Về nhà ông à?
Giáo sư Nghị ưỡn ngực ra, bàn tay ông trên vai tôi run rẩy, ông nói:
– Đúng vậy, về nhà tôi cũng là nhà của Ức My.
Trung Đan thở phào, chàng ngoắc tay gọi taxi. Chúng tôi chui vào, Trung Đan nói với bác tài:
– Đến đường Roosevelt! Rồi quay sang tôi – Em làm gì đó?
Tôi đáp:
– Dạ, chú thỏ của em nó đang nóng ạ.
Giáo sư Nghị hơi rung động, ông thở dài:
– Cũng lại là chú thỏ. Bản tính em giống hệt mẹ.
Tôi hỏi một câu mà đã lâu rồi lòng vẫn nghi vấn:
– Thế mẹ tôi là ai?
Từng chữ, từng chữ một, giáo sư Nghị nhấn mạnh:
– Là vợ tôi!
hết: Chương 16
QUỲNH DAO
Cánh hoa chùm gửi
Chương 17
Ánh trăng tuyệt đẹp ngoài khung cửa.
Chúng tôi quây quần trong phòng khách: Giáo sư La Nghị, Trung Đan, Hạo Hạo, Khởi Khởi và tôi. Chỉ thiếu một mình bà Nghị, có lẽ bà đã ngủ rồi, vì khi tôi, Trung Đan và ông Nghị về đến nhà đã hơn 10 giờ. Giáo sư Nghị lần lượt cho người gọi Hạo Hạo và Khởi Khởi xuống và dặn đừng phá giấc ngủ của bà Nghị.
Khi mọi người đã tụ họp đông đủ, chúng tôi ngồi thành vòng tròn, chính giữa là hỏa lò cháy đỏ. Đêm đã khuya lắm rồi, cửa kính đã đóng chặt, ánh trăng vờn đục khung mây, trong phòng đèn đã được thắp sáng tỏa những tia sáng mờ ảo tạo nên cảnh âm u. Hỏa lò với những ánh lửa bập bùng soi rõ từng nét mặt.
Giáo sư La Nghị tựa người vào ghế, đôi mắt mơ màng nhìn vào lửa, bắt đầu kể lại chuyện ngày xưa:
– Năm ấy là năm Dân Quốc thứ 27. Vừa tốt nghiệp đại học xong, tôi bắt đầu đi khảo cứu địa chất. Tôi đến vùng Quảng Tây, Quí Châu vừa du lịch, vừa thu thập một số đá Chung Vũ và Thạch cao. Trời vừa sang thu, tôi cũng vừa tới My Đàm, một thị trấn thuộc tỉnh Quí Châu, thì gặp Tú Lâm mẹ của Ức My.
Giáo sư La Nghị ngừng lại, nhìn tôi rồi quay sang nhìn Hạo Hạo, ông tiếp:
– Cũng là mẹ của Hạo Hạo.
– Gì?
Hạo Hạo hoảng hốt kêu lên. Ông Nghị chận lại:
– Đừng nóng, để tôi kể tiếp.
Rồi đưa tay lên xoa mũi, mắt ông rơi vào cõi suy tự một lúc ông tiếp:
– Tôi quên nói là thuở xưa nhà tôi rất giàu có. Cha tôi là một trong những thương gia nổi tiếng nhất tại Quế Lâm. Tôi lại là con một nên thụ hưởng cả một sản nghiệp to tát của cha già. Ra trường xong, mang theo hai người tớ để phục dịch, tôi đã đi đến những vùng lân cận vừa để du lịch, vừa để khảo sát địa chất tại nơi đó. Thật ra nói là vậy chớ khảo sát địa chất chỉ là một cái cớ nhỏ mà thôi. Đến My Đàm, lúc đầu tôi không định ở đó lâu, vì nơi đây chỉ là một địa phương nghèo nàn đơn bạc.
