Cánh Hoa Chùm Gửi – Quỳnh Dao

Cánh Hoa Chùm Gửi – Quỳnh Dao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324250

Bình chọn: 8.00/10/425 lượt.

t ngục.

Mọi người cười ồ lên, gương mặt ông rắn lại, miệng ông lẩm bẩm điều gì không rõ. Chúng tôi cứ thế vừa đi vừa cười bước về phiá cổng.

Hai giờ sau, tôi, Trung Đan và giáo sư Nghị ngồi yên trên chuyến xe lửa trở về Đài Bắc. Chiếc xe vun vút lao đi, bỏ lại những đám rừng, đồng cỏ, thôn trang và phố thị. Tôi và Trung Đan ngồi một bên, giáo sư La Nghị ngồi đối diện, chú thỏ nhỏ được đặt trong lồng để dưới chân.

Trên đường chúng tôi yên lặng. Trung Đan thấp thỏm như có chuyện muốn nói nhưng vẫn không thốt ra lời. Còn giáo sư Nghị thì ra chiều suy nghĩ, mắt nhìn cảnh vật bên ngoài trôi nhanh. Càng gần đến nhà bao nhiêu lòng tôi càng hồi hộp, tôi đã ra đi rồi bây giờ quay trở lại. Lúc đi, tôi chỉ muốn trốn lánh bao nhiêu chuyện mà bây giờ vẫn còn đó, lần này trở về lại gặp lại, tình thế ra sao? Vấn đề vẫn chưa giải quyết được gì cả. Tôi phải làm sao đây? Xe lửa đã vượt qua Đài Trung, Tân Trúc, trạm này tiếp nối trạm khác, thành phố Đài Bắc càng cận kề.

Bây giờ khung trời bên ngoài đã đen sẫm, những ánh đèn chớp mờ xa xa càng lúc càng rõ. Nhìn những điểm sáng bên kia đồng cỏ, tôi thắc mắc không hiểu nơi đó có người ở không? Họ sinh sống ra sao? Có phải lúc nào cũng đau khổ rối rắm như cuộc sống của chính mình chăng?

Xe băng qua Trúc Bắc, Đào Viên, Trung Đan đổi thế ngồi, tôi quay sang nhìn, thái độ chàng thật kỳ quặc. Sau cùng, chàng hắng giọng:

– Thưa giáo sư.

Giáo sư La Nghị giựt mình quay lại nhìn dò hỏi.

– Tôi có câu chuyện muốn bàn với giáo sư ngay trong lúc xe chưa vào thành phố, xin giáo sư cho biết ý kiến.

Liếc sang tôi, chàng xiết chặt đôi tay tôi:

– Khi đến Đài Bắc, tôi muốn được tuyên bố lễ đính hôn với Ức My, ngay sau đó tôi sẽ chịu trách nhiệm về cuộc sống của nàng, và sẽ tìm một căn nhà riêng…

Giáo sư cướp lời, giọng nói ông có vẻ gay cấn:

– Anh nói thế là sao?

– Tôi muốn nói, Trung Đan có vẻ quyết định – Khi Ức My về đến Đài Bắc, nàng sẽ không về nhà giáo sư mà tôi sẽ mướn căn nhà khác…

– Nói bậy! Anh lấy tư cách nào để lo cho Ức My như vậy.

Giọng nói của giáo sư có vẻ giận dữ Trung Đan xiết chặt tay tôi hơn anh nói:

– Tôi là vị hôn phu của nàng, tôi muốn được chăm sóc nàng. Thưa giáo sư, nàng ở nhà ông thật bất tiện.

– Tại sao bất tiện? Ai ăn thịt nó đâu?

Trung Đan nói:

– Ai làm sao biết được. Nhưng ở nhà ông, nàng sẽ không vui được. Giáo sư đừng để nàng phải buộc lòng đi lần nữa.

– Tôi đâu có đuổi nó? Giáo sư La Nghị quát.

– Nhưng hình như người nào trong nhà họ La cũng muốn đuổi nàng đi cả.

