XtGem Forum catalog
Cánh Hoa Chùm Gửi – Quỳnh Dao

Cánh Hoa Chùm Gửi – Quỳnh Dao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324294

Bình chọn: 9.5.00/10/429 lượt.

Để vài hôm con tỉnh trí rồi nói cho tôi nghe cũng được. Bây giờ con cứ ở lại đây, nhà tôi tuy chật, con tạm ở chung với hai đứa con gái tôi nhé. Mẹ con muốn con tiếp tục lên đại học, thôi thì hãy cố gắng học đi để kịp ngày thi.

Tôi đáp:

– Con không cần học nữa, con muốn tự lực cánh sinh, con có thể dạy trẻ nhỏ được.

Bà hiệu trưởng Lâm tiếp:

– Theo tôi, con nên cố gắng hoàn thành ý nguyện của mẹ. Rồi giọng bà trầm xuống – Bây giờ hãy ở đây đi, chuyện đó để từ từ tính sau.

Thế là tôi trở về chốn cũ. Sáng hôm sau, đạp trên cỏ còn ướt đẫm hơi sương tôi đến ngôi nhà cũ nơi mà mẹ con tôi đã sống để tìm lại vết tích xưa. Đến trước cổng tôi đứng chết lặng nhìn vào, ngôi nhà này đã đổi chủ mới, đó là một nam giáo viên độc thân, ông ta đã sửa chữa lại ngôi nhà trông lạ hẳn đi. Khi trông thấy tôi, ông ta đi ra nhìn như muốn làm quen, tôi hốt hoảng bỏ chạy.

Rảo quanh sân trường, hành lang, phòng học rồi vườn chơi, đâu đâu cũng như vương vấn hình bóng mẹ. Chiều xuống, thu người bên góc vườn hoa nhìn ráng chiều, vầng thái dương bắt đầu xuống núi, tôi lại thảng thốt kêu to:

– Mẹ ơi! Mẹ! Mẹ ơi! Giờ mẹ ở đâu! Tại sao ở bất cứ nơi nào cũng có những kỷ niệm của mẹ, mà dáng mẹ đâu sao chẳng thấy?

Nước mắt tôi lại tuôn rơi. Tôi len lén khóc, khóc cho sự cô đơn, cho cả một tương lại của đứa con gái bơ vơ không nhà cửa.

Những ngày dài trôi đi, rồi lần lần tôi ý thức được một điều là hình bóng của mẹ lúc nào cũng như một thiên thần ngự trị trong tôi. Xa gia đình họ La có phải chăng là để trốn tránh sự thật? Tôi không bao giờ tin rằng mẹ tôi chửa hoang, vì người là một người đàn bà hoàn toàn không bao giờ phạm lỗi.

Ngày qua ngày tôi vẫn như kẻ mất hồn, suốt ngày lang thang khắp nơi, sự đau khổ vì thương nhớ mẹ vừa giảm đi thì những hình ảnh Trung Đan và giáo sư La Nghị lại hiện ra. Họ sẽ đến tìm tôi? Trung Đan có đau khổ không? Hạo Hạo, Khởi Khởi và bà Nghị ra sao? Thế là tôi bắt đầu thấy nhớ họ, không phải chỉ có họ thôi mà còn nhớ cả Gia Gia, Mạc Bính và chú mèo Tiểu Ba. Tôi hình dung ra hình dáng ngôi nhà, vườn hoa, khu rừng có quỷ.

Như kẻ mất hồn tôi càng ngày càng xanh xao, nhìn vào kiếng không còn giống cô Ức My ngày nào nữa. Ngày thì ăn không vô, tối lại ngủ không được, lúc nào cũng như lúc nào tôi yếu ớt như một món đồ dễ vỡ không thể đụng đến. Nước mắt tôi lúc nào cũng đầy lòng mắt chỉ cần khơi động nhẹ là trào xuống. Tôi bây giờ không giống như lúc 9 tháng trước.

