The Soda Pop
Chiều tím

Chiều tím

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323721

Bình chọn: 9.00/10/372 lượt.

chị Tâm vẫy tay.

– Chúc mọi người đi chơi vui vẻ.

Anh Khoa loay hoay :

– Bây giờ xe chạy rồi, chúng ta làm gì giết thời gian để chờ đến Đà Lạt đây?

Mỹ Hạnh lên tiếng :

– Ngủ.

– Bà má Hai này lúc nào cũng gnủ với ăn.

– Chứ ông biểu tôi phải làm gì, khi ngồi trên xe như thế này?

Sơn Du đề nghị :

– Chơi trò chơi đi. Còn nếu không chơi trò chơi thì chia phe ra hát.

– Một ý kiến hay.

Anh Khoa gõ vào đầu Tuyết Nhật và Kim Quy :

– Hai bà này thức dậy đi. Bộ đêm hôm thức đi ăn trộm sao giờ này ngủ ?

Tuyết Nhật cự nự :

– Ông mới là vô duyên đó . Ông chơi thì ông chơi đi, người ta ngủ liên quan gì đến ông.

– Ơ haỵ Trong khi ai cũng thức mà hai bà ngủ ư ?

– Có sao đâu.

– Bà ngủ yên với tui không ?

– Ông ngon phá thử coi.Hồng Thắm can ngăn :- Giờ này ngủ gì nữa, dậy chơi với mọi người đi Nhật, Quy.

Tuyết Nhật càu nhàu :

– Dậy thì dậy.

– Chúng ta bắt vài bài hát cho tỉnh nào. Anh Khoa lớn tiếng bắt đi.

– “Nối vòng tay lớn” nha.

“Rừng núi dang tay… hai… bạ Rừng núi dang tay nối lại biển xa, ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà . Mặt đất cheo leo tay ta vượt đèo từ quê nghèo lên phố lớn, biển xanh sông gấm nối liền một vòng tử sanh . Cờ nổi gió đêm vui mỗi ngày…

Thu Đông để ngón tay lên miệng ra dấu :

– Suỵt ! Mình hát như vậy có ảnh hưởng những người lớn ngồi phía trước không ? Tao thấy bà Thi Cẩm cau mày hoài.

Tuyết Nhật trề môi :

– Chịu đi chung thì không được phàn nàn gì cả, để tao nói cho.

Hồng Thắm khoát tay :

– Hỡi ba anh lớn nhất ơi ! chúng em có làm phiền các anh không ?

Đông Triều quay lại :

– Nếu Phi Cường và Sơn Du không thấy phiền thì tụi anh cũng vậy.

– Sơn Du thì duyệt rồi. Còn anh Cường ?

Phi Cưởng mỉm cười :

– Anh hả ? ý Sơn Du là ý anh . miễn các em vui là tụi anh vui rồi.

Mỹ Hạnh chúm chím môi :

– Chứ không phải sơn Du vui là anh vui sao?

Phi Cường phì cường :

– Em lém lắm nghe.

Anh Khoa vỗ tay :

– Thôi, chúng ta tiếp đi. Hồng Thắm bắt bài hát.

“Bốn phương trời… hai… bạ Bốn phương trời ta về đây chung vui, không phân chia giọng nói tiếng cười. Cùng nắm tay ta kết đoàn thân ái, trao cho nhau những gì thiết thạ một, hai, ba, bốn . Bốn phương trời ta về đây chung vui, không phân chia…

Một, hai, bạ Ba thương con vì con giống mẹ, mẹ thương con vì con giống bạ Cả nhà ta đều thương yêu nhau… Một, hai. Hai còn thằn lằn con đùa nhau cắn nhau đứt đuôi, cha thằn lằn buồn hiu…

Hạ Hạ Ha.Thi Cẩm cau có :

– Ồn ào quá đi.

Trường Giang nói nhỏ :

– Em đừng lấy đó làm phiền . Vì chúng ta đã qua cái tuổi ấy rồi. Tuổi trẻ lúc nào cũng vui nhộn là thế đấy.

