Disneyland 1972 Love the old s
Chiều tím

Chiều tím

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323875

Bình chọn: 9.5.00/10/387 lượt.

inh.

Sơn Du không chịu nằm giường, cũng không chịu gì hết . Cô cứ ôm chặt Phi Cường, bắt anh phải ngồi chung với cô.

Phi Cường chợt nghĩ, lúc hoảng loạn con người làm gì không biết . Nhưng đến khi tỉnh lại sẽ không bao giờ chấp nhận trường hợp như thế này đâu.

Anh vòng tay ôm eo cô bé và ước ao đây không phải là một giấc mơ.

Tay trong tay, mặt kề mặt . Hạnh phúc của anh là đây, không ở đâu xa.

Phi Cường hôn nhẹ lên trán Sơn Du : (thằng cha này đúng là chờ “nước đục thả câu”)

– Anh mãi mãi ở bên em.

Đông Triều đẩy cửa vào, anh chợt quay lưng lại :

– Không phải như vậy chứ ?

Phi Cường khẽ nói :

– Thằng qui? ! Mày làm trò gì thế ?

– Mày tình quá, ai dám nhìn.

– Tình cái đầu của mày ! Sơn Du quá sợ hãi nên mới vừa thiếp đi đó.

Đỡ cô bé xuống, Phi Cường chỉ :

– Khám cho cô bé giùm tao đi.

– OK.

Sau khi khám tổng quát, Đông Triều kết luận :

– Do có một sức ép nên tinh thần bà xã mày không được yên ổn thôi. Tao ngĩ chuyện đi Đà Lạt ngày mai này không nên hoãn lại.

– Nhưng sức khỏe cô ấy…

– Không có gì cả . Mày nên đưa Sơn Du đi chơi để tinh thần cô bé được ổn định . Còn mày để Sơn Du ở nhà không tốt lắm đâu. Thay đổi không khí là điều tốt cho con người mà . à, tao đã chích cho Sơn Du một mũi thuốc, sau khi thức dậy cô bé sẽ tỉnh táo hơn.

– Cám ơn mày.

– Có gì đâu. Đó là trách nhiệm của một bác sĩ như tao.

Cất dụng cụ vào túi, Đông Triều đạt tay lên vai bạn :

Đừng lo lắng . à, tao đang thắc mắc cái gì đã làm cho Sơn Du hoảng loạn như vậy?

Phi Cường kéo chăn đắp cho Sơn Du :

– Chúng ta xuống phòng khách đi.

° ° °

– Chị Tâm nhắc chừng Sơn Tuệ giùm em nghe.

Sơn Tuệ phụng phịu :

– Chị làm như em còn nhỏ lắm vậy.

– Không nhỏ gì . Nhưng mà hay ham chơi.

Hồng Thắm xua tay :

– Thôi được rồi, đi chơi có một tuần lễ làm như đi cả năm vậy. Dặn dò đủ thứ chuyện, đúng là màu mè . Nếu mày không yên tâm thì ra ngoài ấy gọi điện thoại về.

Cô làm loa nói với tài xế :

– Chạy đi, bác tài ơi.

chị Tâm vẫy tay.

– Chúc mọi người đi chơi vui vẻ.

Anh Khoa loay hoay :

– Bây giờ xe chạy rồi, chúng ta làm gì giết thời gian để chờ đến Đà Lạt đây?

Mỹ Hạnh lên tiếng :

– Ngủ.

– Bà má Hai này lúc nào cũng gnủ với ăn.

– Chứ ông biểu tôi phải làm gì, khi ngồi trên xe như thế này?

Sơn Du đề nghị :

– Chơi trò chơi đi. Còn nếu không chơi trò chơi thì chia phe ra hát.

– Một ý kiến hay.

Anh Khoa gõ vào đầu Tuyết Nhật và Kim Quy :

– Hai bà này thức dậy đi. Bộ đêm hôm thức đi ăn trộm sao giờ này ngủ ?