Trung Đan nhìn thẳng vào giáo sư Nghị chàng nhấn mạnh từng chữ một.

– Thưa giáo sư, Ức My là gì của ông?

Chậm rãi lấy tấm hình trong túi đưa ra trao cho giáo sư Nghị, Trung Đan tiếp:

– Tấm hình này là ai đây?

Tôi liếc sang nhìn tấm hình, đó là hình Khởi Khởi lúc còn bé. Tôi lạ lùng nhìn Trung Đan rồi lại nhìn giáo sư Nghị, không biết chàng đang làm trò gì?

Nhưng hình như ông Nghị đang tức giận, đôi mắt tròn xoe, râu tóc ông dựng đứng lên, giựt lấy tấm hình, tay ông run rẩy. Một lúc lâu ông mới ậm ự hỏi:

– Trung Đan, anh tưởng anh có quyền tò mò bí mật gia đình người khác à?

– Không phải thế. Tôi chỉ muốn bảo vệ người tôi yêu, chỉ muốn nàng không bị ám hại.

– Ai ám hại nó.

Trung Đan nhìn tôi:

– Ai biết, nhưng có thể là người biết rõ thân thế của nàng ganh ghét nàng. Thưa giáo sư, tôi nghĩ rằng tốt nhất là ngài nên nói ra, thật ra nàng là ai?

Đôi mắt giáo sư mở lớn, tôi tưởng chừng như ông sẽ nhảy chồm về phiá Trung Đan. Nếu xe hỏa ngừng lại, không biết hậu quả sẽ thế nào. Trung Đan chủ động cái nhìn. hai người nhìn nhau không nói gì cả. Xe hỏa vẫn lao vút trong màn đêm bỏ lại phiá sau những tàn lửa bay bay.

Đến ga Vạn Huê ánh đèn sáng rực lên, Giáo sư Nghị nhẹ nhàng hỏi:

– Anh đã biết được gì?

Trung Đan nhỏ giọng:

– Không nhiều lắm. Nhưng nếu giáo sư cứ giữ kín mãi thì không sáng suốt chút nào, có bí mật nào không lộ ra đâu? Ức My cũng có quyền hiểu rõ đời của nàng chứ?

Giáo sư La Nghị lẩm bẩm điều chi trong miệng, Trung Đan lại tiếp:

– Nếu ngài thấy rằng Ức My cần phải ở lại nhà họ La, có lẽ giáo sư đã có những lý do riêng của giáo sư. Nhưng nếu ở trong nhà ông Ức My chỉ như là một kẻ ở đậu không hơn không kém, thì chi bằng ngài hãy để cho nàng được sống một cuộc đời tự do, không bị sỉ nhục có hay hơn không.

– Sỉ nhục? Ai sỉ nhục nó chứ?

– Chính Khởi Khởi. Cô ấy khinh thường Ức My, lý do lớn nhất là tưởng rằng nàng chỉ là đứa con côi đến ăn nhờ ở đậu.

Giáo sư Nghị giật mình. Tôi có cảm giác như ông ta đang run rẩy. Xe hỏa ngừng lại ở sân ga Đài Bắc, tiếng máy khuếch âm cho biết đã đến nơi rồi. Trung Đan đứng dậy, xách hành lý của tôi và lồng thỏ bước về hướng cửa. Chàng hỏi giáo sư Nghị:

– Thưa giáo sư, địa vị của Ức My và Khởi Khởi có ngang nhau chăng?

Ông Nghị bước xuống xe, đứng nơi sân ga ông nhìn Trung Đan nói:

– Cũng không hoàn toàn ngang nhau.

Tôi nhảy xuống xe đi qua hai hàng lan can bước ra ngoài. Những chiếc xe xích lô, taxi tranh nhau đón khách. Trung Đan nhìn giáo sư Nghị:

– Bây giờ đi đâu?

– Về nhà, chớ còn đi đâu nữa.

Ông Nghị giận dữ.


Teya Salat