– Nhưng em thấy nhức đầu lắm.

– Thì em nhắm mắt ngủ đi. Mọi chuyện như không có gì.

– Hừ ! Nếu em biết trước như vầy, em không đi đâu.

– Thi Cẩm !

– Tiếng Anh Khoa ồn ào :

– Bây giờ chúng ta hát thi.

– Là sao?

Kim Quy ghé tay Anh Khoa :

– Có người phàn nàn rồi kìa.

– Không phải “chủ xị” là được.

Anh Khoa trở lại vấn đề cũ :

Như Sơn Du nói lúc nãy. Chúng ta chia phe ra. Ở đây, chúng ta có sáu người Khoa, Nhật, Quy một phe, còn Du, Đông, Thắm một phẹ Chúng ta hát bài hát có chữ “yêu” . Nói trước không được trùng nhau, nếu phe nào không tìm ra chữ “yêu” thì thuạ Đồng ý không ?

– Đồng ý.

– Ai làm trọng tài? Phải có trọng tài mới được, nếu không chế nhạc làm sao biết.

– OK . Để Khoa nói với anh Cường làm trọng tài cho.

– Ừ.

Anh Khoa chồm ra phía trước :

– Anh Cường ới ơi…

Phi Cường quay lại :

– Định nhờ anh việc gì phải không ?

– Trúng phóc . Anh làm trọng tai cho tụi em nhé.

– Luật.

– Ai ăn gian xử thuạ Nhưng nói trước, anh không được thiên vị.

– Em tìm đúng người rồi. Bây giờ anh đặt nhóm Sơn Du là nhóm A, còn nhóm Khoa là nhóm B để dễ gọi.- Sao cũng được.

Sơn Du la lên :

– ê ! Còn Mỹ Hạnh nữa chi.

Hồng Thắm hất mặt :

– Nó ngủ rồi, đừng bận tâm tới nó nữa. Nhóm B hát trước đi.

“Chuyện tình yêu đôi ta ngày ấy đẹp như thơ, chuyện tình yêu đôi ta ngày ấy đẹp như mơ . (A)

Yêu cho biết bao đêm dài cho quen với nồng cay, yêu cho thấy bao lâu đài chỉ còn vài ân ái. (B)

Nếu anh nói anh vẫn chưa yêu thì anh đang dối mình, còn anh nói đã trót yêu em rồi thì thật ra anh đang dối em . (A)

Hồng Thắm thúc vào tay bạn :

– Sơn Du !

Tuyết Nhật đếm :

– Một, hai, ba…

“Cũng đành xin làm người hát rong, để nghe tình yêu lên tiếng, để cho trái tim bội bạc, không còn đến trong đêm hoa đăng . (B)

Hành trình tuổi 20 chúng ta vẫn còn nhớ, một đoạn đường chông gai hiến dâng cho ngày mai. Hành trình tuổi 20 qua núi cao sông dào, từ miền xa xôi về chung bài ca…

Thu Đông chọc ghẹo :

– Yêu đâu? Yêu đâu?

“Đi trong tình yêu đất nước đẹp tươi, đi trong tiếng ca… (A)

Đừng buồn anh hỡi khi đã lỡ yêu em rồi. Bận lòng chi nữa xin anh hãy quên em đi.

Cả bọn đề nghị.

– Hát hết bài này đi Sơn Du.

“Giây phút bên nhau anh sẽ quên mau, chỉ có em thôi giữ mãi bóng hình xưa.

Đời ai cũng có phút trót yêu dại khờ . Và em đã biết, biết anh sẽ chẳng yêu em đâu.

Em sẽ không quên giây phút bên nhau. Em đã trao anh, trao anh nụ hôn ấy…



Anh Khoa hét vào tai Mỹ Hạnh :

– “Má Hai” à ! Dậy đi. Đến Đà Lạt rồi.

Mỹ Hạnh giậ