Tuyết Nhật cự nự :

– Ông mới là vô duyên đó . Ông chơi thì ông chơi đi, người ta ngủ liên quan gì đến ông.

– Ơ haỵ Trong khi ai cũng thức mà hai bà ngủ ư ?

– Có sao đâu.

– Bà ngủ yên với tui không ?

– Ông ngon phá thử coi.

Hồng Thắm can ngăn :

– Giờ này ngủ gì nữa, dậy chơi với mọi người đi Nhật, Quy.

Tuyết Nhật càu nhàu :

– Dậy thì dậy.

– Chúng ta bắt vài bài hát cho tỉnh nào. Anh Khoa lớn tiếng bắt đi.

– “Nối vòng tay lớn” nha.

“Rừng núi dang tay… hai… bạ Rừng núi dang tay nối lại biển xa, ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà . Mặt đất cheo leo tay ta vượt đèo từ quê nghèo lên phố lớn, biển xanh sông gấm nối liền một vòng tử sanh . Cờ nổi gió đêm vui mỗi ngày…

Thu Đông để ngón tay lên miệng ra dấu :

– Suỵt ! Mình hát như vậy có ảnh hưởng những người lớn ngồi phía trước không ? Tao thấy bà Thi Cẩm cau mày hoài.

Tuyết Nhật trề môi :

– Chịu đi chung thì không được phàn nàn gì cả, để tao nói cho.

Hồng Thắm khoát tay :

– Hỡi ba anh lớn nhất ơi ! chúng em có làm phiền các anh không ?

Đông Triều quay lại :

– Nếu Phi Cường và Sơn Du không thấy phiền thì tụi anh cũng vậy.

– Sơn Du thì duyệt rồi. Còn anh Cường ?

Phi Cưởng mỉm cười :

– Anh hả ? ý Sơn Du là ý anh . miễn các em vui là tụi anh vui rồi.

Mỹ Hạnh chúm chím môi :

– Chứ không phải sơn Du vui là anh vui sao?

Phi Cường phì cường :

– Em lém lắm nghe.

Anh Khoa vỗ tay :

– Thôi, chúng ta tiếp đi. Hồng Thắm bắt bài hát.

“Bốn phương trời… hai… bạ Bốn phương trời ta về đây chung vui, không phân chia giọng nói tiếng cười. Cùng nắm tay ta kết đoàn thân ái, trao cho nhau những gì thiết thạ một, hai, ba, bốn . Bốn phương trời ta về đây chung vui, không phân chia…

Một, hai, bạ Ba thương con vì con giống mẹ, mẹ thương con vì con giống bạ Cả nhà ta đều thương yêu nhau… Một, hai. Hai còn thằn lằn con đùa nhau cắn nhau đứt đuôi, cha thằn lằn buồn hiu…

Hạ Hạ Ha.

Thi Cẩm cau có :

– Ồn ào quá đi.

Trường Giang nói nhỏ :

– Em đừng lấy đó làm phiền . Vì chúng ta đã qua cái tuổi ấy rồi. Tuổi trẻ lúc nào cũng vui nhộn là thế đấy.

– Nhưng em thấy nhức đầu lắm.

– Thì em nhắm mắt ngủ đi. Mọi chuyện như không có gì.

– Hừ ! Nếu em biết trước như vầy, em không đi đâu.

– Thi Cẩm !

– Tiếng Anh Khoa ồn ào :

– Bây giờ chúng ta hát thi.

– Là sao?

Kim Quy ghé tay Anh Khoa :

– Có người phàn nàn rồi kìa.

– Không phải “chủ xị” là được.

Anh Khoa trở lại vấn đề cũ :

Như Sơn Du nói lúc nãy. Chúng ta chia phe ra. Ở đây, chúng ta có sáu người Khoa, Nhật, Quy một phe, còn Du, Đông, Thắm một phẹ Chúng ta hát bài hát có chữ “yêu” . Nói trước không đư