Trung Đan có thể yêu Khởi Khởi được chăng? Khi đã mất tôi, cánh hoa lam kia sẽ được người quý trọng? Giáo sư La Nghị đã mời chàng ở lại và đối đãi một cách tử tế. Trung Đan lại dạy Khởi Khởi vẽ, tôi hy vọng Khởi Khởi và chàng yêu nhau. Họ sẽ toại nguyện. Cứ thế đầu óc tôi tối ngày quay cuồng mãi bao nhiêu chuyện đó đến nhức óc.

Càng nghĩ lòng tôi càng đau, và tôi bỗng ý thức được rằng: tôi đã yêu chàng. Trong những đêm không ngủ, thổn thức lòng tôi rên xiết – Trung Đan! Trung Đan! Anh đừng yêu nó! Trung Đan! Đừng yêu nó nghe anh!

hết: Chương 15

QUỲNH DAO

Cánh hoa chùm gửi

Chương 16

Những ngày mệt nhọc trôi đi, vết chân tôi đã dẫm nát khu vườn hoa những vẫn không tìm thấy hình ảnh mình ngày xưa. Bây giờ tôi mới thấm thiá những câu thơ của Lý Thanh Chiêu:

Tầm tầm mật mật Lãnh lãnh thanh thanh Thê thê, thảm thảm, kỳ kỳ ( Tìm kiếm, trông ngóng. Tâm hồn tôi đang lạnh lẽo cần được sưởi ấm).

Lần đầu tiên tôi biết được mùi vị của ái tình. Những cử chỉ, những hành động như mất hồn của tôi không qua khỏi mắt bà Lâm. Một hôm trong lúc tôi thẩn thờ nhìn thức ăn trên bàn bà cười hỏi:

– Sao vậy con? Thức ăn không vừa miệng hả?

Tôi giật mình:

– Dạ không phải thế!

Rồi chụp nhanh chén cơm và ngay vào miệng, ráng nuốt. Bàn tay bà Lâm đưa qua bàn nắn nhẹ tay tôi:

– Ức My, hãy cho bác biết tại sao con đau khổ, có chuyện gì vậy con?

Buông chén xuống, nước mắt tôi rơi ra, tôi chạy vội về phòng.

Một ngày, rồi một ngày, lần lần tôi tỉnh ngộ. Phải đối diện với thực tế, phải cố gắng can đảm để sống!

Buổi sáng thức dậy, tôi mang yếm vào nhà bếp phụ bà Lâm làm cơm sáng, sau đó đến sân cho gà vịt ăn. Vo một nồi cơm, nhìn những chú gà đủ màu sắc chạy lăng xăng đến mổ những hạt gạo nhỏ, lòng tôi ấm lại. Cuộc sống thật đáng vui, mặc đầu suốt quãng đời tôi là một chuỗi ngày đau khổ, nhưng tôi vẫn yêu thương nó, cho gà ăn xong tôi đến sân chơi của trường. Nơi đây, trong những chiếc lồng sắt có nuôi mười mấy chú thỏ. Đối với tôi, chúng nó là bạn thiết. Mỗi ngày, tôi mang một đống cải xanh và củ cải, lần lượt đút vào chuồng nhìn chúng giành giựt nhau ăn. Tôi quỳ xuống đất, vuốt ve rồi thì thào với chúng cũng vui lắm.

Trong số thỏ này có một con trông thật cô độc, nó ở riêng rẽ một mình không đến ăn. Tôi đến gần, sờ vào lưng nó thấy hâm hấp nóng. Bệnh rồi chăng? Thật tội nghiệp, tôi ôm lên bước về nhà bà Lâm. Đối với thú vật, tôi có một phương thuốc thần diệu mà tôi đã thử dùng nhiều lần cho nhiều con vật khác nhau mà vẫn thấy linh nghiệm, bất kể bệnh gì khi cho chúng uống nữa gói thuốc con két là chúng đều khỏi ngay. Bọc chú thỏ trong áo, tôi chậm rãi bước về nhà.