị không được vui còn kéo dài đến bao giờ ?- Sẽ không còn lâu nữa đâu.

– Chị nói là phải nhớ đấy. Thật sự, em không còn khả năng chịu đựng nữa đâu.

– Được rồi, được rồi. Mày gọi tao có chuyện gì ? Sao không nói đi?

– à ! Suýt nữa em quên.

Sơn Du liếc em gái :

– Chỉ giỏi lý sự.

Sơn Tuệ mỉm cười :

– Chị Hai ! Có một người gởi tặng chị bó hoa và tấm thiệp.

– Lâu chưa?

– Mới đây này.

– Tên nào mà điên vậy?

Sơn Tuệ bào chữa :

– Điên đâu mà điên . Tại người ta mếm mộ chị thôi.

Sơn Du bực mình :

– Mếm mộ cái con khỉ ! Bó hoa và tấm thiệp đó đâu?

– Trong phòng khách.

– Quăng bó hoa đó vào sọt rác đi.

– Uổng vậy chị Hai.

– Nếu mày tiếc thì cứ lấy. Tao không cần đến.

– Vậy ra em nhặt của bỏ đi sao?

– Cái đó thì tự mày thôi. Sơn Tuệ Ôm cánh tay chị :

– Chị Hai !

– Gì nữa? Mày phiền phức quá !

Hơi quê, Sơn Tuệ đến gốc mận ngồi, càu nhàu :

– Chuyện này thật sự có liên quan đến chị mà chị làm mất hứng hết trơn.

– Ai biểu mày quan troi.ng hóa vấn đề chi.

– Nhưng chuyện này quan trọng thật chứ bộ.

– Vậy nói đi.

– Chị không thích nghe mà.

Sơn Du vuốt má em gái :

– Thôi nào, đừng trẻ con nữa.

– Chị đó . Hôm qua, ba có tiếp một người khách…

Thấy Sơn Du nhìn mình, Sơn Tuệ nói nhanh :

– Đừng nhìn em như thế . Câu chuyện có đầu có đuôi. chị mới hiểu.

Sơn Du gục gặc :- Tạm chấp nhận, tiếp đi.

– Người khác ba tiếp là một người đàn ông còn rất trẻ và rất đẹp trai, giàu có . Còn câu chuyện em nghe được, lúc đầu là chuyện làm ăn, sau đó… không biết là vấn đề gì mà em nghe loáng thoáng có tên chị . Em không dám chắc lắm, hình như là chuyện hôn nhân của chị.

Sơn Du bật dậy :

– Cái gì ?

Sơn Tuệ khoát tay :

– Bình tĩnh đi chị Hai. Chưa chắc là đúng đâu, chị còn đang đi học mà.

Sơn Du giằng tay ra, đi xăm xăm vào nhà . Sơn Tuệ chạy theo :

– Chị Hai ! Chị định làm gì ?

– Gọi điện đến công ty cho ba.

– Sáng nay ba đã đi Thái Lan rồi.

– Mẹ đâu? Mẹ biết chuyện này không ?

– Em nghĩ chắc mẹ không biết.

Bực tức, Sơn Du tung chân đá chậu sứ Thái Lan trên thành hòn non bộ rớt xuống bể nát.

Sơn tuệ hốt hoảng :

– Trời ơi ! Chị