Nhưng ở đây tôi đã gặp Giang Tú Lâm. Tôi còn nhớ, hôm ấy là một buổi chiều mặt trời vẫn còn nằm trên đỉnh núi, nhưng ráng chiều đã phủ vây cả bầu trời với từng đàn hạc bay không mỏi cánh.
Tôi gặp Tú Lâm bên một tàng cây lớn. Tay cầm cọ, tay cầm giá vẽ, đường nét của nàng không xuất sắc lắm, người cũng không đẹp lắm, những dáng điệu của nàng thật thoáng đạt, thật dễ mến. Lúc ấy tôi còn rất hào hoa phong nhã nên tôi đã tìm cơ hội để làm quen. Vẫn tưởng rằng đó chỉ là một trong muôn ngàn chuyện tình vớ vẫn khác sẽ qua đi, nhưng không ngờ tôi không thể xa nàng được.
Tú Lâm là con nhà nghèo, trình độ học vấn chỉ đến tú tài, nhưng thật thà lương thiện. Lúc nào tôi cũng cảm thấy nàng là một kho tàng phì nhiêu vô giá, đầy ưu điểm. Đến Quế Lâm, sự giàu sang của gia đình tôi đã làm cho nàng lo sợ, tôi tớ trong nhà quá nhiều khiến nàng luống cuống, nhất là sự cố ý coi thường nàng của cha mẹ tôi làm cho nàng bao đêm phải tủi thân khóc thầm. Nhưng nàng quả là con người đầy tự tin. Chỉ trong vòng một năm, sự nhẫn nại đã khắc phục bao nhiêu khó khăn và thu phục cảm tình của kẻ ăn người ở trong nhà.
Tôi chắc chắn là khó có ai tìm được người vợ hoàn toàn như Tú Lâm. Ai ai cũng phải yêu thương nàng. Tú Lâm không bao giờ ra vẻ ta đây là chủ nhân, nàng hòa đồng với tất cả mọi người. Vui vẻ, không ưu tư, thích ca hát hay vui cười. Lúc nào tiếng cười của nàng cũng vang vang khắp nhà ra đến khu vườn hoa rộng lớn.
Chẳng bao lâu cuộc sống tù túng trong nhà làm nàng mệt mỏi. Là người năng hoạt động nên Tú Lâm đã trồng hoa cỏ, nuôi cá vàng…nhưng bao nhiêu đó vẫn chưa làm nàng thỏa mãn. Nàng là người rất nhân từ, thế nên không rõ từ lúc nào nàng đã sinh ra tật nuôi thú. Mỗi lần ra phố trở về là nàng mang theo nào là chó xà mâu, mèo ghẻ lở dơ dáy, loại nào nàng cũng không từ, miễn là chúng tàn tật đáng thương. Tú Lâm đã không nề hà khó nhọc, tự tay săn sóc thuốc men, tắm rửa, cho ăn…chỉ mong đến một ngày nào đó được nhìn thấy chúng mập mạp khỏe mạnh hơn.
Hành động này của nàng, lúc đầu tôi cũng thấy thích, nhìn nàng sung sướng tôi cũng vui lấy. Nhưng rồi dần dần, cái cảnh chim chó chạy bay đầy nhà như trong sở nuôi thú tàn tật làm tôi khó chịu.
Mặc dù tôi đã khuyên bảo nàng nhiều lần nhưng Tú Lâm vẫn không nghe, nàng còn cãi:
– Anh có thể đưa mắt nhìn một con vật bị bỏ rơi chăng? Anh không yêu cuộc sống của loài vật à? Không có gì sung sướng cho bằng được nhìn thấy những con vật tàn tật kia trở nên mạnh khỏe. Em thích nuôi chúng, anh nỡ nào bóp chết
– Hết khùng rồi bây giờ tới điên. Nhà này có phải là viện dưỡng bệnh đâu?
Nhìn nét mặt khẩn thiết và chân tình của
